Lâm Tín và Hạ Minh tiếp tục tiến vào bóng tối, lòng đầy lo lắng. Không khí xung quanh dường như nặng nề hơn, mỗi bước chân như đè nặng lên vai họ. Hạ Minh thỉnh thoảng liếc nhìn Lâm Tín, sự căng thẳng giữa hai người càng ngày càng rõ rệt.
“Cậu có nghĩ rằng hắn sẽ thật sự quay lại không?” Hạ Minh hỏi, giọng anh vẫn run rẩy.
“Chắc chắn rồi.” Lâm Tín đáp, ánh mắt anh dán chặt vào con đường phía trước. “Hắn ta không phải là kẻ dễ dàng từ bỏ.”
Hạ Minh gật đầu, nhưng trong lòng anh vẫn nặng trĩu. “Vậy chúng ta phải làm gì bây giờ? Cậu có kế hoạch gì không?”
“Trước hết, chúng ta cần tìm hiểu thêm về sức mạnh của mình.” Lâm Tín dừng lại, quay lại nhìn Hạ Minh. “Cậu có nhớ lần trước khi cậu tạo ra ánh sáng từ bóng tối không? Đó có thể là chìa khóa.”
Hạ Minh suy nghĩ, ánh mắt anh sáng lên một chút. “Tôi chưa từng nghĩ rằng mình có thể làm được điều đó. Nhưng nếu có thể, thì…”
“Chúng ta sẽ sử dụng nó để chống lại Thiên Khải và Vũ Hằng.” Lâm Tín cắt ngang, giọng anh đầy quyết tâm. “Chúng ta không thể để họ thao túng chúng ta. Ánh sáng và bóng tối có thể hòa quyện để tạo ra sức mạnh.”
Hạ Minh cảm thấy lòng mình ấm lên khi nghe Lâm Tín nói. “Cậu tin tôi có thể làm được sao?”
“Tin chứ.” Lâm Tín đáp, nụ cười nhẹ nhàng hiện lên trên môi. “Cậu có khả năng, chỉ cần cậu tin vào bản thân mình.”
Hạ Minh cảm thấy tự tin hơn. “Được rồi, chúng ta sẽ thử.”
Họ tìm một nơi kín đáo, nơi mà ánh sáng có thể lấp đầy không gian u ám xung quanh. Hạ Minh nhắm mắt, hít sâu một hơi. Hình ảnh của những kỷ niệm vui vẻ, những khoảnh khắc hạnh phúc, tất cả đều hiện lên trong tâm trí anh. Anh tập trung vào chúng, cảm nhận năng lượng từ chúng dâng lên.
“Cậu có thể làm được, Hạ Minh!” Lâm Tín khích lệ, đứng bên cạnh anh, ánh mắt đầy tin tưởng.
Hạ Minh cảm nhận được một luồng sức mạnh từ trong lòng, anh mở mắt ra và dơ tay lên. Từ lòng bàn tay, một ánh sáng mờ ảo bắt đầu lóe lên, dần dần trở nên mạnh mẽ hơn. Ánh sáng lan tỏa, xua tan bóng tối xung quanh, tạo nên một không gian ấm áp.
“Thấy chưa?” Lâm Tín nói, nụ cười trên môi anh không thể giấu nổi. “Cậu làm được rồi!”
Hạ Minh mỉm cười, cảm giác tự hào dâng lên trong lòng. “Nhưng mà… tôi không biết giữ nó lâu.”
“Đừng lo lắng, hãy để nó tự nhiên.” Lâm Tín động viên. “Cậu chỉ cần tập trung vào những gì tốt đẹp, ánh sáng sẽ luôn ở bên cậu.”
Họ bắt đầu luyện tập, Hạ Minh dần dần làm chủ được ánh sáng từ bóng tối. Mỗi lần anh tạo ra ánh sáng, Lâm Tín cảm thấy một phần bóng tối trong lòng mình dần tan biến. Anh hiểu rằng họ có thể cùng nhau vượt qua những khó khăn, không chỉ bằng sức mạnh mà còn bằng tình cảm và sự tin tưởng.
Sau một thời gian luyện tập, Hạ Minh đã có thể duy trì ánh sáng lâu hơn. “Chúng ta có thể sử dụng nó để tìm kiếm kẻ thù.” Anh nói, gương mặt đầy hứng khởi.
