Lục Tang Tửu cuộn tròn người trên chiếc giường bệnh rộng lớn giữa phòng, đôi vai gầy gò run lên bần bật như một chiếc lá khô trước gió bão. Cô thu mình vào góc giường, kéo c.h.ặ.t tấm chăn lên ngang n.g.ự.c, đôi mắt mở to ngập tràn sự hoảng loạn và kinh hãi tột độ.
Nhưng ở một góc khuất mà không ai nhìn thấy, sâu thẳm dưới đáy mắt ngấn lệ ấy, là một mặt hồ tĩnh lặng đến lạnh lẽo. Từng nhịp thở dốc, từng cái rùng mình của cô đều được tính toán với độ chính xác của một cỗ máy.
"Dượng... dượng muốn làm gì..." Lục Tang Tửu cất giọng run rẩy, âm cuối vỡ ra, đứt quãng vì sợ hãi. Cô ho khan vài tiếng, sắc mặt vốn đã xanh xao nay càng thêm nhợt nhạt, tạo ra một bức tranh hoàn hảo về một con bệnh yếu ớt đang bị dồn vào chân tường.
Quý Ly sải những bước dài đến bên giường, không nói không rằng, vung tay hất tung khay t.h.u.ố.c đặt trên chiếc bàn nhỏ cạnh đó. Những lọ thủy tinh đắt tiền rơi loảng xoảng xuống sàn, vỡ vụn. Dung dịch t.h.u.ố.c tràn ra, bốc lên một mùi kháng sinh gay gắt.
"Làm gì?" Quý Ly gầm lên, giọng nói khàn đục như tiếng kim loại cọ xát vào nhau. Ông ta chống hai tay lên thành giường, nhoài người về phía trước, áp sát gương mặt méo mó vì giận dữ vào tầm nhìn của Lục Tang Tửu. "Cô tưởng dùng ba cái trò vặt vãnh, thu âm lại vài câu nói hớ hênh của Chi Dao là có thể qua mặt được tôi sao? Cô thực sự nghĩ Cố Quyết có thể bảo vệ cô cả đời ở cái nhà này?"
Lục Tang Tửu rụt cổ lại, nước mắt bắt đầu rơi lã chã, thấm ướt cả mảng chăn. "Dượng... con không hiểu dượng đang nói gì... Di chúc gốc đã quy định Xích Phong là của con... Dượng không thể vô lý như vậy..."
"Vô lý?" Quý Ly bật cười. Tiếng cười của ông ta vang vọng trong căn phòng rộng lớn, mang theo sự ngạo mạn tột cùng của kẻ đang nắm giữ sinh sát trong tay. "Ở Tập đoàn Linh Hư này, lời của tôi chính là luật lệ! Di chúc gốc thì sao? Cố Quyết thì sao? Bọn chúng chỉ là những con rối bù nhìn múa may trên đống giấy tờ vô tri. Còn tôi, tôi nắm giữ huyết mạch của cả cái gia tộc này!"
Đứng ngoài cửa, Diệp Chi Dao thấy tình hình đã đủ căng thẳng, liền cất bước đi vào. Cô ta đưa tay vỗ nhẹ lên lưng Quý Ly, giọng điệu ngọt ngào pha lẫn sự xót xa giả tạo vang lên: "Dượng Quý, dượng bớt giận, cẩn thận kẻo ảnh hưởng đến sức khỏe. Chị Tang Tửu đang bệnh nặng, tâm trí có chút không tỉnh táo, mới sinh ra ảo tưởng muốn tranh giành quyền lực. Dượng đừng chấp nhặt với chị ấy."
Nói rồi, Diệp Chi Dao quay sang nhìn Lục Tang Tửu, ánh mắt tràn ngập sự ban ơn từ trên cao nhìn xuống. "Chị à, dượng cũng chỉ vì muốn tốt cho tập đoàn, muốn tốt cho chị thôi. Chị bệnh tật như thế này, nội việc thở thôi đã khó khăn, làm sao quản lý nổi một chi nhánh khổng lồ như Xích Phong? Chị giao quyền điều hành ra đi, để em gánh vác thay chị. Em hứa, mỗi tháng sẽ trích đủ tiền tiêu vặt cho chị, đảm bảo chị sống một đời bình an, không phải lo nghĩ."
