Khoa dẫn Hoàng qua những con phố vắng, lòng đầy lo lắng. Mặc dù họ đã thoát khỏi Quốc Duy, nhưng áp lực về những gì sắp xảy ra vẫn đè nặng lên vai họ. Hoàng đi bên cạnh, vẻ mặt đầy quyết tâm.
“Chúng ta phải tìm An và Bình,” Hoàng nói, giọng khẳng định. “Họ có thể đang trong tình thế nguy hiểm.”
Khoa gật đầu. “Tôi biết. Nhưng chúng ta cũng cần phải thảo luận về tình hình của mình. An và tôi… chúng tôi cần phải nói rõ ràng.”
Hoàng dừng lại, nhìn thẳng vào Khoa. “Cậu cảm thấy thế nào về An? Cậu có chắc chắn rằng tình cảm của mình là đúng đắn trong lúc này không?”
Khoa hít một hơi sâu. “Tôi không biết nữa. Mọi thứ đang diễn ra quá nhanh. Nhưng tôi không thể để cảm xúc làm ảnh hưởng đến quyết định của nhóm.”
“Cảm xúc không phải là thứ yếu, Khoa,” Hoàng nói, giọng nghiêm túc. “Chúng ta đang trong một cuộc chiến. Nếu cậu không chắc chắn về mình, làm sao có thể dẫn dắt người khác?”
Khoa im lặng, không biết nên đáp lại thế nào. Những cảm xúc phức tạp giữa anh và An khiến anh khó lòng đưa ra quyết định. Anh muốn bảo vệ cô, nhưng trong tình huống hiện tại, liệu tình cảm có thực sự quan trọng?
“Cậu không cần phải trả lời ngay bây giờ,” Hoàng nói, nhìn thấu tâm tư của Khoa. “Nhưng hãy nhớ rằng, sự trung thực với bản thân sẽ giúp cậu dẫn dắt nhóm tốt hơn.”
“Cảm ơn, Hoàng,” Khoa đáp, lòng cảm kích. “Tôi sẽ suy nghĩ về điều đó.”
Họ tiếp tục đi, hướng về khu vực mà An và Bình có thể đang trú ẩn. Tình hình càng trở nên căng thẳng khi họ thấy một nhóm người lạ mặt đứng ở đầu ngõ, như thể đang tìm kiếm ai đó. Khoa và Hoàng liếc nhau, biết rằng họ cần phải cẩn thận.
“Chúng ta không thể để họ phát hiện ra mình,” Hoàng thì thầm. “Đi đường khác.”
Khoa gật đầu, họ lén lút rẽ vào một con hẻm nhỏ hơn. Vừa đi, lòng Khoa lại nặng trĩu với những suy nghĩ về An. Anh biết rằng nếu không sớm giải quyết những vấn đề giữa họ, mọi thứ có thể trở nên tồi tệ hơn.
Khi ra khỏi con hẻm, họ tìm thấy một quán cà phê nhỏ, nơi có thể là nơi trú ẩn tạm thời. Khoa kéo Hoàng vào trong, nơi ánh sáng vàng ấm áp làm dịu đi bầu không khí căng thẳng. Họ ngồi xuống một góc khuất, cố gắng lắng nghe thông tin từ những người xung quanh.
“Có ai thấy Thúy An và Bình không?” Khoa hỏi một người phục vụ.
Người phục vụ lắc đầu. “Xin lỗi, tôi không biết.”
Khoa cảm thấy bồn chồn. “Chúng ta phải tìm họ trước khi Quốc Duy kịp hành động.”
“Để tôi thử liên lạc với Bình,” Hoàng nói, lấy điện thoại ra. Trong khi Hoàng bấm điện thoại, Khoa nhìn quanh quán. Mọi thứ đều bình thường, nhưng trong lòng anh không thể yên tâm.Chợt, điện thoại của Hoàng reo lên. “Bình!” Hoàng nói, giọng đầy phấn khích. “Cậu đang ở đâu?”
“Chúng ta cần phải gặp nhau ngay,” Bình đáp, giọng có phần lo lắng. “An… An đang gặp rắc rối.”
Khoa cảm thấy tim mình thắt lại. “Cái gì? Rắc rối gì?”
“Tôi không thể nói chi tiết qua điện thoại. Hẹn gặp ở chỗ cũ, ngay bên cạnh bến tàu,” Bình nói, rồi cúp máy.
“Có tin tức gì không?” Khoa hỏi, lo lắng.
“Bình nói An đang gặp rắc rối,” Hoàng đáp, nét mặt trở nên nghiêm trọng. “Chúng ta phải đi ngay.”
Hai người nhanh chóng rời khỏi quán, lòng đầy bồn chồn. Họ chạy về phía bến tàu, nơi mà Bình đã hẹn gặp. Mỗi bước chân như một nhịp đập trái tim, đầy hồi hộp.
Khi đến nơi, họ thấy Bình đứng đợi, vẻ mặt căng thẳng. “Các cậu đến rồi. An đang ở trong một tình huống khó khăn. Quốc Duy đã tìm thấy cô ấy.”
Khoa cảm thấy máu trong người như ngừng chảy. “Chúng ta phải cứu cô ấy ngay lập tức.”
Bình gật đầu, nhưng có điều gì đó trong ánh mắt cậu khiến Khoa không khỏi nghi ngờ. “Nhưng… chúng ta cần phải có kế hoạch. Không thể hành động liều lĩnh.”
Hoàng nhìn Bình, rồi quay sang Khoa. “Cậu nghĩ sao? Chúng ta cần phải làm gì đó.”
Khoa gật đầu. “Đúng, nhưng trước tiên, chúng ta cần phải biết An đang ở đâu và tình hình hiện tại của cô ấy. Nếu Quốc Duy đã có kế hoạch, chúng ta cần phải tìm hiểu.”
Bình thở dài. “Tôi biết nơi họ giữ An. Nhưng nó không dễ dàng. Tôi đã thấy họ có một số vệ sĩ. Chúng ta cần phải lén lút.”
Khoa nhìn vào mắt Bình, cảm nhận được sự lo lắng. “Nếu chúng ta không hành động, sẽ không còn cơ hội nào nữa. Chúng ta phải cứu An.”
“Được rồi,” Hoàng nói, giọng cương quyết. “Chúng ta sẽ làm điều đó, nhưng phải cẩn thận.”
Khoa cảm thấy một làn sóng quyết tâm dâng lên. Họ không chỉ phải đối mặt với kẻ thù mà còn phải đấu tranh với những cảm xúc và bất đồng trong nhóm. Hành trình này không chỉ là về việc cứu An mà còn là để củng cố mối quan hệ giữa họ, để cùng nhau vượt qua những thử thách đang chờ đợi phía trước.
Và khi họ chuẩn bị cho cuộc giải cứu, một điều không thể phủ nhận là: Lời hứa giữa Khoa và An sẽ không dễ dàng bị phá vỡ.