Thiên Kim Đồ Tể
Chương 9
Ta quỳ xuống lạy một cái, "Thần nữ nghe nói trong cung có một cây Thiên Sơn Tuyết Liên, thần nữ muốn xin, liệu bệ hạ có thể ban cho thần nữ không ạ?"
"Cô nương nhà họ Khương thật biết chọn," Quý phi bên cạnh lão hoàng đế khẽ nhướng mắt nhìn xuống, "Thiên Sơn Tuyết Liên là vật vô giá, không phải món đồ chơi nhỏ nhặt đâu."
"Ngươi mà không nói rõ được công dụng, bệ hạ ban vật báu này cho ngươi, chẳng phải là lãng phí sao?"
"Bệ hạ, thần th.i.ế.p nói vậy có đúng không ạ?"
"Ái phi nói rất phải. Tiểu cô nương họ Khương, nàng hãy nói xem, cần Thiên Sơn Tuyết Liên làm gì?"
Ta không lùi bước, lại bái lạy, "Phu quân thần nữ mắc bệnh hiểm nghèo, thọ nguyên bị tổn hại, cần gấp Thiên Sơn Tuyết Liên làm thuốc mới giữ được mạng sống."
"Thần nữ lưu lạc nơi đất khách mười tám năm, từ nhỏ đã được phu quân chăm sóc lớn lên, nay mới được đoàn tụ cùng người thân, vốn đang là lúc vui mừng."
"Thần nữ sợ phu quân mệnh bạc, để thần nữ chịu cảnh âm dương cách biệt, khiến cha nương phải đau lòng, khiến cả phủ Thái Phó bao trùm trong tang tóc."
"Thần nữ muốn cùng phu quân hiếu thuận với Thái Phó cha và nương, được dài lâu không chia lìa."
"Mong bệ hạ tác thành."
Ta dập đầu xuống đất, lặng lẽ chờ đợi, ngay cả thở mạnh cũng không dám.
Sau một hồi lâu, mới nghe thấy từ phía trên vọng xuống: "Thật hiếm có! Thật hiếm có!"
"Đã vậy, trẫm chuẩn tấu. Ban cho tiểu cô nương nhà họ Khương một cây Thiên Sơn Tuyết Liên!"
"Tạ bệ hạ long ân!"
19.
Sau khi lấy được Thiên Sơn Tuyết Liên, đại phu lập tức đem đi bào chế thành thuốc viên, dặn dò mỗi ngày vào giờ Hợi phải uống một viên.
Ta cùng A Yến đến nơi giải độc mà Chiêu Hoa công chúa đã sắp xếp.
Điều bất ngờ là, nơi này lại chính là căn mật thất ở tầng cao nhất của Túy Hồng Lâu nổi tiếng nhất.
Sự ồn ào náo nhiệt bên ngoài đã che giấu đi tiếng gào thét đau đớn khi A Yến bức độc ra khỏi cơ thể.
Mỗi lần như thế, ta lại ôm chặt lấy chàng, dùng sức hôn lên đôi môi kia.
Suốt trọn một tháng, chúng ta không hề rời khỏi mật thất nửa bước.
Mà phủ Công chúa và phủ Thái Phó cũng phải chịu vài cuộc ám sát đêm.
Phụ thân Thái Phó ngày ngày khóc lóc kể lể với Thánh thượng, yêu cầu nghiêm tra, trừng trị hung thủ.
Huynh trưởng tận dụng chức vụ của mình, thu thập đầy đủ chứng cứ về tội danh sát hại người, kết bè phái của phe Quý phi.
Chỉ chờ một cơn gió đông, sẽ lập tức thanh toán.
A Yến, chính là cơn gió đông đó.
Ngày dư độc được thanh trừ hoàn toàn, chàng đè ta xuống giường, như con sói hung dữ, ra sức m*t lấy đôi môi anh đào của ta.
Ta chìm đắm trong sự đòi hỏi của chàng, nhưng trong lòng luôn tự nhắc nhở bản thân.
Chàng là Thái tử, chàng rồi sẽ phải trở về vị trí của mình.
Sau này, chàng sẽ giống như tất cả các bậc đế vương khác, lục cung đầy hoa.
Mà ta, sẽ không phải là người phụ nữ duy nhất của chàng.
Chàng cũng không thể tiếp tục làm phu quân ở rể của ta nữa.
"A Yểu, ta khỏi hẳn rồi."
A Yến ôm chặt lấy ta, ta có thể cảm nhận được trái tim chàng đang đập thình thịch.
"Ừm, A Yến của ta đều đã khỏi cả rồi."
"Sau này nàng muốn đi đâu, muốn làm gì, ta đều có thể đi cùng nàng."
"Bên cạnh nàng không rời nửa bước, có được không?"
Đôi mắt A Yến rất sáng, ta mới là lần đầu tiên được thấy.
