Akira đứng trong bóng tối, cảm giác hồi hộp dâng trào trong lồng ngực. Hơi thở của anh trở nên nặng nề khi nghe tiếng bước chân vọng lại từ phía xa. Mei đứng bên cạnh, đôi mắt cô ánh lên sự lo lắng. Họ đã đến nơi gặp gỡ với Kenjiro, nhưng không ai biết điều gì đang chờ đợi phía trước.
“Anh có chắc là ông ấy sẽ giúp chúng ta không?” Mei hỏi, giọng cô run rẩy.
“Chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Kenjiro là người duy nhất biết rõ về Haruto và có thể chỉ cho chúng ta cách đối phó,” Akira đáp, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
Đột nhiên, một bóng người xuất hiện từ bóng tối. Kenjiro, với vẻ ngoài cương nghị và ánh mắt sắc bén, bước ra. “Các người đến đúng lúc,” ông nói, giọng trầm ấm nhưng mang theo sự nghiêm túc. “Tôi đã nghe về kế hoạch của Haruto.”
“Ông biết gì về nó?” Akira hỏi, lòng dâng trào sự căng thẳng.
“Ông ta đang tìm kiếm một cách để kiểm soát những Người Bảo Hộ, biến sức mạnh của họ thành vũ khí. Mục tiêu cuối cùng là loại bỏ những kẻ không thuộc về ông ta,” Kenjiro giải thích, vẻ mặt ông hiện lên sự lo lắng.
“Chúng ta phải ngăn chặn ông ta lại!” Mei kêu lên, quyết tâm trong ánh mắt.
“Đúng. Nhưng để làm được điều đó, các người cần phải chuẩn bị cho một cuộc chiến không dễ dàng. Sora Ueda, người dẫn đầu nhóm Người Mất Tích, đang tìm kiếm cách giải phóng cho đồng loại của mình. Các người sẽ phải đối đầu với cô ta,” Kenjiro cảnh báo.
Akira cảm thấy nỗi lo lắng ập đến. “Sora là ai?”
“Cô ta là một trong những người mạnh nhất trong số họ, có khả năng điều khiển lửa. Nếu không cẩn thận, các người sẽ bị thiêu rụi,” Kenjiro nói, ánh mắt ông như chứa đựng nhiều điều không thể nói.
“Chúng ta không thể để điều đó ngăn cản chúng ta. Nếu Sora thực sự muốn giải phóng cho những Người Mất Tích, chúng ta có thể thuyết phục cô ta đứng về phía chúng ta,” Akira nói, quyết tâm trong giọng nói.
“Tôi không chắc cô ta sẽ nghe lời,” Kenjiro đáp, nhưng có vẻ ông cũng bắt đầu suy nghĩ. “Tuy nhiên, nếu các người có thể thuyết phục được cô ta, đây sẽ là một lợi thế lớn.”
Akira gật đầu, lòng đầy hy vọng. “Vậy chúng ta phải làm gì bây giờ?”
“Đi tìm Sora. Cô ta thường xuất hiện ở khu vực tàn tích gần đây. Hãy cẩn thận. Không chỉ có Sora mà còn có những Người Mất Tích khác,” Kenjiro nhấn mạnh.
Họ rời khỏi chỗ gặp gỡ, lòng đầy quyết tâm nhưng cũng không khỏi lo lắng. Đường đến khu vực tàn tích dài và đầy cạm bẫy. Akira cảm thấy sức mạnh trong anh dâng trào, nhưng cũng có phần hồi hộp.
Khi đến nơi, không khí trở nên nặng nề. Những tàn tích đổ nát đứng im lìm, như chứng nhân cho quá khứ tăm tối. Một tiếng cười khanh khách vang lên, kéo họ khỏi những suy nghĩ.“Chà, những Người Bảo Hộ đến thăm tôi à?” Sora xuất hiện từ bóng tối, đôi mắt đỏ rực như lửa. Cô ta khoanh tay, khuôn mặt mang vẻ kiêu ngạo.
“Chúng tôi không đến để gây sự. Chúng tôi muốn nói chuyện,” Akira lên tiếng, cảm giác có chút lo lắng.
“Nói chuyện? Thú vị đấy. Nhưng tôi không có thời gian cho những cuộc trò chuyện vô bổ,” Sora châm chọc, ánh mắt như muốn đốt cháy mọi thứ xung quanh.
“Nghe tôi đã. Chúng tôi biết Haruto đang âm thầm thao túng và muốn lợi dụng sức mạnh của các người,” Mei lên tiếng, cô cố gắng giữ bình tĩnh.
Sora bật cười, tiếng cười vang vọng giữa không gian tĩnh lặng. “Các người thật ngây thơ. Haruto không thể bị ngăn cản. Tôi không cần các người bảo vệ.”
“Cô có thể giúp chúng tôi. Nếu chúng ta hợp tác, có thể ngăn chặn được kế hoạch của ông ta,” Akira nói, lòng tràn đầy quyết tâm.
“Nghe có vẻ hay, nhưng tôi không thấy lý do nào để tin tưởng các người,” Sora đáp, ánh mắt cô chứa đựng sự kiêu ngạo.
“Bởi vì nếu Haruto thành công, những người mà cô muốn giải phóng sẽ mãi mãi bị giam cầm. Cô có muốn thấy điều đó không?” Mei hỏi, giọng cô đầy thuyết phục.
Sora dừng lại, ánh mắt cô chuyển từ kiêu ngạo sang suy tư. “Các người nghĩ rằng tôi sẽ dễ dàng tin vào những gì các người nói?”
“Chúng tôi không yêu cầu cô tin ngay lập tức. Hãy cho chúng tôi một cơ hội để chứng minh,” Akira nói, lòng kiên định.
“Được thôi. Nhưng nếu các người làm tôi thất vọng, tôi sẽ không ngần ngại tiêu diệt cả ba người,” Sora nói, giọng điệu lạnh lùng.
Họ đã có được sự đồng ý của Sora, nhưng Akira biết rằng mọi thứ chỉ mới bắt đầu. Cuộc chiến sắp diễn ra, và họ sẽ phải chuẩn bị cho những điều tồi tệ nhất.
Khi rời khỏi khu vực tàn tích, Akira cảm thấy một sức mạnh mới trong lòng. Anh không chỉ muốn bảo vệ người khác, mà còn muốn tìm ra cách để thay đổi thế giới này. Mei đi bên cạnh, đôi mắt cô ánh lên hy vọng.
“Chúng ta sẽ làm được. Cùng nhau,” cô nói, nắm chặt tay Akira.
“Đúng. Chúng ta sẽ không từ bỏ,” Akira đáp, lòng tràn đầy quyết tâm. Họ bước vào bóng tối, nhưng trong sâu thẳm, họ cảm thấy ánh sáng đang dần ló rạng. Cuộc chiến chưa kết thúc, nhưng họ đã sẵn sàng đối mặt với nó.