11.
Ngày tháng sau khi nhận thân ngày càng ổn định hơn.
Mẫu thân vốn muốn tổ chức một bữa tiệc nhận thân, để công bố thân phận của ta với người thân bạn bè.
Phụ thân Thái Phó và huynh trưởng đều cho rằng không thỏa đáng, đều nói A Yến là con rể, chắc chắn cũng phải xuất hiện, nhưng tình trạng sức khỏe của hắn thực sự không nên lộ diện.
Mẫu thân đành bỏ cuộc, chỉ mời tộc trưởng và các vị tộc lão tới ghi tên ta vào gia phả.
Nhưng cũng chẳng ngăn được tính tò mò của mấy người, thế là trong phủ người tới lui thăm hỏi liên tục.
Họ nếu chỉ ngồi ở tiền sảnh uống trà thì thôi đi, đằng này có mấy người cứ lấy cớ dạo chơi khắp nơi, mắt nhìn đông ngó tây.
Hóa ra là nhắm vào A Yến mà tới.
Chẳng biết họ nghe được từ đâu về vẻ đẹp của A Yến, cứ nhất quyết phải tới xem thử.
Vừa nhìn thấy người, lễ nghi cũng chẳng màng nữa, xúm lại vây lấy A Yến.
Ta rút đao mổ heo ra, định tiến lên ngăn cản.
A Yến lại "phát bệnh" khi còn cách họ ba mét.
Chỉ thấy hắn tay phải ôm ngực, vẻ mặt đau đớn, người lảo đảo hai cái, rồi bịch một tiếng ngã xuống...
Nhìn thôi đã thấy đau!
Ta lập tức chạy tới, mặt đầy đau xót ôm hắn dậy, rồi trừng mắt nhìn đám đàn bà nhiều chuyện kia.
"Các người làm phu quân ta sợ rồi!"
"Nếu phu quân ta có mệnh hệ gì, ta nhất định sẽ khiến các người đẹp mặt!"
...
Về sau chẳng ai dám tới làm phiền chúng ta nữa, vì chúng ta biết... vờ ngã lăn đùng ra ăn vạ.
Qua một tháng, đã tới tiết Trung Nguyên.
Ta nhắc tới việc vẫn chưa đốt tiền giấy cho phụ mẫu đã khuất.
Mẫu thân liền dành riêng một căn phòng, bày biện bàn thờ, lư hương, vật phẩm tế lễ, để ta dâng bài vị của cha mẹ nuôi lên.
Khương Uyển mua rất nhiều tiền giấy, cùng ta và A Yến đốt cho họ, rồi phục xuống lạy mấy lạy.
Ta lải nhải kể lại những chuyện đã xảy ra trong thời gian qua, cuối cùng đổ một vò rượu xuống đất.
Thực ra cha vốn nghiện rượu, chỉ là ngài chưa bao giờ uống trước mặt ta mà thôi.
"Cha, rượu này uống thỏa thích nhé, người cứ uống đi ạ."
Khương Uyển im lặng hồi lâu, dập đầu thật mạnh, khiến ta vốn chẳng định khóc mà khóe mắt cũng đã hoe đỏ.
"Cha, nương, cảm ơn người đã sinh ra con. Kiếp này không thể báo đáp ân sinh thành, kiếp sau Uyển nhi lại làm con gái của cha nương, được hầu hạ dưới gối, cùng nhau sum vầy."
Tế bái xong, Khương Uyển đề nghị cùng đi thả đèn hoa đăng trên sông Cửu Khúc trong thành.
Ta sợ A Yến mệt, muốn bỏ hắn lại, hắn vẫn lặng lẽ đòi đi theo bằng được.
Thế là, ba người chúng ta cùng ngồi chung một xe ngựa, gần tới giờ Hợi mới thong thả đi ra ngoài.
Tới bên sông, trên mặt nước đã trôi lềnh bềnh đủ loại đèn hoa đăng nhiều màu sắc.
Bờ sông chỉ có lác đác vài người, nhìn điệu bộ chắc là thả đèn xong định rời đi rồi.
Ba chúng ta mỗi người một chiếc đèn, châm lửa, rồi thả xuống dòng sông.
