Thiên Kim Lục Trà Lật Đổ Gia Tộc Bạch Liên Hoa

Chương 12

Tạ Ngưng Uyên ngắt lời, nụ cười trên môi càng thêm sâu, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo thấu xương. Anh hơi cúi người về phía trước, hơi thở mang theo mùi gỗ đàn hương thoang thoảng phả vào không khí. "Cất cái dáng vẻ trà xanh đó đi. Ở đây chỉ có tôi và cô, không có khán giả cho cô diễn đâu, kẻ l.ừ.a đ.ả.o xuất sắc ạ."

Bầu không khí trong phòng bỗng chốc đóng băng.

Lục Tang Tửu duy trì tư thế ôm n.g.ự.c thêm hai giây. Cô nhìn thẳng vào mắt Tạ Ngưng Uyên, đ.á.n.h giá sự kiên định và thấu tỏ trong đáy mắt anh. Đột nhiên, tiếng nức nở ngừng bặt. Bờ vai đang run rẩy vì "sợ hãi" thả lỏng hoàn toàn.

Lục Tang Tửu khẽ thở dài một tiếng, đưa tay vén lọn tóc ướt đẫm mồ hôi đang dính trên trán ra sau tai. Khi cô ngẩng mặt lên lần nữa, vẻ yếu đuối, ngây thơ đã bốc hơi không còn một mảnh. Đôi mắt trong veo như nước mùa thu giờ đây đen đặc, thâm trầm và mang theo sự sắc sảo của một nữ ma đầu từng trải qua vô số trận cuồng phong trên thương trường.

Cô tựa lưng vào thành giường, khoanh hai tay trước n.g.ự.c, khóe môi nhếch lên một đường cong lạnh nhạt.

"Tạ tiên sinh quả nhiên tinh mắt," Lục Tang Tửu cất giọng, âm sắc không còn the thé hay nức nở, mà trầm ổn, từ tốn và mang theo uy áp vô hình. "Tôi cứ nghĩ diễn xuất của mình đã đủ để lừa gạt cả thế giới, không ngờ lại bị anh nhìn thấu dễ dàng như vậy."

"Không phải cô diễn tồi," Tạ Ngưng Uyên khẽ đẩy gọng kính, ánh mắt lóe lên sự hứng thú mãnh liệt. "Chỉ là cô lừa được những kẻ mù quáng vì tham lam như Quý Ly và Diệp Chi Dao, lừa được một kẻ nguyên tắc đến cứng nhắc như Cố Quyết, nhưng không lừa được một người đứng ngoài xem kịch như tôi. Dùng 'lục trà' để đè bẹp 'bạch liên hoa', gậy ông đập lưng ông. Chiêu này của cô, tàn nhẫn và dứt khoát hơn tôi tưởng tượng rất nhiều."

"Trong cái nhà họ Lục này, nhân từ đồng nghĩa với việc tự đào mồ chôn mình," Lục Tang Tửu lạnh lùng đáp trả. "Một bầy sói đói đang nhăm nhe xé xác tôi để chia chác Tập đoàn Linh Hư. Tôi không có thân thể khỏe mạnh, không có tay chân thân tín, thứ duy nhất tôi có thể dùng làm v.ũ k.h.í chính là sự khinh địch của bọn chúng. Trà xanh thì sao? Chỉ cần đạt được mục đích, tôi không ngại đóng vai ác quỷ."

Tạ Ngưng Uyên gật gù, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào gương mặt nhợt nhạt nhưng tràn đầy sức sống mãnh liệt của cô. Anh thích sự thẳng thắn này. Giữa một giới thượng lưu đầy rẫy những kẻ đạo đức giả, một người phụ nữ dám thừa nhận dã tâm và thủ đoạn của mình lại trở nên quyến rũ đến lạ kỳ.

"Rất tốt. Sự tàn nhẫn của cô làm tôi rất hài lòng," Tạ Ngưng Uyên nhịp nhịp ngón tay thon dài lên tay vịn ghế. "Tuy nhiên, đại tiểu thư, cô có nghĩ đến hậu quả sau màn kịch ngày hôm nay chưa?"

Lục Tang Tửu nhướng mày, ra hiệu cho anh nói tiếp.