"Bình an?" Lục Tang Tửu ngẩng phắt đầu lên. Cô nghiến răng, diễn tròn vai một người thừa kế bị cướp đoạt đang cố gắng bấu víu vào chút kiêu hãnh cuối cùng. "Xích Phong là tâm huyết của mẹ tôi! Các người... các người chỉ muốn nuốt chửng nó! Dượng Quý, dượng chỉ là người được ủy quyền. Dượng không có quyền cắt đứt nguồn tài chính của Xích Phong. Luật sư Cố đã nói, dòng tiền của Xích Phong được bảo vệ bởi quỹ tín thác độc lập!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Sự phản kháng yếu ớt này giống như một liều t.h.u.ố.c kích thích, đ.á.n.h thẳng vào sự tự phụ của Quý Ly. Đối với một kẻ độc tài, không có gì khiến hắn thỏa mãn hơn việc tự tay đập nát niềm hy vọng cuối cùng của kẻ yếu thế. Hắn muốn thấy cô tuyệt vọng, muốn thấy cô quỳ rạp xuống cầu xin.
"Quỹ tín thác độc lập?" Quý Ly đứng thẳng người dậy, chỉnh lại vạt áo vest đã hơi xộc xệch, khóe môi nhếch lên một nụ cười khinh bỉ tột độ. "Lục Tang Tửu, cô không chỉ ốm yếu mà còn quá ngu ngốc. Cô tưởng hai chữ 'độc lập' trên giấy tờ có thể ngăn cản được tôi sao?"
Lục Tang Tửu trừng lớn mắt, hơi thở dồn dập, biểu cảm hoang mang tột độ: "Ông... ông có ý gì? Hội đồng quản trị sẽ giám sát..."
"Hội đồng quản trị? Bọn chúng đều là những con ch.ó đói chờ tôi quăng xương!" Quý Ly bước qua lại trong phòng, sự đắc ý trào dâng khiến ông ta không thèm che đậy bất cứ điều gì nữa. Ông ta muốn đè bẹp ý chí phản kháng của đứa con gái ranh mãnh này bằng thực lực tàn nhẫn nhất. "Cô nghe cho rõ đây, đứa con gái vô ơn. Toàn bộ dòng tiền của Xích Phong, từ lợi nhuận các dự án bất động sản phía Nam cho đến doanh thu chuỗi cung ứng, đã sớm bị tôi rút ruột!"
Lục Tang Tửu đưa tay che miệng, ho sặc sụa, giọng nói đứt quãng, run rẩy không thể tin nổi: "Không thể nào... Kế toán trưởng... báo cáo tài chính mỗi quý..."
"Báo cáo tài chính chỉ là những con số c.h.ế.t để lừa lũ cổ đông bù nhìn và cái tên luật sư Cố Quyết cứng nhắc kia thôi!" Quý Ly cười gằn, tiến lại gần cô. "Cô muốn biết sự thật không? Để tôi nói cho cô biết, để cô xuống địa phủ cũng được nhắm mắt! Toàn bộ lợi nhuận thực tế của Xích Phong đã được chuyển vào công ty vỏ bọc Thiên Diệu. Từ Thiên Diệu, tiền được rửa qua ba tầng quỹ đầu tư quốc tế trước khi đổ về tài khoản ủy thác đuôi 8892 mở tại đảo Cayman!"
Trái tim Lục Tang Tửu khẽ nảy lên một nhịp. Cô cúi gằm mặt, giả vờ như đang khóc nấc lên vì suy sụp, nhưng thực chất bộ não đang hoạt động với tốc độ kinh hoàng.
Công ty vỏ bọc Thiên Diệu. Tài khoản Cayman đuôi 8892.
Những thông tin vàng này, nếu để Cố Quyết tự điều tra sẽ phải mất hàng tháng trời, thậm chí hàng năm, bởi mạng lưới tài chính của Quý Ly được che đậy vô cùng tinh vi. Nhưng giờ đây, trong cơn say quyền lực và sự khinh địch mù quáng, lão cáo già này đã tự tay dâng nhược điểm chí mạng của mình lên bàn.
