Lâm Tín rời khỏi quán rượu với tâm trạng nặng nề. Cảm giác nỗi đau về cái chết của cha mẹ lại ùa về, nhưng giờ đây, sự quyết tâm trong lòng anh mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hạ Minh đi bên cạnh, ánh mắt luôn hướng về phía trước, như muốn tìm kiếm điều gì đó trong bóng tối.
“Cậu có nghĩ mình sẽ tìm ra được sự thật không?” Hạ Minh hỏi, giọng điệu có phần nhẹ nhàng, nhưng bên trong ẩn chứa nỗi lo lắng.
“Chắc chắn,” Lâm Tín đáp, “nhưng cần có thời gian. Chúng ta cần phải luyện tập thêm.”
Hạ Minh gật đầu. “Mình có thể giúp cậu chữa lành vết thương, nhưng còn phép thuật chiến đấu, mình chưa quen lắm.”
“Không sao,” Lâm Tín cười nhẹ. “Chúng ta có thể tập cùng nhau. Biết đâu sẽ tạo ra được điều gì thú vị.”
“Thú vị?” Hạ Minh nhướng mày, đôi mắt sáng lên. “Cậu không biết rằng mình có thể biến thành một quả bóng lăn không? Chắc chắn sẽ thú vị đấy!”
Lâm Tín bật cười, cảm giác nặng nề trong lòng như được xoa dịu phần nào. “Chắc chắn không phải như vậy.”
Hai người tìm một khoảng đất trống gần đó, nơi không ai làm phiền. Hạ Minh đứng ở một bên, ra vẻ nghiêm túc. “Được rồi, bắt đầu nào! Cậu chỉ cho mình cách điều khiển bóng tối đi.”
“Đầu tiên, cậu phải tập trung,” Lâm Tín nói, chỉ tay vào bóng tối xung quanh. “Cảm nhận nó, rồi hãy để nó chảy qua cơ thể.”
Hạ Minh nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận bóng tối. Một lúc sau, ánh sáng từ lòng bàn tay anh bắt đầu lóe lên. “Ôi, mình làm được rồi!” Anh reo lên, đôi mắt mở to, tràn đầy hứng khởi.
“Đúng rồi, nhưng đừng quá phấn khích,” Lâm Tín khuyên, nụ cười không ngừng nở trên môi. “Cậu cần phải kiểm soát nó.”
“Kiểm soát?” Hạ Minh hỏi, nhưng trong khoảnh khắc, một luồng ánh sáng mạnh mẽ bùng lên từ tay anh, khiến cây cối xung quanh rung chuyển. “A! Lâm Tín!”
Lâm Tín vội vàng dùng phép thuật của mình để tạo ra một bức tường bóng tối chắn lại. Ánh sáng vụt tắt, để lại một khoảng lặng. “Đó là một cách kiểm soát không nên có,” anh nói, cố gắng giữ giọng điệu nghiêm túc.Hạ Minh cười ngượng, “Chắc chắn mình không muốn thiêu cháy cả khu rừng này đâu.”
“Thực ra, đó có thể là một ý tưởng hay,” Lâm Tín châm chọc. “Chúng ta có thể gọi nó là ‘Tập Đoàn Thiêu Rụi’.”
“Cậu thật là hài hước,” Hạ Minh nói, nhìn vào mắt Lâm Tín với sự ngưỡng mộ. “Mình thích cách cậu nghĩ.”
Họ tiếp tục luyện tập, những khoảnh khắc hài hước xen lẫn những thất bại, tạo nên một bầu không khí vui vẻ giữa những cơn sóng gió của cuộc sống. Dần dần, Hạ Minh có thể kiểm soát ánh sáng của mình hơn. “Mình cảm thấy như mình có thể làm bất cứ điều gì!” anh tự tin nói.
“Nhưng đừng quên rằng sức mạnh cũng đi kèm trách nhiệm,” Lâm Tín nhắc nhở, nhưng bên trong anh cũng cảm thấy phấn chấn khi thấy Hạ Minh tiến bộ.
“Cậu lo lắng cho mình sao?” Hạ Minh hỏi, nụ cười tươi sáng hiện lên trên khuôn mặt anh.
“Chỉ là muốn cậu không bị thương,” Lâm Tín thành thật đáp, ánh mắt anh lướt qua Hạ Minh. “Cậu có thể là người chữa lành, nhưng chính cậu cũng cần được bảo vệ.”
“Cảm ơn, mình sẽ cẩn thận,” Hạ Minh nói, ánh mắt anh ánh lên sự chân thành. “Cậu là người bạn đầu tiên mà mình có thể tin tưởng.”
“Đừng quá lời.” Lâm Tín lảng tránh, nhưng trong lòng anh cảm thấy ấm áp. Một cảm giác mà anh chưa bao giờ nghĩ rằng mình có thể cảm nhận sau những gì đã trải qua.
Bỗng dưng, một tiếng động lớn vang lên từ phía xa. Họ quay lại, thấy bóng dáng một người đàn ông cao lớn xuất hiện từ bóng tối. Thiên Khải. Ánh mắt sắc lạnh của hắn hướng về phía họ, nụ cười mỉa mai đọng lại trên môi.
“Chào mừng đến với thế giới của những kẻ yếu đuối,” hắn nói, giọng đầy chế nhạo.
Lâm Tín và Hạ Minh đứng sững, cảm giác căng thẳng lập tức bao trùm. Họ đã bị phát hiện. Hành trình của họ chỉ mới bắt đầu, nhưng giờ đây, sự đối đầu với bóng tối thực sự đang đến gần.