Ta lớn chừng này rồi, đây mới là lần đầu đi chơi muộn như vậy, lần đầu được thả đèn hoa đăng.
Nhìn ánh nến chập chờn, soi bóng trên mặt nước, đặc biệt dịu dàng, tự nhiên ta thấy có chút buồn man mác.
Nếu như cha còn ở đây thì tốt quá, tối không ra ngoài, chưa từng thả đèn, ta cũng chẳng thấy có gì đáng để ý.
Thôi bỏ đi, người nhà hiện tại cũng đối xử với ta rất tốt, vạn sự khó vẹn toàn, ta nên biết đủ mới phải.
Nghĩ tới đây, tim ta đập hẫng một nhịp, hình như bản thân đã thay đổi ít nhiều?
Giống như củ cải rỗng ruột bỗng dưng lại có lõi vậy.
Ba chúng ta đứng lặng bên bờ một hồi lâu mới khởi hành về phủ.
Xe ngựa vừa đi được hai dặm, thì đụng mặt huynh trưởng Khương Thanh cũng đang trên đường về phủ.
Khương Uyển lập tức nói có việc tìm huynh ấy, chui tọt vào xe ngựa của huynh ấy, đi trước một bước.
Đột nhiên thiếu mất một người, ta thấy khoang xe lại trở nên hơi chật chội.
A Yến không biết tự bao giờ đã ngồi sát bên ta, cả người như muốn treo lên người ta vậy.
Hai cánh tay dài vòng lấy ta, ta nghe thấy tim mình đập thình thịch, cả người cũng nóng ran lên.
Ta muốn tránh xa hắn một chút, mông vừa nhích đi thì đã bị hắn ghì chặt tại chỗ cũ.
Từ bao giờ mà hắn lại có sức lực lớn tới vậy?
"A Yểu sao lại tránh ta?"
Hơi nóng khi hắn nói phả vào dưới tai ta, trong đầu bỗng dưng hiện ra những tình tiết mà mấy cuốn thoại bản hay miêu tả.
Ta lập tức cứng đờ cả người, "Ha ha, ta không, không có tránh chàng."
"Thật sao?" Bàn tay trắng nõn của A Yến bẻ mặt ta lại, đối diện với hắn, gần như sắp chạm vào nhau tới nơi.
"Chẳng phải A Yểu nói muốn ăn ta sao, giờ đã chín một chút rồi, có muốn nếm thử mùi vị trước không?"
Môi hắn cọ cọ lên môi ta, có thứ gì đó nổ tung trong tim ta.
Ta xấu hổ tới mức chẳng còn nơi nào để trốn, trước đây sao không nhận ra hắn xấu xa thế này cơ chứ!
Hắn vẫn còn đang cười!
Xem ra thân thể đã khỏe hơn chút rồi, tinh thần còn tốt chán.
"Chỉ nếm thử như vậy, có lẽ A Yểu chưa cảm nhận được mùi vị, có muốn nếm thêm..."
Ta đang định giả vờ từ chối, hắn bỗng biến sắc, đột ngột buông ta ra, vén rèm nhìn ra ngoài.
Ta cũng nhìn theo, thấy trong bóng tối phía xa, năm sáu gã áo đen đang vây h.ã.m một nữ tử.
Nữ tử đó ăn mặc hoa lệ, thân hình nhanh nhẹn, tay cầm một thanh đoản đao tự vệ.
Xiêm y nhạt màu của nàng đã nhuốm đầy m.á.u, sau lưng có hai vết thương do kiếm chém rõ rệt.
Dưới đất nằm vài cái xác, có kẻ áo đen, cũng có vài nữ tỳ.
"Cứu nàng ấy."
Bàn tay A Yến bóp chặt hai vai ta đến nổi gân xanh, nhưng ta không hề cảm thấy đau.
Ta bắt gặp ánh mắt hắn, đen láy như vũng đầm sâu không đáy, tựa như đang cố sức che giấu điều gì đó.
"A Yểu, xin nàng hãy cứu nàng ấy."
Ta không hỏi nàng ấy là ai, trực tiếp lao ra ngoài.
Lúc ra cửa không mang theo đao mổ heo, ta linh hoạt giáng một quyền vào gã áo đen, đoạt lấy kiếm trong tay hắn.
