Thiên Kim Lục Trà Lật Đổ Gia Tộc Bạch Liên Hoa

Chương 11

Tạ Ngưng Uyên dừng động tác vuốt ve ly trà. Đáy mắt hắn xẹt qua một tia kinh ngạc, rồi rất nhanh sau đó, bị ngọn lửa của sự hứng thú mãnh liệt nuốt chửng. Hắn không nhịn được, khóe môi cũng từ từ cong lên tạo thành một nụ cười trào phúng nhưng đầy tán thưởng.

Một con sói đội lốt cừu non, dùng độc trị độc, dùng "lục trà" để đè bẹp "bạch liên hoa". Thật sự... quá thú vị.

"Đưa đại tiểu thư về phòng khách nghỉ ngơi! Gọi đội ngũ y tế đến ngay!" Tiếng gầm thét của Quý Ly kéo Tạ Ngưng Uyên trở lại thực tại.

Lục Tang Tửu được đặt lên cáng, nhanh ch.óng đưa ra khỏi phòng họp, để lại phía sau một bãi chiến trường ngổn ngang. Diệp Chi Dao ngồi bệt dưới đất, hai tay ôm mặt khóc không thành tiếng, hình tượng ngọc nữ hoàn toàn vỡ nát. Các cổ đông lắc đầu ngao ngán, xách cặp táp lần lượt rời đi, bỏ mặc những lời vớt vát yếu ớt của Quý Ly.

Buổi họp gia tộc quyết định số phận chi nhánh Xích Phong chính thức sụp đổ. Quyền thừa kế bị treo lại vô thời hạn, và Lục Tang Tửu – người tưởng chừng như là con cừu non chờ bị làm thịt – đã c.ắ.n đứt yết hầu của kẻ đi săn ngay tại phút bù giờ cuối cùng.

Cố Quyết nhặt chiếc b.út mặt dây chuyền trên bàn lên, cẩn thận cho vào túi zip đựng vật chứng, ánh mắt sâu xa nhìn theo hướng Lục Tang Tửu vừa được đưa đi. Trong khi đó, Tạ Ngưng Uyên thong thả đứng dậy, phủi nhẹ nếp nhăn không tồn tại trên bộ âu phục đắt tiền.

Hắn nhìn về phía hành lang dẫn đến phòng nghỉ của biệt thự, ánh mắt lóe lên một tia thâm trầm, nguy hiểm nhưng đầy mong đợi.

Kẻ l.ừ.a đ.ả.o xuất sắc kia, đã đến lúc hắn phải đích thân đi "thăm bệnh" rồi.

 

Cánh cửa phòng nghỉ VIP dành cho khách trong biệt thự nhà họ Lục vừa khép lại, cắt đứt hoàn toàn những âm thanh hỗn loạn, gào thét của Diệp Chi Dao và tiếng bước chân dồn dập của các cổ đông bên ngoài.

Đội ngũ y tế tư nhân do Quý Ly sắp xếp vừa tiến hành tiêm cho Lục Tang Tửu một mũi an thần liều nhẹ. Bọn họ làm việc qua loa, ánh mắt mang theo sự khinh mạn thường ngày dành cho vị đại tiểu thư thất thế, rồi nhanh ch.óng rời đi để báo cáo tình hình cho chủ nhân thực sự của cái nhà này.

Khi tiếng bước chân của gã bác sĩ khuất hẳn nơi hành lang, Lục Tang Tửu đang nằm nhắm nghiền mắt trên chiếc giường nệm bọc nhung đột ngột mở bừng mắt.

