Thế Giới Đen Tối

Chương 1: Bóng Tối Đầu Tiên

Sau

Lâm Tín đứng lặng trước ngôi mộ đơn sơ của cha mẹ mình, ánh nắng yếu ớt xuyên qua những tán cây già cỗi, tạo nên những mảng sáng tối lấp lánh trên mặt đất. Anh không nhớ rõ lần cuối cùng mình cảm thấy bình yên là khi nào. Nỗi đau mất mát cứ quấn chặt lấy trái tim anh như những sợi dây vô hình, khiến từng bước chân trở nên nặng nề.

“Con sẽ không quên đâu,” Lâm Tín thì thầm, giọng anh trầm thấp, như một lời hứa không chỉ với họ mà còn với chính bản thân mình. Anh đã quyết định, không thể cứ mãi sống trong bóng tối của nỗi đau. Phải tìm ra sự thật về cái chết của cha mẹ, phải đối mặt với những gì đã xảy ra.

Đôi mắt xám lạnh lẽo của anh nhìn về phía xa, nơi những ngọn đồi mờ ảo hiện lên như những bóng ma. Thế giới này không chỉ có ánh sáng, mà còn ẩn chứa những bí ẩn mà anh chưa từng khám phá. Là một pháp sư, Lâm Tín không chỉ được dạy về phép thuật, mà còn về những điều tồn tại trong bóng tối. Anh có thể điều khiển nó, nhưng không thể để nó điều khiển mình.

“Lâm Tín!” Một giọng nói lanh lảnh cắt ngang suy tư của anh. Hạ Minh, bạn đồng hành của anh, xuất hiện với nụ cười tươi tắn. Dù nhỏ nhắn và có vẻ ngoài bình thường, Hạ Minh luôn mang lại sự vui vẻ trong những khoảnh khắc tăm tối. “Đừng đứng đó mãi. Mình có việc cần làm!”

“Việc gì?” Lâm Tín hỏi, không giấu nổi sự nghi ngờ.

“Mình nghe nói có một gã pháp sư ở thị trấn gần đây. Có thể anh ta biết điều gì về cái chết của cha mẹ cậu.” Hạ Minh nháy mắt, trông đầy hào hứng. “Chúng ta không thể bỏ lỡ cơ hội này!”

Lâm Tín khẽ gật đầu, trái tim anh bỗng nhiên đập nhanh hơn. Cảm giác hồi hộp len lỏi trong từng mạch máu. Anh biết rằng hành trình này có thể dẫn đến những nguy hiểm, nhưng không thể để nỗi sợ chiếm lĩnh. “Được rồi. Đi thôi.”

Khi họ rời khỏi nghĩa trang, bầu không khí xung quanh trở nên u ám hơn. Những bóng cây cao lớn như những con quái vật đang rình rập. Hạ Minh đi bên cạnh, vẫn không ngừng trò chuyện, như một cách để xua tan không khí nặng nề. “Cậu biết không, mình cũng từng mất đi người thân. Nhưng rồi mình học cách sống tiếp, chứ không chỉ là tồn tại.”

Lâm Tín nhìn Hạ Minh, nhận ra rằng dưới vẻ ngoài vui vẻ ấy là một tâm hồn cũng từng đau khổ. “Cậu có bao giờ nghĩ đến việc trả thù không?” anh hỏi, giọng điệu có phần nghiêm túc.

“Trả thù? Không, mình không muốn sống trong hận thù. Mình chỉ muốn giúp đỡ người khác.” Hạ Minh đáp, ánh mắt sáng lên. “Còn cậu?”

“Chắc chắn rồi,” Lâm Tín thừa nhận, “nhưng không phải là để sống trong hận thù. Mình chỉ muốn tìm ra sự thật.”

Họ đến thị trấn nhỏ, nơi những ngôi nhà cũ kỹ đứng san sát nhau. Bầu không khí trong lành nhưng cũng đầy bí ẩn, như thể có điều gì đó đang chờ đợi phía trước. Hạ Minh dẫn Lâm Tín đến một quán rượu nhỏ, nơi những tiếng cười nói vang vọng.

“Chúng ta sẽ hỏi người này.” Hạ Minh chỉ vào một người đàn ông trung niên, ngồi một mình ở góc quán, ly rượu trong tay. Người đàn ông có vẻ mệt mỏi, nhưng ánh mắt lại sáng lên khi nhìn thấy họ.“Chào các cậu, có gì cần giúp?” Ông ta hỏi, giọng nói trầm ấm.

“Chúng tôi đang tìm hiểu về cái chết của cha mẹ tôi,” Lâm Tín cất tiếng, cảm giác nỗi đau lại ùa về. “Nghe nói ông có thể biết điều gì về điều đó.”

Người đàn ông dừng lại, ánh mắt ông trở nên nghiêm túc hơn. “Cái chết của họ không phải là một tai nạn. Có những thế lực tối tăm đứng sau.” Ông ta thì thầm, như thể sợ ai đó nghe thấy.

“Thế lực nào?” Hạ Minh hỏi, lòng đầy tò mò.

“Thiên Khải,” ông ta nói, và cái tên ấy như một tiếng sét đánh vào tâm trí Lâm Tín. “Hắn ta là một pháp sư hắc ám, có sức mạnh khủng khiếp. Hắn không chỉ giết người, mà còn điều khiển những kẻ khác như những con rối.”

“Và chúng ta phải làm gì?” Lâm Tín hỏi, cảm giác căng thẳng dâng trào.

“Cẩn thận. Hắn luôn có mắt theo dõi. Không thể để hắn phát hiện ra kế hoạch của các cậu.” Người đàn ông nhìn quanh quán, rồi tiếp tục. “Nếu muốn trả thù, các cậu phải mạnh mẽ hơn. Không chỉ là phép thuật, mà còn là sức mạnh bên trong.”

Hạ Minh gật đầu, cảm giác nặng nề đè lên họ. Lâm Tín nhìn vào mắt Hạ Minh, nhận ra rằng hành trình này không chỉ là để tìm kiếm sự thật mà còn để đối mặt với chính bản thân mình. Họ phải mạnh mẽ, không chỉ vì cha mẹ, mà còn vì những điều tốt đẹp hơn trong tương lai.

“Cảm ơn ông,” Lâm Tín nói, lòng tràn đầy quyết tâm. “Chúng tôi sẽ không lùi bước.”

Ra khỏi quán, bóng tối bao trùm họ như một chiếc áo choàng, nhưng Lâm Tín cảm thấy một sức mạnh mới đang hình thành trong lòng. Họ sẽ không chỉ tìm kiếm sự thật, mà còn tìm ra cách để chống lại bóng tối đang bao trùm vương quốc này.

“Cậu ổn không?” Hạ Minh hỏi, khi thấy vẻ nghiêm túc trên khuôn mặt Lâm Tín.

“Chắc chắn. Nhưng chúng ta cần phải chuẩn bị.” Lâm Tín đáp, quyết tâm tràn đầy trong từng lời nói.

Họ bắt đầu bước đi, mỗi bước chân như một lời hứa với bản thân và với nhau. Một hành trình mới đang bắt đầu, và bóng tối không thể ngăn cản họ.

truyenfull,truyenfull vn

Sau