Mei ngồi trên một tảng đá lớn, nơi mà ánh sáng yếu ớt len lỏi qua những tán cây rậm rạp. Cô nhìn xuống dòng nước chảy, suy nghĩ về những ký ức đã xa, mà giờ đây lại dội về trong lòng như những cơn sóng lớn.
Akira đứng cạnh, đôi mắt nâu sâu thẳm của anh nhìn thẳng vào Mei, cảm nhận được sự nặng nề trong tâm trí cô. Anh không biết bắt đầu từ đâu, nhưng anh hiểu rằng đây là lúc để Mei mở lòng.
“Cô... có muốn nói về quá khứ của mình không?” Akira hỏi, giọng anh nhẹ nhàng, đầy sự kiên nhẫn.
Mei quay mặt về phía anh, đôi mắt sáng ngời nhưng lại chứa đựng nỗi buồn. “Có những điều mà tôi không thể quên,” cô thở dài. “Gia đình tôi đã mất trong một cuộc chiến. Tôi còn nhớ như in ngày hôm đó. Mọi thứ đều diễn ra quá nhanh.”
Akira lắng nghe, cảm giác đau đớn trong lòng khi thấy Mei phải sống với những ký ức đau thương. “Cô không cần phải một mình đối mặt với nó. Tôi ở đây, sẵn sàng lắng nghe.”
“Có lẽ bạn không hiểu,” Mei nói, giọng cô trở nên nghẹn ngào. “Tôi đã từng mơ ước về một thế giới hòa bình. Một nơi mà mọi người có thể sống hạnh phúc bên nhau. Nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn là những mảnh vỡ.”
Akira cảm nhận được sự tuyệt vọng trong lời nói của cô. “Tôi cũng đã từng mơ về một tương lai tốt đẹp. Thế giới này đã quá tàn nhẫn,” anh đáp, tâm hồn như chùng xuống. “Nhưng chúng ta có thể thay đổi điều đó. Nếu chúng ta cùng nhau.”
Mei nhìn thẳng vào mắt Akira, như tìm kiếm một chút hy vọng từ anh. “Bạn có thật sự tin rằng có thể làm được điều đó không? Trong khi mọi thứ đang rối ren?”
“Tin tôi đi,” Akira nói, giọng anh kiên quyết. “Chúng ta không thể để quá khứ chi phối tương lai của mình. Tôi sẽ giúp cô. Chúng ta sẽ chiến đấu để tạo ra một thế giới mà cả hai chúng ta đều mơ ước.”
Cảm xúc dâng trào trong lòng Mei. “Bạn có thể hứa với tôi không? Hứa rằng bạn sẽ không bỏ rơi tôi, dù có chuyện gì xảy ra?”
“Đó là lời hứa của tôi,” Akira khẳng định, nắm chặt tay cô. “Tôi sẽ không bao giờ từ bỏ.”
Họ ngồi lặng lẽ một lúc, cảm nhận sự gắn kết đang hình thành giữa hai người. Nỗi đau trong quá khứ dường như không còn nặng nề như trước, thay vào đó là một niềm tin mới.
“Cảm ơn bạn,” Mei thì thầm, một nụ cười nhẹ nở trên môi. “Có bạn bên cạnh, tôi cảm thấy mạnh mẽ hơn.”
Akira mỉm cười lại, trong lòng cảm thấy ấm áp. “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua tất cả.”Nhưng ngay lúc đó, một tiếng động lạ vang lên từ phía rừng cây, làm cả hai giật mình. Akira đứng dậy, cảnh giác. “Có ai đó đang đến.”
Mei cũng đứng lên, ánh mắt đầy lo lắng. “Chúng ta cần chuẩn bị.”
Trong khoảnh khắc, một bóng người xuất hiện giữa những tán cây. Đó là Riku, vẻ mặt anh không có gì khả quan. “Tôi có tin xấu,” anh nói, giọng trầm.
“Tin gì?” Akira hỏi, lòng bất an.
“Haruto đã phát hiện ra chúng ta. Ông ta đang chuẩn bị một cuộc tấn công,” Riku đáp, ánh mắt đầy nghiêm túc.
“Chúng ta không thể để điều đó xảy ra,” Mei nói, quyết tâm dâng trào trong cô. “Chúng ta phải hành động ngay bây giờ.”
Akira gật đầu, cảm giác hồi hộp lan tỏa trong lòng. “Vậy chúng ta sẽ làm gì?”
“Cần phải tập hợp mọi người lại, chúng ta không thể chiến đấu một mình,” Riku nói, ánh mắt hướng về phía xa. “Và tôi nghĩ... chúng ta cần sự giúp đỡ của Sora.”
“Cô ta không dễ dàng tin tưởng chúng ta,” Akira nhắc nhở.
“Nhưng nếu chúng ta không làm gì, mọi người sẽ phải chịu đựng,” Riku đáp, sự quyết tâm trong giọng nói của anh không thể phủ nhận.
Mei nắm chặt tay Akira, ánh mắt cô thể hiện sự kiên định. “Chúng ta phải đi tìm Sora.”
Akira cảm thấy sức mạnh từ lòng quyết tâm của Mei. “Được rồi, hãy đi thôi.”
Họ bắt đầu di chuyển, lòng tràn đầy lo lắng nhưng cũng không kém phần hy vọng. Một cuộc chiến đang chờ đón họ, và họ sẽ phải đối mặt với nó cùng nhau. Cuộc hành trình này không chỉ là về việc cứu thế giới, mà còn là về việc tìm kiếm những ký ức đã mất và tạo dựng một tương lai mà họ đều xứng đáng có được.