Bích Ngọc đứng thẫn thờ, tay nắm chặt vạt áo, ánh mắt trống rỗng nhìn Minh Châu. Cô ta, với vẻ kiêu sa nhưng đầy mưu mô, như một con rắn đang chờ thời khắc tấn công. Nụ cười của Minh Châu không còn sắc bén như thường ngày, mà mang theo sự tự mãn, như thể đã nắm chắc mọi thứ trong tay.
“Thật không ngờ lại gặp các người ở đây,” Minh Châu nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự đe dọa. “Các người đã làm gì khiến mình phải lén lút như vậy?”
“Chúng tôi không có chuyện gì với cô,” Tuấn nói, cố gắng giữ bình tĩnh. Anh nhận ra sự nguy hiểm từ ánh mắt của Minh Châu, nhưng cũng không muốn để lộ sự lo sợ.
“Thật sao?” Minh Châu nhướng mày, bước tới gần. “Tôi nghĩ các người đang cố gắng tìm hiểu về những bí mật mà các gia tộc chúng tôi đang che giấu.”
Bích Ngọc không thể kiềm chế được nữa, cô bước lên phía trước, giọng nói đầy quyết tâm. “Chúng tôi không sợ cô, Minh Châu. Chúng tôi sẽ không để cô và Khải chiếm lấy quyền lực này.”
“Ngọc,” Tuấn khẽ kéo cô lại, lo lắng nhìn quanh. “Cẩn thận.”
Minh Châu cười khẩy. “Đừng lo lắng, tôi chỉ muốn giúp các người thôi. Thực ra, tôi đã biết về những gì Khải đang âm thầm thực hiện. Và tôi nghĩ, nếu các người muốn sống sót, có lẽ nên hợp tác với tôi.”
“Cô đang nói gì vậy?” Huy hỏi, không giấu nổi sự nghi ngờ. “Tại sao chúng tôi phải tin cô?”
“Bởi vì tôi có thể giúp các người thoát khỏi sự truy đuổi của Khải,” Minh Châu đáp, ánh mắt chớp chớp đầy tính toán. “Chỉ cần các người làm theo những gì tôi nói.”
“Đó là cái bẫy,” Bích Ngọc phản bác, lắc đầu. “Chúng tôi không thể tin tưởng cô.”
“Tin hay không là tùy các người,” Minh Châu nói, giọng điệu lơ đãng. “Nhưng hãy nhớ rằng, trong thế giới này, sự phản bội luôn đến từ những người gần gũi nhất.”
Câu nói của cô ta như một nhát dao đâm vào lòng Bích Ngọc. Cô cảm nhận được sự lo lắng len lỏi trong tâm trí. Liệu có thể tin tưởng Minh Châu, người mà cô đã từng coi là bạn? Nhưng trong cái thế giới ngầm này, lòng trung thành dường như chỉ là một điều xa xỉ.
Huy nhìn Minh Châu, cố gắng tìm kiếm một chút chân lý. “Nếu cô thật sự muốn giúp chúng tôi, tại sao không đơn giản mà nói ra kế hoạch của Khải?”
“Bởi vì, các người không thể hiểu được mối nguy hiểm mà các người đang đối mặt,” Minh Châu đáp, nụ cười tắt lịm. “Khải không phải là kẻ dễ đối phó, và tôi có lý do riêng để không muốn đối đầu với hắn.”“Lý do gì?” Tuấn hỏi, không thể kiềm chế sự hoài nghi trong lòng.
“Gia đình tôi có những giao dịch với hắn,” Minh Châu thừa nhận, ánh mắt trở nên mờ mịt. “Nhưng tôi không muốn nhìn thấy các người bị tổn thương. Nếu có thể, tôi muốn bảo vệ những gì còn lại.”
“Bảo vệ hay thao túng?” Huy nói, giọng cứng rắn. “Chúng tôi không cần sự giúp đỡ của cô.”
Minh Châu cười nhạt. “Được thôi. Nhưng hãy nhớ rằng, trong cuộc chơi này, các người không chỉ đơn thuần là quân cờ. Nếu không cẩn thận, các người sẽ bị dẫm đạp bởi những kẻ mạnh hơn.”
Bích Ngọc cảm thấy mâu thuẫn trong lòng. Cô không thể phủ nhận rằng Minh Châu có lý. Nhưng lòng tự trọng không cho phép cô chấp nhận sự giúp đỡ từ một kẻ mà mình không thể tin tưởng. “Chúng tôi sẽ tự lo liệu,” cô nói, giọng kiên quyết.
“Đừng quá tự tin,” Minh Châu đáp, ánh mắt sắc lạnh. “Các người sẽ sớm nhận ra mình đang ở trong tình thế nào.”
Câu nói của Minh Châu như một lời cảnh báo. Họ vẫn chưa thoát khỏi sự truy đuổi của Khải và những âm mưu tăm tối đang chực chờ. Nhưng lúc này, không ai trong họ muốn nhượng bộ.
Khi Minh Châu quay lưng bỏ đi, Bích Ngọc thở phào nhẹ nhõm nhưng đồng thời cũng cảm thấy một cơn sóng lo lắng dâng lên. “Chúng ta phải nhanh chóng tìm một nơi an toàn,” cô nói. “Khải sẽ không để chúng ta yên.”
“Phải,” Tuấn đồng tình. “Chúng ta cần phải hành động ngay bây giờ. Không thể chần chừ thêm nữa.”
Huy gật đầu, đôi mắt anh sáng rực lên với quyết tâm. “Chúng ta sẽ tìm hiểu thêm về Khải và Minh Châu. Không thể để họ chiếm ưu thế.”
Khi cả ba bước đi, Bích Ngọc cảm thấy nỗi lo lắng trong lòng chưa bao giờ dứt. Thế giới ngầm này không chỉ đầy rẫy những cạm bẫy mà còn chứa đựng những mối quan hệ phức tạp và những quyết định khó khăn. Cô biết rằng, để sống sót, họ sẽ phải đối mặt với nhiều sự thật đau lòng, và có thể, thậm chí là cả sự phản bội từ những người mà họ tin tưởng nhất.
Khi họ vừa rời khỏi khu phố cũ, một chiếc xe bóng loáng dừng lại bên lề đường. Cửa kính hạ xuống, lộ ra một gương mặt quen thuộc. Là Khải, với nụ cười đầy mưu mô. “Các người đang ở đâu thế? Tìm kiếm sự thật sao?” Hắn hỏi, giọng điệu chế nhạo.
Bích Ngọc cảm thấy trái tim mình chùng xuống. Cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.