Thiên Kim Lục Trà Lật Đổ Gia Tộc Bạch Liên Hoa

Chương 15

Diệp Chi Dao thấy Lục Tang Tửu gục đầu xuống, tưởng rằng cô đã hoàn toàn sụp đổ, liền tiến lên một bước, bồi thêm một nhát d.a.o: "Chị ngoan ngoãn nghe lời đi. Chị có biết ai là người đứng tên pháp nhân của công ty Thiên Diệu không? Là em đấy. Dượng Quý đã dùng danh nghĩa của em để hợp thức hóa toàn bộ dòng tiền. Xích Phong bây giờ chỉ còn là một cái vỏ rỗng tuếch. Chị có giành được tờ giấy ủy quyền từ Cố Quyết thì cũng chỉ gánh thêm một đống nợ khổng lồ mà thôi. Chị đấu không lại chúng em đâu."

Lục Tang Tửu ngẩng khuôn mặt đầm đìa nước mắt lên, ánh mắt nhìn Diệp Chi Dao ngập tràn sự căm phẫn và bất lực. "Cô... cô dám... Các người là một lũ cướp..."

"Cướp?" Quý Ly tát mạnh một cái vào không khí, tiếng gió rít lên lạnh lẽo. "Tôi là người đã duy trì cái Tập đoàn Linh Hư này khi mẹ cô c.h.ế.t! Tôi xứng đáng có được mọi thứ! Còn cô, một con bệnh vô dụng, sống thêm ngày nào là lãng phí tài nguyên ngày đó."

Ông ta híp đôi mắt xảo quyệt lại, giọng nói hạ thấp xuống thành một lời đe dọa rợn người: "Nghe đây, Lục Tang Tửu. Tôi cho cô hai mươi tư giờ. Ngày mai, tại cuộc họp tái thẩm định, cô phải ngoan ngoãn tự nguyện ký vào biên bản chuyển nhượng quyền điều hành Xích Phong cho Chi Dao. Nếu cô dám giở trò một lần nữa..."

Quý Ly chỉ tay vào những lọ t.h.u.ố.c vỡ vụn trên sàn. "Tôi sẽ lập tức đóng băng toàn bộ thẻ ngân hàng của cô. Đội ngũ y tế chăm sóc cô sẽ bị sa thải ngay trong đêm nay. Nguồn t.h.u.ố.c đặc trị từ nước ngoài cũng sẽ bị cắt đứt. Cô sẽ bị ném ra khỏi căn biệt thự này, tự sinh tự diệt ngoài đường phố như một con ch.ó hoang. Để xem lúc đó, cái miệng lưỡi sắc bén và những trò diễn kịch rẻ tiền của cô có cứu được cái mạng tàn của cô không!"

Từng lời, từng chữ của Quý Ly như những nhát b.úa nện xuống, mang theo sự tàn nhẫn tuyệt đối của một kẻ sẵn sàng vứt bỏ mọi ranh giới đạo đức vì lòng tham. Ông ta không chỉ muốn cướp tài sản, mà còn muốn cắt đứt hoàn toàn con đường sống của đứa con gái ruột thịt của vợ cũ.

Lục Tang Tửu co rúm người lại, hai tay ôm lấy đầu, phát ra những tiếng nức nở bi thương tột cùng. "Đừng... dượng... con xin dượng... con cần t.h.u.ố.c... con không muốn c.h.ế.t..."

Nhìn thấy bộ dạng t.h.ả.m hại, hèn mọn của cô, sự tức giận trong lòng Quý Ly cuối cùng cũng được thay thế bằng sự thỏa mãn tột đỉnh. Hắn hừ lạnh một tiếng, chỉnh lại cổ áo, khôi phục lại dáng vẻ bề trên ngạo nghễ.

"Biết điều thì tốt. Chi Dao, chúng ta đi. Để cho chị con có thời gian suy nghĩ kỹ về cái mạng sống của nó."

Diệp Chi Dao mỉm cười đắc thắng. Cô ta bước tới, giả vờ vươn tay vén lại lọn tóc rối bời trên trán Lục Tang Tửu, nhưng thực chất là ghé sát vào tai cô, thì thầm bằng giọng điệu ác độc chỉ hai người nghe thấy:

"Chị à, vở kịch kết thúc rồi. Chị vốn dĩ không thuộc về thế giới này. Đừng cố chấp nữa, ngoan ngoãn c.h.ế.t đi, em sẽ đốt cho chị thật nhiều tiền vàng."