Nhưng ở một góc khuất mà không ai nhìn thấy, sâu thẳm dưới đáy mắt ngấn lệ ấy, là một mặt hồ tĩnh lặng đến lạnh lẽo. Từng nhịp thở dốc, từng cái rùng mình của cô đều được tính toán với độ chính xác của một cỗ máy.
"Dượng... dượng muốn làm gì..." Lục Tang Tửu cất giọng run rẩy, âm cuối vỡ ra, đứt quãng vì sợ hãi. Cô ho khan vài tiếng, sắc mặt vốn đã xanh xao nay càng thêm nhợt nhạt, tạo ra một bức tranh hoàn hảo về một con bệnh yếu ớt đang bị dồn vào chân tường.
Quý Ly sải những bước dài đến bên giường, không nói không rằng, vung tay hất tung khay t.h.u.ố.c đặt trên chiếc bàn nhỏ cạnh đó. Những lọ thủy tinh đắt tiền rơi loảng xoảng xuống sàn, vỡ vụn. Dung dịch t.h.u.ố.c tràn ra, bốc lên một mùi kháng sinh gay gắt.
"Làm gì?" Quý Ly gầm lên, giọng nói khàn đục như tiếng kim loại cọ xát vào nhau. Ông ta chống hai tay lên thành giường, nhoài người về phía trước, áp sát gương mặt méo mó vì giận dữ vào tầm nhìn của Lục Tang Tửu. "Cô tưởng dùng ba cái trò vặt vãnh, thu âm lại vài câu nói hớ hênh của Chi Dao là có thể qua mặt được tôi sao? Cô thực sự nghĩ Cố Quyết có thể bảo vệ cô cả đời ở cái nhà này?"
Lục Tang Tửu rụt cổ lại, nước mắt bắt đầu rơi lã chã, thấm ướt cả mảng chăn. "Dượng... con không hiểu dượng đang nói gì... Di chúc gốc đã quy định Xích Phong là của con... Dượng không thể vô lý như vậy..."
"Vô lý?" Quý Ly bật cười. Tiếng cười của ông ta vang vọng trong căn phòng rộng lớn, mang theo sự ngạo mạn tột cùng của kẻ đang nắm giữ sinh sát trong tay. "Ở Tập đoàn Linh Hư này, lời của tôi chính là luật lệ! Di chúc gốc thì sao? Cố Quyết thì sao? Bọn chúng chỉ là những con rối bù nhìn múa may trên đống giấy tờ vô tri. Còn tôi, tôi nắm giữ huyết mạch của cả cái gia tộc này!"
Đứng ngoài cửa, Diệp Chi Dao thấy tình hình đã đủ căng thẳng, liền cất bước đi vào. Cô ta đưa tay vỗ nhẹ lên lưng Quý Ly, giọng điệu ngọt ngào pha lẫn sự xót xa giả tạo vang lên: "Dượng Quý, dượng bớt giận, cẩn thận kẻo ảnh hưởng đến sức khỏe. Chị Tang Tửu đang bệnh nặng, tâm trí có chút không tỉnh táo, mới sinh ra ảo tưởng muốn tranh giành quyền lực. Dượng đừng chấp nhặt với chị ấy."
Nói rồi, Diệp Chi Dao quay sang nhìn Lục Tang Tửu, ánh mắt tràn ngập sự ban ơn từ trên cao nhìn xuống. "Chị à, dượng cũng chỉ vì muốn tốt cho tập đoàn, muốn tốt cho chị thôi. Chị bệnh tật như thế này, nội việc thở thôi đã khó khăn, làm sao quản lý nổi một chi nhánh khổng lồ như Xích Phong? Chị giao quyền điều hành ra đi, để em gánh vác thay chị. Em hứa, mỗi tháng sẽ trích đủ tiền tiêu vặt cho chị, đảm bảo chị sống một đời bình an, không phải lo nghĩ."
