Thiên Kim Đồ Tể

Chương 5

Ta biết chữ, chỉ là viết không được đẹp lắm.

 

Lần đầu tiên ta tập viết, lúc đưa cho A Yến xem, chàng chê bai rồi hỏi ta, có phải đã mời Đại Hoàng viết thay hay không.

 

Khi đó ta còn chưa hiểu ẩn ý của chàng, sau này viết lại nhiều lần rồi, ta mới biết là chàng đang chê chữ của ta xấu!

 

Để tránh việc Phụ thân Thái Phó thuyết giáo, ta vội vàng xua tay lắc đầu.

 

"Không cần đâu, A Yểu muốn chơi cùng tỷ tỷ."

 

Phụ thân lập tức kéo A Yến rời đi không quay đầu lại, huynh trưởng khẽ cười rồi cũng bước theo sau.

 

Mẫu thân chắc là muốn trò chuyện cùng ta, nghe ta nói vậy, liền để hai tỷ muội ta bồi đắp tình cảm.

 

Thế là ta vui vẻ khoác tay Khương Uyển cùng về viện tử của ta và A Yến.

 

"Tỷ tỷ, để muội cho tỷ xem đao mổ heo của cha!"

 

9..

 

Ta nâng niu đặt con đao mổ heo lên bàn thấp, thao thao bất tuyệt kể cho Khương Uyển nghe về những ngày tháng ở trong thôn.

 

Kể chuyện cha từng vung đao dọa những kẻ nói xấu ta.

 

Kể chuyện Đại Hoàng ngày nào cũng đấu khẩu với ta.

 

Kể chuyện A Yến hồi nhỏ cao lãnh, lớn lên lại thông minh nhường nào.

 

Kể chuyện lần đầu ta cầm đao mổ heo đi tìm sơn tặc đòi thịt, sợ đến mức suýt chút nữa vấp chân trái vào chân phải.

 

............

 

"Giếc được lợn rừng, dọa được sơn tặc, tỷ nói xem nó có phải là một thanh bảo đao thần kỳ không?"

 

Khương Uyển tỉ mỉ ngắm nhìn con đao, từ cán đao đến mũi đao xem xét một lượt rồi mới nhẹ nhàng đặt xuống.

 

Đoạn nói: "Được tinh luyện từ huyền thiết, quả là một thanh đao tốt."

 

Nhận được sự tán đồng, ta cười đầy đắc ý.

 

"Muội có từng nghe qua, từng có một vị trấn biên đại tướng quân, binh khí của ông ấy cũng là một thanh đao chế từ huyền thiết không? Rất giống với thanh này."

 

Ta nảy sinh hứng thú: "Oa, vậy có cơ hội muội phải lấy đao mổ heo của cha ra so với đao của ông ấy mới được!"

 

"Vị đại tướng quân đó giờ đang ở đâu?"

 

Khương Uyển nhìn chằm chằm vào mặt ta một lúc lâu, như thể muốn nhìn ra hoa trên mặt ta vậy.

 

"Hai mươi năm trước, ông ấy dẫn năm vạn Hắc Ưng Quân nghênh địch, không may tử trận nơi biên cương."

 

Ta cảm thấy tiếc nuối, trong lòng dâng lên nỗi buồn man mác.

 

"Nếu vị đại tướng quân đó vẫn còn sống thì tốt biết mấy."

 

Khương Uyển im lặng một lúc, rồi chuyển hướng hỏi ta: "A Yểu có từng oán hận không?"

 

Đáy mắt ta tràn đầy vẻ ngơ ngác: "Oán chuyện gì?"

 

"Vốn dĩ muội có thể hưởng vinh hoa phú quý từ khi mới lọt lòng, nhưng lại bị ta chiếm mất mười tám năm, muội có oán ta không?"

 

"Việc đó có liên quan gì đến tỷ chứ?" Ta đáp, "Khi đó tỷ cũng chỉ là một đứa trẻ sơ sinh, nào có lỗi gì?"

 

"Hơn nữa, ít nhất muội còn được đoàn tụ cùng cha mẹ ruột và huynh trưởng, còn tỷ ngay cả cha mẹ ruột mặt mũi thế nào cũng chưa được gặp..."

 

"Muội thấy, tỷ còn thảm hơn muội."

 

Khương Uyển cười khổ, rồi như trút được gánh nặng mà thở phào một tiếng: "Nhìn thế này, hình như ta đúng là thảm hơn thật."

 

Nàng lại nhắc đến đôi nam nữ mà ta gặp trước bữa tối.

 

"Hai kẻ đó không phải hạng lương thiện đâu, sau này muội có gặp thì tránh xa họ ra."

 

"Ta đã điều tra ra là Lý ma ma nhận tiền của Khương Cầm Nhi nên mới cố tình gây khó dễ cho muội."