Nói xong, Diệp Chi Dao đứng thẳng dậy, xoay người khoác tay Quý Ly, duy trì nụ cười thanh tao bước ra khỏi phòng.

"Cạch." Cánh cửa gỗ vỡ nát được vệ sĩ bên ngoài khép hờ lại. Tiếng bước chân rầm rập của Quý Ly và đám người hầu xa dần rồi chìm hẳn vào sự tĩnh lặng của dãy hành lang dài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Bầu không khí trong phòng nghỉ lúc này đặc quánh mùi kháng sinh và sự lạnh lẽo.

Một giây. Hai giây. Ba giây trôi qua.

Tiếng nức nở t.h.ả.m thiết của Lục Tang Tửu đột ngột ngừng bặt.

Sự hoảng loạn, yếu đuối, sợ hãi trên gương mặt cô giống như một lớp mặt nạ bằng sáp vừa bị ném vào ngọn lửa, tan chảy và biến mất không tì vết. Cô từ từ hạ hai tay xuống khỏi đầu. Lưng cô duỗi thẳng tắp.

Lục Tang Tửu đưa tay quệt đi những giọt nước mắt giả tạo trên má. Khóe môi cô, nơi vừa nãy còn run rẩy cầu xin, giờ đây từ từ nhếch lên, vẽ nên một đường cong hoàn mỹ nhưng sắc lạnh như lưỡi d.a.o cạo. Đôi mắt to tròn, ướt át đã hoàn toàn biến đổi, nhường chỗ cho một ánh nhìn thâm thúy, tàn nhẫn và tràn ngập sát khí của một nữ ma đầu từng hô mưa gọi gió trên thương trường.

"Công ty Thiên Diệu. Tài khoản Cayman đuôi 8892. Pháp nhân Diệp Chi Dao."

Lục Tang Tửu lẩm bẩm lại những thông tin mình vừa thu thập được. Giọng cô nhẹ bẫng, trong trẻo, nhưng lại mang theo hàn khí buốt xương.

Kẻ độc tài càng kiêu ngạo, càng dễ bộc lộ nhược điểm. Quý Ly tưởng rằng dồn cô vào đường cùng, tước đoạt mạng sống của cô là có thể khiến cô khuất phục. Nhưng ông ta không hề biết rằng, người đang ngồi trên chiếc giường bệnh này không phải là con rối yếu ớt Lục Tang Tửu của ngày hôm qua, mà là một linh hồn tàn nhẫn đã quen với việc xé xác kẻ thù từ trong bóng tối.

"Đóng băng thẻ ngân hàng? Cắt đứt t.h.u.ố.c men? Quý Ly à Quý Ly, ông thực sự cho rằng tôi không có sự chuẩn bị nào sao?" Lục Tang Tửu khẽ cười thành tiếng.

Ông ta đe dọa cắt nguồn sống của cô, nhưng ông ta lại quên mất một nguyên tắc cơ bản trong kinh doanh: Khi bạn nắm được đường dây rửa tiền của kẻ thù, bạn không chỉ nắm giữ bằng chứng phạm tội, mà còn nắm giữ chính cái yết hầu của hắn.

Lục Tang Tửu lật tấm chăn sang một bên, chậm rãi bước xuống giường. Đôi chân trần chạm xuống mặt sàn lạnh lẽo. Cô bước qua những mảnh vỡ thủy tinh của lọ t.h.u.ố.c một cách bình thản, không hề để tâm đến việc bản thân đang ở trong tình trạng thiếu thốn y tế.

Cô tiến về phía ban công, nơi tấm rèm nhung dày đặc vẫn đang rủ xuống che khuất một góc tối.

"Kịch hay đã hạ màn rồi, Tạ tiên sinh. Anh định trốn ở đó xem miễn phí đến bao giờ?" Lục Tang Tửu cất giọng nhàn nhạt, ánh mắt hướng thẳng vào khoảng tối sau bức rèm.