"Bình an?" Lục Tang Tửu ngẩng phắt đầu lên. Cô nghiến răng, diễn tròn vai một người thừa kế bị cướp đoạt đang cố gắng bấu víu vào chút kiêu hãnh cuối cùng. "Xích Phong là tâm huyết của mẹ tôi! Các người... các người chỉ muốn nuốt chửng nó! Dượng Quý, dượng chỉ là người được ủy quyền. Dượng không có quyền cắt đứt nguồn tài chính của Xích Phong. Luật sư Cố đã nói, dòng tiền của Xích Phong được bảo vệ bởi quỹ tín thác độc lập!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Sự phản kháng yếu ớt này giống như một liều t.h.u.ố.c kích thích, đ.á.n.h thẳng vào sự tự phụ của Quý Ly. Đối với một kẻ độc tài, không có gì khiến hắn thỏa mãn hơn việc tự tay đập nát niềm hy vọng cuối cùng của kẻ yếu thế. Hắn muốn thấy cô tuyệt vọng, muốn thấy cô quỳ rạp xuống cầu xin.
"Quỹ tín thác độc lập?" Quý Ly đứng thẳng người dậy, chỉnh lại vạt áo vest đã hơi xộc xệch, khóe môi nhếch lên một nụ cười khinh bỉ tột độ. "Lục Tang Tửu, cô không chỉ ốm yếu mà còn quá ngu ngốc. Cô tưởng hai chữ 'độc lập' trên giấy tờ có thể ngăn cản được tôi sao?"
Lục Tang Tửu trừng lớn mắt, hơi thở dồn dập, biểu cảm hoang mang tột độ: "Ông... ông có ý gì? Hội đồng quản trị sẽ giám sát..."
"Hội đồng quản trị? Bọn chúng đều là những con ch.ó đói chờ tôi quăng xương!" Quý Ly bước qua lại trong phòng, sự đắc ý trào dâng khiến ông ta không thèm che đậy bất cứ điều gì nữa. Ông ta muốn đè bẹp ý chí phản kháng của đứa con gái ranh mãnh này bằng thực lực tàn nhẫn nhất. "Cô nghe cho rõ đây, đứa con gái vô ơn. Toàn bộ dòng tiền của Xích Phong, từ lợi nhuận các dự án bất động sản phía Nam cho đến doanh thu chuỗi cung ứng, đã sớm bị tôi rút ruột!"
Lục Tang Tửu đưa tay che miệng, ho sặc sụa, giọng nói đứt quãng, run rẩy không thể tin nổi: "Không thể nào... Kế toán trưởng... báo cáo tài chính mỗi quý..."
"Báo cáo tài chính chỉ là những con số c.h.ế.t để lừa lũ cổ đông bù nhìn và cái tên luật sư Cố Quyết cứng nhắc kia thôi!" Quý Ly cười gằn, tiến lại gần cô. "Cô muốn biết sự thật không? Để tôi nói cho cô biết, để cô xuống địa phủ cũng được nhắm mắt! Toàn bộ lợi nhuận thực tế của Xích Phong đã được chuyển vào công ty vỏ bọc Thiên Diệu. Từ Thiên Diệu, tiền được rửa qua ba tầng quỹ đầu tư quốc tế trước khi đổ về tài khoản ủy thác đuôi 8892 mở tại đảo Cayman!"
Trái tim Lục Tang Tửu khẽ nảy lên một nhịp. Cô cúi gằm mặt, giả vờ như đang khóc nấc lên vì suy sụp, nhưng thực chất bộ não đang hoạt động với tốc độ kinh hoàng.
Công ty vỏ bọc Thiên Diệu. Tài khoản Cayman đuôi 8892.
Những thông tin vàng này, nếu để Cố Quyết tự điều tra sẽ phải mất hàng tháng trời, thậm chí hàng năm, bởi mạng lưới tài chính của Quý Ly được che đậy vô cùng tinh vi. Nhưng giờ đây, trong cơn say quyền lực và sự khinh địch mù quáng, lão cáo già này đã tự tay dâng nhược điểm chí mạng của mình lên bàn.