Thế Giới Ngầm Của Giới Giàu

Chương 13: Đối mặt với sự thật

Huy và Tuấn ngồi trong một góc tối của quán cà phê, nơi ánh sáng yếu ớt không thể che giấu sự căng thẳng trong không khí. Họ vừa trở về từ một cuộc gặp gỡ với một trong những đồng minh cũ của Tuấn, người đã cung cấp cho họ những thông tin quý giá về âm mưu của Khải.

“Chúng ta có những bằng chứng xác thực,” Tuấn nói, giọng điệu quyết đoán nhưng vẫn không giấu nổi sự lo lắng. “Khải đang chuẩn bị một cú sốc lớn cho gia tộc chúng ta.”

Huy gật đầu, lòng đầy hồi hộp. “Nhưng nếu thông tin này rơi vào tay hắn, chúng ta sẽ gặp rắc rối lớn.”

“Chúng ta cần tìm cách sử dụng nó để chống lại hắn trước khi hắn kịp hành động,” Bích Ngọc, người đã gia nhập nhóm, lên tiếng. Ánh mắt cô đầy quyết tâm nhưng cũng không kém phần lo lắng.

“Đúng vậy,” Tuấn khẳng định. “Chúng ta phải nhanh chóng đưa ra kế hoạch.”

Khi họ đang bàn bạc, không khí xung quanh bỗng trở nên căng thẳng. Những ánh mắt lén lút nhìn về phía một nhóm người lạ mặt đang ngồi ở bàn đối diện. Huy nhận ra họ không phải là những người bình thường. “Họ là ai?” anh hỏi, giọng thấp.

“Có thể là tay chân của Khải,” Bích Ngọc trả lời, mặt tái đi. “Chúng ta phải cẩn thận.”

“Chúng ta không thể ở lại đây lâu,” Tuấn nói, cảm giác hồi hộp dâng lên. “Chúng ta cần thoát ra trước khi mọi thứ trở nên tồi tệ.”

Họ đứng dậy, cố gắng đi ra một cách tự nhiên. Nhưng khi vừa bước ra ngoài, một tiếng động lớn vang lên từ phía sau. Một trong những người lạ mặt đứng dậy, ánh mắt sắc lạnh nhìn theo họ. “Bắt họ lại!” hắn quát, và ngay lập tức, không khí trở nên hỗn loạn.

“Chạy!” Huy hét lên, và cả ba lao ra khỏi quán. Họ chạy xuyên qua những con phố đông đúc, cảm giác như có hàng trăm con mắt đang theo dõi từng bước đi của họ.

“Chúng ta phải tìm nơi ẩn nấp!” Tuấn thở hổn hển, ánh mắt tìm kiếm một góc nào đó an toàn. “Có một nhà kho cũ ở gần đây, chúng ta có thể trốn ở đó.”

“Đi nhanh lên!” Bích Ngọc thúc giục, trong khi Huy chạy bên cạnh, luôn quan sát xung quanh để đảm bảo không có ai bám theo.

Cuối cùng, họ đến được nhà kho. Cánh cửa gỗ cũ kỹ kêu kẽo kẹt khi Tuấn đẩy vào. Bên trong tối tăm, mùi ẩm mốc xộc lên mũi, nhưng họ không có thời gian để suy nghĩ. Họ nấp vào một góc, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực.

“Chúng ta cần phải lên kế hoạch,” Huy thì thầm, cố gắng bình tĩnh lại. “Khải sẽ không để yên cho chúng ta. Hắn sẽ tìm mọi cách để bịt miệng chúng ta.”

“Nhưng làm sao chúng ta có thể đối phó với hắn?” Bích Ngọc hỏi, đôi mắt cô ánh lên sự lo lắng.

“Chúng ta cần tìm hiểu thêm về những mối quan hệ của hắn,” Tuấn nói, gương mặt nghiêm túc. “Có thể hắn đang có liên kết với Minh Châu. Nếu chúng ta có thông tin về cô ta, có thể sẽ giúp ích cho chúng ta.”

“Đúng vậy,” Huy đồng tình. “Chúng ta cần phải biết thêm về kế hoạch của họ.”

Khi họ đang bàn bạc, một tiếng động bên ngoài khiến cả ba giật mình. Có tiếng bước chân tiến lại gần. “Không thể nào!” Bích Ngọc lầm bầm, ánh mắt đầy lo âu.Tuấn liếc qua khe cửa, thấy một nhóm người lạ đang đi qua. “Chúng ta phải yên lặng, đừng để bị phát hiện,” anh thì thầm.

Nhưng ngay lúc đó, một trong những người lạ bỗng dừng lại, ánh mắt sắc bén quét qua khu vực họ đang ẩn nấp. “Tôi cảm thấy có điều gì không ổn,” hắn nói với đồng bọn.

“Chúng ta cần phải rời khỏi đây ngay,” Huy nói, nỗi lo lắng dâng lên. “Nếu họ phát hiện ra chúng ta…”

“Chờ đã,” Tuấn ngắt lời, ánh mắt anh bỗng sáng lên. “Có thể chúng ta có thể sử dụng tình huống này để tạo lợi thế.”

“Ý anh là sao?” Bích Ngọc hỏi, không hiểu.

“Nếu chúng ta có thể tạo ra một tiếng động lớn, có thể họ sẽ bị phân tâm và chúng ta có cơ hội thoát ra,” Tuấn đề xuất.

“Nhưng làm thế nào?” Huy hỏi.

Tuấn nhìn quanh, rồi chỉ vào một chiếc thùng rỗng nằm ở góc phòng. “Chúng ta sẽ đẩy nó ra phía cửa, tạo ra một tiếng động lớn.”

“Liệu có ổn không?” Bích Ngọc hỏi, nhưng ánh mắt của Tuấn đầy quyết tâm.

“Không còn lựa chọn nào khác,” anh khẳng định.

Họ lập tức hành động. Huy và Bích Ngọc cùng nhau đẩy chiếc thùng ra phía cửa. Khi chiếc thùng va mạnh vào tường, tiếng động vang lên như sấm rền. Họ nghe thấy tiếng bước chân phía ngoài dừng lại, và sau đó là những tiếng nói ồn ào.

“Đi nhanh!” Tuấn quát, và cả ba cùng nhau lao ra khỏi nhà kho. Họ chạy như bay, không dám ngoái lại nhìn.

“Chúng ta đã thoát!” Bích Ngọc thở hổn hển, nhưng vẫn không thể yên tâm. “Nhưng họ sẽ không dừng lại đâu.”

“Chúng ta cần phải tìm một nơi an toàn hơn,” Huy nói, ánh mắt anh quét xung quanh. “Có thể tìm một người có thể giúp chúng ta.”

Tuấn gật đầu, lòng đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ không để Khải và Minh Châu chiến thắng. Chúng ta sẽ tìm ra cách đối phó với chúng.”

Nhưng chỉ vừa bước ra khỏi con hẻm, họ bỗng thấy một bóng dáng quen thuộc xuất hiện. Là Minh Châu, nhưng không còn vẻ kiêu ngạo như trước. Cô ta đứng đó, ánh mắt lạnh lùng như một con sói đang rình rập con mồi.

“Các người không thể trốn thoát,” Minh Châu nói, nụ cười trên môi như một lời hứa hẹn về những điều tồi tệ sắp xảy ra.

Tim Tuấn đập mạnh. Cuộc chiến đã bắt đầu, và không có đường lui. Họ đã bước vào một ván cờ nguy hiểm, nơi mà mỗi nước đi đều có thể định đoạt số phận của chính mình.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn