16.
Hóa ra không phải A Yến, mà là A Ngạn.
Hắn cũng không họ Bùi, mà họ Nam Cung, là dòng họ hoàng tộc tôn quý nhất.
Hắn càng không phải hoàng tử bình thường, mà là tiền Thái tử Nam Cung Ngạn, người ba tuổi biết làm thơ, năm tuổi thông văn chương, sớm đã được lập làm trữ quân.
Thảo nào lần đầu tiên phụ thân Thái Phó nhìn thấy hắn đã kích động không thôi, e là lúc đó đã nhận ra hắn rồi.
Nhưng ta vẫn thích gọi hắn là A Yến hơn.
Ta nép vào lồng ngực A Yến, nghe hắn kể lý do vì sao lại lưu lạc nhân gian, đến nhà ta.
Đương kim thánh thượng hôn quân vô đạo, không phân biệt được trung gian, lại nghe lời gièm pha.
Hai mươi năm trước, Trấn Biên Đại Tướng quân Tiêu Đình nắm giữ hai mươi vạn binh quyền, bị thánh thượng kiêng dè.
Vị kia hạ mật lệnh, sai người tiết lộ một phần hành quân bố trận đồ của Tiêu Đình cho địch doanh, muốn hắn chiến tử sa trường để đoạt lấy Hắc Ưng Quân.
Bùi Quốc công lúc ấy được phái đến Bắc Cảnh chi viện, tình cờ bắt được mật báo, liền sai tâm phúc đi trước, bí mật tìm Tiêu Đình báo tin.
Tiếc là chậm một bước, Tiêu Đình mang theo năm vạn Hắc Ưng Quân vòng ra sau thì trúng mai phục của địch, khổ chiến một ngày một đêm, lúc tiêu diệt được kẻ thù thì Hắc Ưng Quân chỉ còn lại ba ngàn người.
Sau khi biết tin, Tiêu Đình lòng lạnh giá. Trung thành canh giữ biên cương hai mươi năm, vậy mà lại bị chính người mình hiệu trung đâm sau lưng.
Thế là hắn tương kế tựu kế, dưới sự phối hợp của Bùi Quốc công, liền "chiến tử" sa trường. Thực chất là mang theo ba ngàn Hắc Ưng Quân còn sót lại cùng gia quyến ẩn cư, không rõ tung tích.
Binh quyền ở Bắc Cảnh chuyển vào tay Bùi Quốc công. Chỉ vài năm, binh lực đã mở rộng tới ba mươi vạn, công cao át chủ.
Thêm vào đó, vị Hoàng hậu thống quản lục cung lúc bấy giờ chính là đích nữ của Bùi Quốc công.
Thánh thượng lại bắt đầu một vòng kiêng dè mới, dùng lại chiêu cũ, muốn vu khống Bùi Quốc công mưu nghịch.
A Yến khi đó mới tám tuổi, vô tình nghe lén được thánh thượng tính kế ngoại tổ phụ của mình, định bắt giữ người nhà họ Bùi ngay khi họ vừa vào thành.
A Yến không nghỉ ngơi phút nào, vội vã rời cung đi báo tin. Vừa đến cổng thành thì quân thủ thành đã dàn trận đợi sẵn.
Bùi Quốc công dẫn theo hai người con trai và hai xe ngựa gia quyến vừa muốn vào thành, A Yến đã cưỡi ngựa phi nhanh ra khỏi cửa.
"Đừng vào thành! Phụ hoàng muốn giếc người!"
Thấy người nhà họ Bùi muốn quay đầu, quân thủ thành lập tức xông ra.
"Cả nhà Bùi Quốc công mưu nghịch, chứng cứ xác thực, lập tức bắt giữ hạ ngục."
"Kẻ nào phản kháng, giếc tại chỗ!"
"Thái tử bao che nghịch tặc, bắt giữ luôn, giao cho thánh thượng xử lý."
Nhưng trong đó có người rõ ràng là muốn dồn cả Thái tử vào chỗ chếc.
Thế là Bùi Quốc công và mọi người hộ tống A Yến cùng gia quyến chạy trốn.
Cuối cùng, cả nhà họ Bùi đều chếc thảm.
Chỉ còn A Yến, trước khi nhắm mắt, Bùi Quốc công đã giao hắn cho bằng hữu tốt là Tiêu Đình.
Nhưng hắn cũng bị thương nặng, trên vết thương còn dính độc lạ.
"Vậy ra, cha chính là vị Trấn Biên Đại Tướng quân kia?"
"Ừm, những người sống trong sơn trại gần đây cũng không phải thổ phỉ."
"Là ba ngàn Hắc Ưng Quân cùng gia quyến họ?"
"Ừm."
Ta cuối cùng đã hiểu, thảo nào họ nhìn thấy con dao mổ heo của cha liền cung kính, đáp ứng mọi yêu cầu của ta.
Ta sờ lên ngực A Yến, nơi đó vẫn còn lưu lại một vết sẹo rõ ràng, lòng đau nhói.
"Lúc đó, đau lắm phải không?"
A Yến hôn nhẹ lên trán ta, an ủi: "Đều qua rồi, A Yểu, giờ ta không thấy đau nữa."
Giờ không đau, nhưng lúc đó rất đau.
"Chất độc trong người phu quân có giải được không?"
A Yến sững sờ: "Nàng biết hết rồi sao?"
Ta gật đầu, hắn cố ra vẻ thoải mái: "Giải được."
"Khi nào thì giải?"
"Còn thiếu một vị thuốc."
"Thiên Sơn Tuyết Liên kia, chỉ trong hoàng cung mới có thôi sao?"
Hắn ậm ừ: "Loại ngàn năm, chỉ có một gốc."
Vậy nên, độc có thể giải, nhưng thuốc lại khó tìm, hơn nữa chỉ có một gốc duy nhất.
Ta lại hỏi: "Nếu không giải được sẽ thế nào?"
A Yến trầm mặc, lòng ta cũng trầm xuống theo.
"Sẽ chếc."
Trái tim chùng xuống tận đáy...
Ta ngước nhìn hắn, mắt nóng ran, khiến tầm nhìn trở nên mờ nhạt.
"A Yến, người vẫn còn nợ ta một đêm động phòng hoa chúc."
"Cho nên, người không được phép chếc."
17.
Ta trằn trọc cả đêm không ngủ, cứ nghĩ mãi cách làm sao để lấy được Thiên Sơn Tuyết Liên trong hoàng cung.
Chưa nghĩ ra phương kế gì, đã nghe tin Chiêu Hoa công chúa đêm khuya xông vào quốc khố, bị thánh thượng cấm túc một tháng.
Thế là ngày hôm sau, ta cũng thừa đêm trèo tường vào phủ Công chúa, suýt chút nữa bị ám vệ trong phủ bắn chếc.
May mà Công chúa ra tay kịp lúc, dùng đá làm chệch hướng mũi tên, ta mới nhặt lại được cái mạng nhỏ.
"Bái kiến hoàng tỷ."
"A Ngạn đã nói hết với nàng rồi sao?"
Ta chột dạ gật đầu, suýt chút nữa là coi hoàng tỷ của phu quân thành tình địch rồi.
Công chúa mỉm cười nắm lấy tay ta, chúng ta cùng ngồi trò chuyện rất vui vẻ.
Cuối cùng, Công chúa nhắc nhở ta.
"Việc A Ngạn nghe lén được phụ hoàng năm xưa, là do Quý phi tính kế."
"Chất độc trong người hắn cũng là do Quý phi thừa lúc hỗn loạn, sai sát thủ trà trộn vào đánh nhau mà hạ xuống."
"Lần này ta nửa đêm xông vào quốc khố lấy Thiên Sơn Tuyết Liên, e là đã đánh rắn động cỏ rồi."
"Quý phi chắc chắn đã đoán được A Ngạn còn sống, chắc chắn sẽ tìm kiếm tung tích A Yến để ra tay lần nữa, cũng sẽ nghĩ cách ngăn cản chúng ta có được Thiên Sơn Tuyết Liên."
"Là ta sơ suất rồi."
"A Yểu, sự an toàn của A Ngạn đành giao cho nàng vậy."
"Ta sẽ phái một đội ám vệ bảo vệ hai người. Nếu cần truyền tin cho ta, cứ gọi họ là được."
Liên quan đến tính mạng A Yến, ta đương nhiên không từ chối.
"Đa tạ hoàng tỷ."
"Hoàng tỷ cũng không cần tự trách, nàng làm vậy đều vì A Yến thôi."
Tuy kết quả không được như mong đợi...
"Hoàng tỷ có biết, liệu còn cách nào khác để đoạt được Thiên Sơn Tuyết Liên hay không?"
Đây mới là mục đích chuyến đi này của ta.
Chiêu Hoa nói: "Cũng không phải là không có."
"Bảy ngày sau là săn bắn mùa thu, Phụ hoàng vốn dĩ thích mời quần thần dẫn theo gia quyến cùng đến bãi săn hoàng gia để thị uy và ban ân."
"Kẻ nào săn được nhiều thú nhất, có thể xin Phụ hoàng ban thưởng."
"Thế nhưng, nếu như muội hoặc bất kỳ ai trong phủ Thái Phó thắng, xin ban thưởng Thiên Sơn Tuyết Liên, phe cánh Quý phi sẽ nhắm vào phủ Thái Phó đấy."
Ta nheo mắt, "Nếu đã vậy, dù thế nào đi nữa, ta cũng phải thử một phen."
18.
Bảy ngày sau, tại bãi săn hoàng gia.
Những người tham gia săn bắn đều được chia hai mươi mũi tên và một cây cung.
Ta vốn không biết dùng, thế nên cứ đi theo huynh trưởng cùng Khương Uyển, xem họ sử dụng thế nào.
Tiếc là nước đến chân mới nhảy, kết quả là Phật tổ cũng chẳng độ cho.
Ta nóng nảy quá, con trên trời không bắn tới, ta đành đánh con dưới đất.
Ta ra sức đuổi theo, đuổi không kịp thì đánh lén, rồi tung quyền đánh mạnh.
Một quyền hạ gục một con vật nhỏ.
Chỉ là những con nhỏ như thỏ thì điểm không cao.
Vì thuốc cứu mạng cho A Yến, ta vượt qua nỗi sợ trong lòng, khi gặp lợn rừng, nghiến răng vung nắm đấm...
Sự thật chứng minh, ta không thể hạ gục một con lợn chỉ với một quyền.
Ít nhất cũng phải giã cho năm quyền...
Lợn rừng ầm ầm đổ gục, khiến Khương Uyển và huynh trưởng đều há hốc mồm.
"Muội dùng nắm đấm đánh thật sao?"
"Muội muội của ta, đúng là thần nhân."
Hai người họ nổi m.á.u hiếu thắng, liền tách ra đi săn riêng.
Ta thở phào nhẹ nhõm, lợn rừng cũng chẳng có gì đáng sợ cả.
Để đề phòng kẻ khác không thừa nhận, ta cắm một mũi tên vào cổ mỗi con thú săn được.
Lại bắt chước theo cách đó săn thêm hai con lợn rừng, một con hươu...
Cho đến khi bắn hết hai mươi mũi tên, ta dùng dây thừng xâu thú lại, một đường kéo về nơi kiểm điểm.
Mọi người đều xôn xao, "Đó là cô nương nhà nào vậy?"
"Hình như là vị tiểu thư thật sự mới được tìm về của phủ Thái Phó..."
"Một, hai, ba... hai mươi! Bách phát bách trúng!"
"Còn có ba con lợn rừng, một con hươu! Đáng sợ thật, thật sự quá đáng sợ!"
Không còn nghi ngờ gì, ta ghi điểm cao nhất, xếp hạng nhất.
Thánh thượng là lão già hơn sáu mươi tuổi, đang ngồi phía trên vỗ tay cười lớn.
"Đúng là bậc nữ trung hào kiệt!"
"Thái Phó à, con gái nhà ngươi đã có nơi có chốn chưa?"
Phụ thân Thái Phó vội đáp: "Bẩm bệ hạ, tiểu nữ đã chiêu hiền tế vào nhà được hơn hai năm rồi ạ."
"Ồ?" Lão hoàng đế thoáng vẻ thất vọng, rồi nhìn sang ta, "Đã giành hạng nhất, vậy nàng nói xem, muốn ban thưởng gì nào?"