 

Hóa ra kẻ muốn hại ta lại là con trà xanh chếc tiệt đó!

 

"Nàng ta làm vậy để làm gì?" Ta giận dữ hỏi.

 

"Chắc là muốn khích bác ly gián, nhìn chúng ta đấu đá lẫn nhau, hủy hoại thanh danh để nàng ta dễ bề gả vào Hầu phủ."

 

Ta hơi hiểu ra, gật đầu tuân theo: "Tỷ và tên cóc ghẻ kia không thể từ hôn sao?"

 

Thấy nàng sững sờ, ta bồi thêm một câu: "Hắn ta xấu lắm."

 

Khương Uyển lấy khăn tay che miệng cười, quả đúng là tiểu thư được nuôi dạy từ danh gia vọng tộc, ôn nhu dịu dàng, đoan trang lại thanh lịch.

 

"Đúng là rất xấu." Nàng lộ vẻ chán ghét trên mặt, "Hồi nhỏ chưa nhận ra, đôi khi gặp mặt còn cùng nhau chơi đùa."

 

"Có một lần, Thánh thượng nhìn thấy, nói chúng ta là thanh mai trúc mã, lưỡng tiểu vô sai, nên tiện miệng ban hôn luôn."

 

"Từ đó, chúng ta nhìn nhau mà thấy chán ghét. Dù ta đã cập kê được hai năm, nhưng vì e ngại thánh chỉ, cả hai nhà đều ngầm hiểu mà không ai nhắc chuyện từ hôn, cũng chẳng bàn đến việc thành thân."

 

Ta bất bình nói: "Cha nói, vị hôn phu lớn lên thì là đã chín, mà chín thì là ăn được."

 

"Cái tên Cố thế tử này, muội nghi là hắn đã bị hỏng rồi, không ăn được đâu, tỷ nên sớm vứt bỏ hắn đi thôi."

 

Khương Uyển nghe vậy, mặt đỏ bừng lên: "Những lời này muội không được nói với người khác nữa, chuyện ăn hay không ăn gì đó, chỉ có thể nói với phu quân của muội thôi, nhớ chưa?"

 

Ta tuy không hiểu, nhưng nghe lời: "Muội nhớ rồi."

 

"Chúng ta chỉ cần A Yểu khỏe mạnh vui vẻ là được, mấy chuyện phức tạp đau đầu đó không cần để ý làm gì."

 

"Hơn nữa, ta tự có cách để từ hôn."

 

Khương Uyển đưa ngón tay vuốt lại mấy sợi tóc mai cho ta, tim ta đập nhanh một nhịp.

 

Chẳng lẽ đây chính là cảm giác có tỷ tỷ sao?

 

Hồi nhỏ, mấy đứa trong thôn chê cười ta không có mẹ, nên ta cũng chẳng buồn chơi cùng chúng.

 

Thường xuyên mang xương thịt đi dụ dỗ Đại Hoàng làm vệ sĩ, ai bắt nạt ta, ta liền sai Đại Hoàng đi cắn kẻ đó.

 

Đáng tiếc Đại Hoàng chỉ biết nhận lợi lộc mà không chịu làm việc, chẳng đáng tin chút nào, lần nào cũng khiến ta tức đến mức không nhịn được mà mắng nó xối xả.

 

Giờ đây có vị tỷ tỷ dịu dàng cùng chơi, cảm giác này thật là tốt!

 

10.

 

Nghe nói bên ngoài đồn đại khắp nơi rằng ta ôm một nam nhân giữa thanh thiên bạch nhật, rồi đá văng cửa phủ Thái Phó.

 

Họ nói ta là thôn nữ quê mùa, khó lòng bước lên được chỗ cao sang.

 

Mẫu thân tức giận lắm, nói phải tìm xem kẻ nào đang nói xấu sau lưng, rồi sẽ nhổ lưỡi lũ người đó.

 

Mà phải nói thật, mẫu thân hiền thục đoan trang lúc nổi giận lên, cái khí chất của quý phu nhân quyền quý lộ ra đầy đủ.

 

Hóa ra cảm giác được mẫu thân che chở, tựa như đang phơi mình dưới ánh nắng ấm áp giữa tiết trời đông lạnh giá vậy.

 

Đối với những kẻ nói xấu, ta lại chẳng có cảm giác gì. Ở trong phủ được ăn ngon uống tốt, ở rất thoải mái, ta không bận tâm chuyện đó, huống hồ gì bọn họ nói cũng không sai.

 

Nhưng bọn họ lại nói phu quân của ta là kẻ phế vật ốm yếu, kẻ ăn bám, đầy mùi hồ ly tinh nam.