“Đúng vậy.” Lâm Tín đồng ý, ánh mắt anh trở nên nghiêm túc. “Nhưng hãy cẩn thận. Chúng ta không biết Thiên Khải và Vũ Hằng đang ở đâu.”
Khi họ tiếp tục di chuyển, Hạ Minh cảm nhận được một điều gì đó bất thường. “Cậu có thấy không? Có cái gì đó… ở phía trước.”Lâm Tín dừng lại, lắng nghe. Một tiếng động nhẹ vang lên, như có ai đó đang rình rập. “Chúng ta phải cẩn thận.”
Hai người từ từ tiến lại gần, ánh sáng từ Hạ Minh vẫn phát ra, nhưng nó dần yếu đi khi họ đến gần nơi phát ra âm thanh. Một hình bóng bất ngờ xuất hiện, khiến cả hai giật mình.
“Thật là một cảnh tượng thú vị.” Giọng nói nhẹ nhàng, nhưng lạnh lùng vang lên. Một cô gái với làn da trắng bệch, tóc dài xoăn và đôi mắt to tròn, chính là Vũ Hằng. “Chẳng lẽ hai vị đang tìm kiếm tôi?”
“Vũ Hằng!” Lâm Tín gầm lên, ánh mắt anh tràn đầy căm phẫn.
“Đúng vậy, chính tôi.” Cô ta mỉm cười, nhưng nụ cười đó không có chút thiện cảm nào. “Các cậu thật sự muốn đối đầu với tôi sao?”
“Chúng ta không sợ cô!” Hạ Minh nói, nhưng giọng anh lại có phần yếu ớt hơn.
“Cô không có quyền đe dọa chúng tôi!” Lâm Tín quát, nhưng trong lòng lại cảm thấy lo lắng. “Cô không thể ngăn cản chúng tôi!”
“Ngăn cản?” Vũ Hằng cười khúc khích. “Tôi chỉ muốn giúp đỡ. Mọi thứ đều có giá của nó. Các cậu có sẵn sàng trả giá không?”
Hạ Minh cảm thấy bất an. “Cô đang nói gì?”
“Đừng giả vờ không hiểu.” Cô ta bước gần hơn, ánh mắt lấp lánh sự thù địch. “Sức mạnh của các cậu sẽ không đủ để chống lại Thiên Khải. Hãy để tôi giúp các cậu.”
“Không cần sự giúp đỡ từ kẻ như cô!” Lâm Tín kêu lên, cảm giác tức giận dâng trào.
“Thật đáng tiếc.” Vũ Hằng thở dài. “Nhưng các cậu sẽ hối tiếc thôi. Bóng tối luôn có cách để chiếm lấy những gì thuộc về nó.”
Và ngay lúc đó, cô ta vụt biến mất, để lại không gian trống trải và nặng nề. Hạ Minh và Lâm Tín nhìn nhau, sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt cả hai.
“Cô ta… cô ta biết về chúng ta.” Hạ Minh nói, giọng anh run rẩy.
“Phải.” Lâm Tín thở dài. “Chúng ta cần phải chuẩn bị. Không thể để họ nắm quyền kiểm soát.”
“Nhưng làm thế nào? Chúng ta vẫn chưa đủ mạnh.” Hạ Minh hỏi, ánh mắt anh đầy bất an.
“Chúng ta sẽ không chỉ dựa vào sức mạnh của bản thân.” Lâm Tín đáp, ánh mắt anh đầy quyết tâm. “Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm, không chỉ về kẻ thù mà cả về bản thân mình. Chỉ có như vậy mới có thể chống lại bóng tối.”
Họ tiếp tục bước đi, tâm trí đầy rối bời. Những câu hỏi không lời đáp, nhưng trong lòng Lâm Tín luôn có một niềm tin rằng chỉ cần bên nhau, họ sẽ vượt qua mọi thử thách. Bóng tối có thể bao trùm, nhưng ánh sáng sẽ luôn tìm cách tỏa sáng, miễn là họ không từ bỏ nhau.
Khi họ rời khỏi nơi đó, Lâm Tín cảm thấy lòng mình tràn đầy quyết tâm. Họ sẽ không để bóng tối chiến thắng, và tình cảm giữa họ sẽ là ánh sáng dẫn đường. Một cuộc chiến khốc liệt đang chờ đợi phía trước, và họ cần phải chuẩn bị cho những gì sắp xảy ra.