"Hôm nay cô đ.á.n.h nát thanh danh của Diệp Chi Dao, mượn tay Cố Quyết chặn đứng việc chuyển nhượng chi nhánh Xích Phong. Nước cờ rất đẹp," Tạ Ngưng Uyên phân tích, giọng điệu sắc sảo của một nhà đầu tư lão luyện. "Nhưng cô chọc giận Quý Ly rồi. Ông ta là chủ tịch quyền đại diện, nắm giữ mạch m.á.u tài chính của toàn bộ Tập đoàn Linh Hư. Cô nghĩ một con hổ bị vuốt râu sẽ làm gì? Ông ta sẽ không dùng luật pháp với cô nữa. Ông ta sẽ dùng quyền lực tuyệt đối để phong tỏa tài khoản ngân hàng của cô, đuổi toàn bộ đội ngũ y tế, cắt đứt nguồn t.h.u.ố.c men, thậm chí là giam lỏng cô trong chính căn biệt thự này cho đến khi cô c.h.ế.t mòn vì bệnh tật. Cố Quyết là luật sư, anh ta chỉ có thể bảo vệ quyền thừa kế trên giấy tờ, chứ không thể bảo vệ sinh mạng hay can thiệp vào các quyết định hành chính nội bộ của Quý Ly."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Từng lời của Tạ Ngưng Uyên như những nhát b.úa đập thẳng vào thực tại tàn khốc. Lục Tang Tửu biết anh nói đúng. Cô đã giành chiến thắng trong một trận đ.á.n.h nhỏ, nhưng cuộc chiến tổng lực mới thực sự bắt đầu, và cô hiện tại hoàn toàn không có quân lính trong tay.

Nhưng Lục Tang Tửu không hề tỏ ra hoảng loạn. Cô mỉm cười, một nụ cười ranh mãnh và tự tin đến mức khiến Tạ Ngưng Uyên cũng phải bất ngờ.

"Đúng vậy, Quý Ly sẽ làm thế," Cô thản nhiên thừa nhận. "Nhưng Tạ tiên sinh à, anh tốn thời gian lén lút vào phòng nghỉ của một cô gái ốm yếu, vạch trần tôi, phân tích tình thế cho tôi nghe, chắc chắn không phải chỉ để thể hiện lòng thương hại đúng không? Anh đại diện cho Quỹ đầu tư Vạn Phật tham gia cuộc họp này với tư cách cố vấn độc lập, nhưng tôi biết, Vạn Phật chưa bao giờ làm từ thiện."

Ánh mắt Tạ Ngưng Uyên tối lại, sự hứng thú ban nãy giờ chuyển thành một sự đ.á.n.h giá nghiêm túc. Cô gái này không chỉ thông minh, mà còn cực kỳ nhạy bén với mùi tiền và quyền lực.

"Cô nói đúng," Tạ Ngưng Uyên khẽ nghiêng đầu, giọng điệu trở nên nghiêm nghị, mang theo sức ép của một kẻ nắm giữ sinh sát trên thương trường. "Tôi đến đây để đề nghị một cuộc giao dịch. Tôi có thể làm chiếc ô bảo hộ cho cô."

Lục Tang Tửu bật cười khanh khách, dù tiếng cười làm l.ồ.ng n.g.ự.c cô đau nhói. "Bảo hộ tôi? Tạ tiên sinh, Quỹ đầu tư Vạn Phật của anh nổi tiếng là bầy cá mập khát m.á.u chuyên thâu tóm các doanh nghiệp thoi thóp. Anh muốn giúp tôi đập tan Quý Ly, hay thực chất là muốn nhân cơ hội Tập đoàn Linh Hư suy yếu để nuốt trọn nó?"

"Tôi không có hứng thú với mớ tài sản rác rưởi của Tập đoàn Linh Hư đang bị Quý Ly làm cho mục nát," Tạ Ngưng Uyên gõ tay lên mặt bàn kính, ánh mắt chớp lóe một tia sáng nguy hiểm. "Thứ tôi muốn, là 'Con dấu Linh Hư Châu'."

Bốn chữ vừa thốt ra khiến đồng t.ử Lục Tang Tửu hơi co rút lại.

Con dấu Linh Hư Châu. Đó không đơn thuần chỉ là một con dấu pháp nhân. Theo di huấn của ông ngoại cô, đó là chiếc chìa khóa vạn năng nắm giữ quyền phủ quyết tối cao đối với mọi quyết định của hội đồng quản trị, là thứ duy nhất có thể kích hoạt quỹ dự phòng bí mật trị giá hàng chục tỷ đô la của tập đoàn ở nước ngoài. Kẻ nào nắm được con dấu đó, kẻ đó mới thực sự là vị vua của Linh Hư.

Từ khi ông ngoại mất, con dấu đã biến mất không dấu vết. Quý Ly lật tung cả tập đoàn suốt ba năm qua cũng không tìm thấy, buộc ông ta phải dùng thủ đoạn quyền đại diện để thao túng.

"Anh muốn Con dấu Linh Hư Châu?" Lục Tang Tửu nheo mắt nhìn người đàn ông trước mặt. "Anh lấy tư cách gì để đòi hỏi vật cốt lõi của gia tộc họ Lục?"