 

Tối đó ta mò đến tận nhà lũ người đó, canh lúc bọn họ đi vệ sinh, liền ném pháo vào trong nhà xí.

 

Nổ cho phân bay tứ tung, mùi hôi thối bao trùm cả nhà bọn họ.

 

Ta bịt mũi trốn trong góc thưởng thức, tiếng kêu khóc thảm thiết cùng tiếng nôn mửa còn to hơn cả tiếng sấm chớp khi mưa giông.

 

Thật là sảng khoái!

 

A Yến sau khi biết chuyện, liền dành cho ta ánh nhìn ấm áp.

 

"Nổ rất hay."

 

"Lần tới kiến nghị nàng đổi sang chỗ nào có mùi khác mà nổ, ví dụ như phòng bếp chẳng hạn, nàng thấy sao?"

 

Ba canh đêm, chàng còn gọi nước tới ba lần khiến ta phải liên tục thay đổi mà ngâm mình.

 

Hôm sau, ánh mắt mọi người trong phủ nhìn chúng ta, dường như nhiều thêm mấy phần ẩn ý sâu xa mà bọn họ hiểu còn ta thì không.

 

Cho đến khi Khương Uyển lén dúi vào tay ta hai cuốn thoại bản, ta mới hiểu ra những gì mà bọn họ đã hiểu...

 

Lúc nàng đưa cho ta, mặt mũi đỏ như bầu trời chiều.

 

"A Yểu đã thành thân rồi, có vài chuyện cần phải biết."

 

"Ta vẫn chưa xuất giá... đành trông cậy vào việc tự muội ngộ ra thôi."

 

Ta cảm thấy tò mò, lúc rảnh rỗi liền mở ra đọc, càng đọc càng thấy cuốn, dần dần cũng hiểu được vài điều về chuyện phòng the vợ chồng.

 

Ta rốt cuộc đã hiểu, hôm đó bản thân nói với Khương Uyển những lời kia mới khiếm nhã làm sao.

 

Nhìn lại A Yến, ta đỏ bừng mặt, đến cả lúc đi ngủ cũng không dám ôm hắn như trước nữa, chỉ biết căng cứng người, nằm ngay ngắn nghiêm chỉnh.

 

"A Yểu, nàng thấy không khỏe ở đâu sao?"

 

Ta lắc đầu, "Chỉ là hơi nóng chút thôi."

 

A Yến cầm quạt quạt cho ta, khi ta chột dạ giành lấy, liền tránh né ánh mắt nhìn chằm chằm của hắn.

 

Ta xoay người, quay lưng về phía hắn giả vờ ngủ.

 

Thật lâu sau, chỉ nghe thấy tiếng thở dài khe khẽ phía sau, rồi không còn động tĩnh gì nữa.

 

Hắn rốt cuộc cũng không chịu nổi ta, rất nhanh đã ngủ mất.

 

Dạo gần đây A Yến bận rộn quá, chắc là đã mệt lử rồi.

 

Phụ thân hình như rất để tâm tới hắn, từ đêm tiệc đoàn viên đó, mỗi tối A Yến đều phải tới thư phòng của ngài để học hỏi.

 

Phụ thân còn tìm không ít đại phu tới khám bệnh cho hắn.

 

Nhưng họ cứ làm vẻ bí hiểm, lúc đại phu khám bệnh đều không cho ta vào.

 

Có một lần ta lén tới gần, chỉ nghe thấy gì mà "trúng độc quá lâu", "nan giải", lại còn nghe cả "Thiên Sơn Tuyết Liên", "Hoàng cung"...

 

Ta xâu chuỗi lại, mới hiểu ra, thân thể A Yến mãi không khỏe lên được, có lẽ là do hắn trúng độc.

 

Mà thuốc để chữa khỏi cho hắn, trong Hoàng cung lại có.

Không biết y thuật của đám đại phu phụ thân tìm tới thế nào, ta chỉ biết A Yến mỗi ngày đều phải uống thuốc đắng ngắt, canh năm đã phải dậy, ngâm mình trong thùng thuốc suốt hai canh giờ.

 

Chúng ta tuy ở chung một viện, thời gian gặp mặt lại ít đi nhiều, điều này khiến ta vô cùng không quen, lại còn lo lắng không thôi.

 

Ta không kìm được xoay người lại gần hắn, c.h.óp mũi vương vấn hương thuốc trên người hắn.

 

Ngón trỏ khẽ chạm vào chân mày hắn, chẳng biết trong mơ có chuyện gì, mà khiến hắn nhíu chặt mày tới vậy.

 

"A Yểu, đợi ta thêm chút nữa..."

 

"A Yểu..."

 

Ta bị những tiếng mớ ngủ ấy làm cho hoảng sợ, lập tức rụt tay lại.