Ta cúi đầu, vùi mặt vào lồng ngực chàng, giọng nhỏ như muốn tan vào làn gió.
"Để mai tính vậy."
Chàng quả nhiên không nghe thấy.
Khi nới lỏng vòng tay, chàng khẽ chạm vào mũi ta.
"A Yểu, ta đi nhận lại người thân đây."
"Đợi ta trở về."
20.
Ta chờ suốt ba ngày ba đêm, tin tức lần lượt truyền về Phủ Thái Phó.
"Thái tử mất tích mười một năm nay đã trở về Đông Cung!"
"Tội trạng của Quý phi đã bị bại lộ, thị cùng Nhị hoàng tử cấu kết với quân canh giữ thành ép vua thoái vị."
"Thái tử và Chiêu Hoa công chúa dẫn Hắc Ưng Quân đến cứu giá, vây cánh của Quý phi đều bị trừ khử."
"Lão Hoàng đế trọng thương không qua khỏi, truyền ngôi cho Thái tử Nam Cung Ngạn."
............
Ta nhìn cây lựu trong sân, hỏi Khương Uyển, "Chàng ấy sắp lên ngôi hoàng đế rồi sao?"
"Sau này sẽ có rất nhiều nữ nhân sinh con cho chàng ấy, phải không?"
Khương Uyển dịu dàng ôm lấy ta, "Nếu A Yểu nhà chúng ta không ưng chàng ta nữa, cứ một cước đá văng là được."
"Mặc kệ chàng ta có là hoàng đế hay không."
"Chỉ cần A Yểu vui vẻ là được. Phàm là chuyện khiến A Yểu không vui, cha, nương, huynh trưởng và ta, một vạn cái cũng không đáp ứng."
Ta hướng ra ngoài cửa sổ, lớn tiếng hét lên, "Phải!"
"Chàng ấy mà khiến ta không vui, ta sẽ đá chàng ấy!"
"A Yểu định dùng xong rồi đá sao?"
Giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng, ta quay đầu lại, phát hiện Khương Uyển đã lẻn ra ngoài cửa từ bao giờ.
Khẩu hình không tiếng, "A Yểu, bảo trọng!"
Ta cứng đờ người ngồi đó, cúi đầu nhìn những viên trân châu trên mũi giày.
A Yến bước lại gần, ôm ta vào lòng, lồng ngực vững chãi phập phồng khiến mắt ta cay xè.
"Chàng không phải là đã đăng cơ rồi sao? Nghe nói sắp mở đại hội tuyển tú, sao lại có thời gian rời cung?"
"Ừm, đúng là muốn tuyển tú thật."
"A Yểu có muốn tiến cử người nào không?"
Quá đáng lắm! Lại đem vấn đề như thế này hỏi ta!
Lệ tràn khóe mắt, ta cố kìm nén, không cho chảy xuống.
"Ta thấy huynh trưởng của nàng rất tốt, rất hợp làm Hoàng phu, A Yểu thấy sao?"
"Cái gì?"
Huynh trưởng? Hoàng phu?
Ta ngẩng đầu nhìn chàng, nước mắt không kìm được trào ra, không cách nào ngăn lại.
A Yến lấy khăn tay, vừa lau nước mắt cho ta, vừa thở dài: "A Yểu ngốc của ta."
"Ta đã đăng cơ, nhưng sau đó đã truyền ngôi lại cho Hoàng tỷ rồi."
"Hoàng tỷ có năng lực hơn, thích hợp làm quân chủ một nước hơn."
"Tuyển tú cũng là tuyển phu quân cho Hoàng tỷ, không phải tuyển phi cho ta."
"Ta chỉ muốn làm rể quý nhà A Yểu, kiếp này đời này, chỉ có A Yểu là thê tử duy nhất."
Ta vừa kinh vừa hỉ, không nhịn được mà làm nũng đẩy chàng ra.
Ai ngờ chàng lại ôm chặt lấy ta lần nữa.
"A Yểu, đêm động phòng hoa chúc còn thiếu, giờ bù cho nàng, có được không?"
"Ban ngày ban mặt, chàng nói bậy cái gì thế?"
Nhưng khi môi chàng áp xuống, ta vẫn đón nhận lấy.
Kiếp này có được chàng rể quý này, ta không còn gì hối tiếc.
Ngoại truyện
Huynh trưởng cuối cùng đã trở thành Hoàng phu, nghe nói được Nữ đế đêm đêm sủng hạnh.
Các cung khác trong lục cung đều trở thành vật trang trí.
Mỗi khi được gặp huynh trưởng, luôn thấy gương mặt huynh ấy hồng hào, đắc ý, trên người không còn luồng khí lạnh người lạ chớ gần đó nữa.