Trong đôi ngươi đen láy, sâu thẳm ấy không còn lấy một tia hoảng loạn, sợ hãi hay yếu đuối. Khóe mắt vẫn còn vương chút ửng đỏ của màn khóc lóc uất ức ban nãy, nhưng ánh nhìn thì sắc lạnh như một lưỡi d.a.o vừa được rút ra khỏi vỏ. Cô đưa tay lên, thuần thục rút mũi kim truyền dịch ra khỏi mu bàn tay, ấn c.h.ặ.t miếng bông gòn để ngăn m.á.u rỉ ra. Thuốc an thần? Bọn chúng đ.á.n.h giá cô quá thấp rồi. Với một cơ thể đã bị hạ độc mạn tính suốt nhiều năm, chút t.h.u.ố.c ngủ này chẳng nhằm nhò gì so với cơn đau thấu xương mà cô phải chịu đựng mỗi đêm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Lục Tang Tửu chậm rãi ngồi dậy, vuốt lại nếp váy nhăn nhúm. Vở kịch ngoài phòng họp đã thành công mỹ mãn. Diệp Chi Dao bị lột sạch lớp mặt nạ thánh thiện, quyền thừa kế chi nhánh Xích Phong tạm thời bị đóng băng. Nhưng cô biết rất rõ, đây mới chỉ là khởi đầu. Quý Ly không phải là kẻ dễ dàng bỏ cuộc, và với quyền lực của một chủ tịch quyền đại diện Tập đoàn Linh Hư, ông ta hoàn toàn có thể dùng tài chính để bóp c.h.ế.t cô trước khi Cố Quyết kịp hoàn thiện thủ tục pháp lý.

Ngay khi Lục Tang Tửu đang tính toán bước đi tiếp theo trong ván cờ sinh t.ử này, một tiếng "cạch" rất khẽ vang lên từ phía cửa phụ của phòng nghỉ.

Cô lập tức ngã vật xuống giường, nhịp thở nhanh ch.óng trở nên mong manh, đôi mắt phủ lên một tầng sương mờ mịt, hàng mi khẽ run rẩy như một con thú nhỏ đang chịu tổn thương sâu sắc. Kỹ năng "lục trà" đã ngấm vào trong m.á.u, chỉ mất chưa tới một giây để cô hoàn thành việc chuyển đổi nhân cách.

Nhưng người bước vào không phải là Quý Ly, cũng chẳng phải Diệp Chi Dao.

Tạ Ngưng Uyên thong thả bước vào phòng, dáng vẻ ung dung như đang dạo bước trong chính hoa viên nhà mình. Bộ âu phục xám tro cắt may thủ công ôm sát lấy bờ vai rộng, cặp kính gọng vàng vắt ngang sống mũi cao thẳng càng làm tôn lên khí chất cấm d.ụ.c, thanh lãnh của anh. Thế nhưng, nụ cười nửa miệng đang hiện hữu trên gương mặt hoàn mỹ kia lại mang đậm vẻ trào phúng và nguy hiểm tột độ.

Anh đưa tay chốt khóa cửa lại, âm thanh khô khốc vang lên trong không gian tĩnh mịch.

"Bốp... Bốp... Bốp..."

Tạ Ngưng Uyên chậm rãi vỗ tay, từng nhịp vang lên đều đặn, nhịp nhàng, mang theo sự tán thưởng không hề che giấu. Anh kéo một chiếc ghế tựa bọc da, vắt chéo chân ngồi xuống ngay sát mép giường bệnh, đôi mắt phượng sâu thẳm nhìn chằm chằm vào cô gái đang nằm đó.

"Một vở kịch vô tiền khoáng hậu, đại tiểu thư," Giọng nói của Tạ Ngưng Uyên trầm ấm, từ tốn nhưng từng từ thốt ra lại sắc bén như đ.â.m trúng tim đen. "Cách cô căn chuẩn thời gian Cố Quyết chuẩn bị đóng dấu, cách cô ném chiếc b.út ghi âm sao cho nó rơi ra một cách tự nhiên nhất, và cả cái cách cô ngất xỉu vừa vặn để phong tỏa mọi lời biện minh của Diệp Chi Dao... Quả thực là một kiệt tác thao túng tâm lý. Không đi tranh giải Ảnh hậu thì đúng là phí phạm tài năng."

Lục Tang Tửu khẽ rùng mình. Dù trong lòng đã dấy lên một hồi chuông cảnh báo, bề ngoài cô vẫn cố gắng duy trì vẻ đáng thương.

"Tạ tiên sinh... khụ khụ..." Lục Tang Tửu ôm n.g.ự.c, ho khan vài tiếng, hốc mắt lập tức đỏ ửng, giọng nói nức nở. "Anh đang nói gì vậy? Tôi thực sự không hiểu... Chi Dao, em ấy làm tổn thương tôi quá sâu sắc, tôi chỉ là..."

"Thôi đi."