Lâm Tín đứng trước gương mặt của Vũ Hằng, cảm giác lạnh lẽo lan tỏa trong lòng. Cô ta đã xuất hiện một cách bất ngờ, mang theo hơi thở của sự đe dọa. Ánh mắt Lâm Tín lạnh lẽo, nhưng bên trong lại bùng lên ngọn lửa căm phẫn.
“Cô không có quyền can thiệp vào chuyện của chúng tôi,” anh quát, giọng nói đầy sức mạnh nhưng bên trong lại là nỗi lo lắng đang dâng trào.
“Nhưng tôi có thể giúp các cậu,” Vũ Hằng mỉm cười, nhưng nụ cười ấy lại mang đến cảm giác rùng rợn. “Chỉ cần các cậu sẵn lòng trả giá.”
“Giá gì?” Hạ Minh hỏi, nét mặt anh đầy hoài nghi.
“Giá của ký ức,” cô ta nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự tàn nhẫn. “Nếu tiếp tục dấn thân vào bóng tối, cậu có thể mất đi tất cả những gì đã từng là của mình, Lâm Tín.”
Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng Lâm Tín. Ký ức của anh, những khoảnh khắc quý giá về cha mẹ, về những ngày hạnh phúc. Anh không thể để điều đó xảy ra. Nhưng sự trả thù đối với Thiên Khải lại khiến anh mơ hồ.
“Cô đang đe dọa chúng tôi sao?” Lâm Tín đáp lại, cố gắng giữ vững lập trường.
“Không phải đe dọa, mà là một lời cảnh báo,” Vũ Hằng nói, ánh mắt cô ta sáng lên, như thể đang thưởng thức nỗi sợ hãi của họ. “Bóng tối luôn có cách để chiếm lấy những gì thuộc về nó. Các cậu có muốn giữ lại ký ức hay dấn thân vào con đường báo thù?”
Hạ Minh quay sang Lâm Tín, ánh mắt anh đầy lo âu. “Cậu không thể để sự thù hận lấn át lý trí. Chúng ta cần phải suy nghĩ kỹ.”
“Nhưng nếu không trả thù, cha mẹ tôi sẽ không được yên,” Lâm Tín gắt gỏng. Anh cảm thấy trái tim mình như bị xé nát giữa tình yêu và sự báo thù. “Tôi không thể để Thiên Khải thoát khỏi vòng tay của mình.”
“Nhưng cái giá phải trả có thể là chính cậu,” Vũ Hằng tiếp tục, giọng điệu đầy quyến rũ. “Cậu có thể trở thành một kẻ vô hồn, không còn nhớ gì về những người đã yêu thương cậu.”
“Đủ rồi!” Lâm Tín hét lên, ánh mắt như lửa. “Tôi sẽ không để cô thao túng tâm trí mình!”
“Chắc chắn rồi,” Vũ Hằng nói, giọng điệu như thể cô ta đang thưởng thức một trò chơi. “Nhưng các cậu sẽ sớm nhận ra rằng bóng tối không dễ dàng từ bỏ.”Cô ta biến mất, để lại không gian lạnh lẽo và nặng nề. Hạ Minh và Lâm Tín đứng đó, sự im lặng bao trùm. Họ nhìn nhau, cảm nhận rõ ràng sự căng thẳng trong không khí.
“Cậu có nghĩ những gì cô ta nói là thật không?” Hạ Minh lên tiếng, vẻ mặt lo lắng.
“Không biết,” Lâm Tín thở dài, ánh mắt anh xa xăm. “Nhưng tôi không thể để ký ức của mình bị đánh cắp. Tôi phải tìm cách đánh bại Thiên Khải mà không đánh mất chính mình.”
“Có thể chúng ta cần tìm đến những người khác, những pháp sư có kinh nghiệm hơn,” Hạ Minh đề nghị, hy vọng lóe lên trong mắt.
“Đúng vậy. Nhưng chúng ta phải cẩn thận,” Lâm Tín đồng ý, quyết tâm trong lòng đã trở lại. “Bóng tối sẽ không dễ dàng từ bỏ.”
Khi họ rời khỏi nơi Vũ Hằng vừa xuất hiện, không khí căng thẳng vẫn bao trùm. Lâm Tín cảm thấy tâm trí mình nặng trĩu, như thể mọi quyết định đều dẫn đến một ngã rẽ không thể quay lại. Anh tự hỏi, liệu con đường báo thù có đáng giá khi phải đánh đổi những ký ức quý giá nhất?
Họ tiếp tục đi, lòng đầy lo lắng nhưng cũng không thiếu hy vọng. Trong sâu thẳm, Lâm Tín biết rằng tình cảm giữa anh và Hạ Minh có thể là ánh sáng dẫn đường cho cả hai. Nhưng bóng tối đang chực chờ để nuốt chửng họ.
Một buổi tối đầy sao, hai người tìm đến một ngôi làng nhỏ, nơi có những pháp sư già từng sống trong ánh sáng. Họ cần thông tin và sự hỗ trợ, nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc phải đối mặt với những bí mật bị chôn vùi.
“Cậu nghĩ họ có thể giúp được chúng ta không?” Hạ Minh hỏi, lo lắng hiện rõ trên gương mặt.
“Chúng ta phải thử,” Lâm Tín trả lời, lòng quyết tâm lại trỗi dậy. “Không thể để bóng tối chiến thắng.”
Họ bước vào ngôi làng, ánh mắt của Lâm Tín chăm chú tìm kiếm những người có thể giúp đỡ. Nhưng trong lòng anh, nỗi lo lắng vẫn hiện hữu, như một bóng ma không bao giờ rời bỏ.
Bước ngoặt đang đến gần, và Lâm Tín biết rằng cuộc chiến không chỉ là giữa anh và Thiên Khải, mà còn là cuộc chiến nội tâm giữa ánh sáng và bóng tối trong chính mình. Những lựa chọn đau đớn sắp sửa được đưa ra, và chỉ có thời gian mới trả lời cho những câu hỏi không lời đáp trong lòng họ.