Sau khi Chiêu Hoa kế vị, với thủ đoạn quyết liệt đã chỉnh đốn triều cương, khiến không ai còn dám nói nàng chuyện gà mái gáy sáng.
Nàng cũng nhanh c.h.óng ban hành một loạt chính sách mới, trong đó có việc xây dựng công trình thủy lợi, dốc sức giải quyết tình trạng hạn hán khắp nơi.
Trước ngày đông chí, Khương Uyển cũng đã thành thân, tỷ phu bị tỷ ấy dùng bao tải trùm đầu bắt về chính là tân khoa Trạng nguyên lang.
Tỷ ấy nói, phu quân của ta là rể ở rể, thì phu quân của tỷ ấy cũng phải vậy.
Thế là, vị Trạng nguyên lang không cha không mẹ kia ngày hôm đó đã vui mừng khôn xiết dọn vào Phủ Thái Phó.
Ban đầu, Khương Uyển và tỷ phu ngọt ngào như mật, tỷ phu đi chầu sáng, hai người cũng phải diễn cảnh lưu luyến không rời.
Được hai tháng thì tỷ ấy đã chê tỷ phu quá bám đuôi rồi.
Ngày nào cũng tìm cớ lôi ta ra ngoài đi dạo, dẫn ta đi ăn đồ ngon, bảo là đang thực hiện lời hứa đối xử tốt với ta lúc trước.
A Yến cũng nói muốn thực hiện lời hứa không rời xa ta nửa bước, ta đi đâu chàng theo đó.
Dần dần, chàng và Khương Uyển nhìn nhau không vừa mắt.
Đột nhiên một ngày nọ, Khương Uyển lại trở nên ngọt ngào như mật với tỷ phu.
Ta hỏi A Yến, "Có phải do chàng giở trò không?"
A Yến cười cười, "Sao nàng không nghĩ là trong lòng tỷ ấy có quỷ chứ?"
Sau đó, ta gặng hỏi Khương Uyển mãi, tỷ ấy mới đỏ mặt nhỏ giọng kể cho ta nghe, Trạng nguyên tỷ phu trên giường có nhiều trò lắm...
Trời ạ, sớm biết thế ta đã không hỏi...
Nương luôn tính toán, gả đi một đứa con trai, đón về hai đứa rể, rốt cuộc có đáng hay không.
Phụ thân Thái Phó thì ngày nào cũng phải nhổ đi mấy sợi tóc bạc.
"Thái Phó này khi nào mới có thể từ quan, an hưởng tuổi già đây?"
Kẻ nắm quyền triều chính là con dâu của mình, người và hồn của con trai đều bị con dâu nắm giữ.
Người làm cha làm sao có thể không giúp đỡ?
Trong nhà còn năm miệng ăn đang chờ, cha cũng không thể làm ra chuyện ngược đãi rể ở rể được.
Huống hồ cả hai vị rể ở rể đều là môn sinh đắc ý của cha.
Cha đành chống đôi chân già yếu vì lạnh, tiếp tục bán mạng vì công việc.
Lại một dịp Tết Trùng Dương, cả nhà ta xuất hành, trở về ngôi làng nơi ta lớn lên để viếng mộ cha mẹ nuôi.
Lúc này ta và Khương Uyển mỗi người ôm một đứa trẻ trong tã lót, đều là con trai.
Cũng thật khéo, hai chúng ta mang thai trước sau, lúc sinh cũng chỉ cách nhau vài ngày.
Nương nói, đây chắc là nhân duyên.
Giống như việc Khương Uyển và ta sinh cùng ngày, lại đều là trẻ sinh non vậy.
A Yến đem tấm thẻ sắt mà cha nuôi để lại chuyển giao cho Nữ đế, lúc đó ta mới biết đó là lệnh bài hiệu lệnh Hắc Ưng Quân.
Đội Hắc Ưng Quân từng nhập cung cứu giá lúc trước nay đã âm thầm giải tán về các ngọn núi, trở thành một đội quân bí ẩn trực tiếp chịu sự chỉ huy và trung thành với Nữ đế.
Ta định truyền lại đao mổ heo của cha nuôi cho thế hệ sau, dù là con của ta hay con của Khương Uyển, ai phù hợp hơn thì truyền cho người đó.
Sợ cha nuôi ở dưới đó nhớ nhung đao mổ heo, ta bảo A Yến vẽ một bức tranh theo hình dáng cây đao rồi đốt cho cha.
Ta và Khương Uyển ôm con mình quỳ trước mộ, A Yến phụ trách rót rượu, tỷ phu phụ trách đốt tiền giấy.
Ngửi mùi rượu thoang thoảng, nhìn làn khói nhạt vờn quanh ngôi mộ, mắt ta chợt cay cay.
Cha nuôi, người nhìn thấy chưa?
Chúng con đều đang sống rất tốt ạ ...
Mong cha hãy yên nghỉ nhé!!!!
HẾT