Thanh kiếm nhẹ bẫng, ta dùng không thuận tay lắm, nhưng vẫn tạm được.
Đám áo đen này cứ như phường múa rối, ta tùy tiện thi triển vài chiêu tập thể dục giữ gìn sức khỏe, thế là chúng đều bị hạ gục.
"Để lại kẻ sống!"
Lời nữ tử vừa thốt ra, đám áo đen kia đồng loạt thất khiếu chảy m.á.u, lại còn là m.á.u đen.
Ta bàng hoàng: "Không phải ta giếc."
"Chúng uống thuốc độc tự sát."
Ta thở phào nhẹ nhõm, may quá, suýt nữa thì không giải thích nổi rồi.
"Dám hỏi quý danh cô nương? Là thiên kim nhà nào?"
Ta không đáp, A Yến đã dặn, không được nói những chuyện này với người lạ.
"Không nói cũng không sao."
Nữ tử đó không truy hỏi, ôm quyền với ta: "Đa tạ cô nương ra tay tương trợ!"
"Sau này nếu có chỗ nào cần đến bản công chúa, có thể đến phủ Chiêu Hoa tìm ta."
Ta làm sao ngờ được, người mình vừa cứu lại là một vị công chúa.
Vội xua tay: "Chuyện nhỏ nhặt thôi, không cần khách khí!"
"Vậy, công chúa, cần ta đưa người về không?"
Nàng giơ tay từ chối: "Không cần làm phiền ân nhân, người của ta sắp tới rồi."
Dứt lời, có hai võ tỳ ăn mặc giống hệt nhau thi triển khinh công đáp xuống.
"Công chúa!"
"Công chúa!"
Thấy vậy, ta mới yên tâm, bái biệt công chúa.
Khi vội vã leo lên xe ngựa, tất nhiên ta không nhận ra ánh mắt Chiêu Hoa công chúa vẫn luôn dừng lại trên tấm rèm cửa đang đung đưa...
12.
Từ lúc cứu người về, ta bắt đầu âm thầm quan sát A Yến, luôn cảm thấy hắn có chuyện gì đó giấu giếm ta.
Thế nhưng hắn vẫn như ngày thường, ngay cả biểu cảm cũng chẳng mảy may thay đổi.
Hắn càng như vậy, lòng ta càng bất an.
Về việc cứu Chiêu Hoa công chúa, A Yến không nhắc đến, ta cũng chẳng buồn hỏi.
Cứ ngỡ chuyện đã trôi qua, nào ngờ sáng hôm sau, ta nhận được thiệp mời dự yến tiệc ngắm hoa của Công chúa phủ.
Ta đoán là nàng đã dò la được thân phận của ta, nếu không sao lại trùng hợp thế?
Khi Mẫu thân cầm thiệp tới tìm, A Yến liếc qua một cái rồi bảo: "Nếu A Yểu không muốn đi thì thôi."
"Như vậy có được không?"
Dẫu sao người ta là công chúa, từ chối cũng không hay cho lắm.
Nhưng ta thực sự không muốn đi, cứ cảm thấy nàng và A Yến có quen biết, trong tiềm thức ta không muốn dây dưa với nàng ta.
"A Yểu không muốn đi thì cứ để mặc đó, bảo Uyển nhi đại diện phủ Thái Phó đi một chuyến là được."
Mẫu thân đã nói vậy, ta mới yên tâm: "Vậy thì làm phiền tỷ tỷ rồi."
Thế mà vị công chúa kia dường như đã quyết tâm, chỉ một ngày sau lại gửi thiệp mới, đích danh mời ta đi.
Chẳng còn cách nào, không thể không nể mặt người ta, thế là ngày thứ ba, ta và Khương Uyển cùng nhau lên đường.
Trước lúc ra cửa, ta còn đặc biệt hỏi A Yến có muốn đi cùng không.
Hắn vẫn tay không rời sách, không buồn ngẩng đầu đáp: "Đây là tụ hội của nữ tử, ta là người đã có thê tử, đi cùng không tiện."
"A Yểu cứ đi chơi cho thỏa thích, khi nào chơi chán thì về."
Ta không khỏi hồ nghi, chẳng lẽ là do mình nghĩ nhiều rồi?