Khoa và Hoàng lén lút tiếp cận tòa nhà lớn, nơi hội nghị được tổ chức. Những ánh đèn chói lóa phản chiếu lên mặt đất, tạo ra cảm giác như một lễ hội, nhưng bên trong lại ẩn chứa những âm mưu đen tối. Họ dừng lại, quan sát từ xa.
“Chúng ta cần phải vào trong,” Khoa nói, ánh mắt dán chặt vào cửa ra vào, nơi những người mặc vest sang trọng đi ra đi vào. “Tôi có cảm giác như đây chính là nơi Quốc Duy sẽ thực hiện kế hoạch của mình.”
“Nhưng vào bằng cách nào?” Hoàng hỏi, vẻ lo lắng hiện rõ. “Chúng ta không có thẻ mời.”
“Để tôi thử.” Khoa lấy viên ngọc ra, cảm nhận sức mạnh tỏa ra từ nó. “Có thể nó sẽ giúp chúng ta tạo ra một cơ hội.”
Họ đứng nép vào bóng tối, Khoa nhắm mắt, tập trung vào viên ngọc. Ánh sáng từ viên ngọc nhấp nháy, một luồng năng lượng lan tỏa quanh họ. Hoàng đứng bên cạnh, cảm thấy sự thay đổi trong không khí, như thể một cánh cửa vô hình đang mở ra.
“Đi nào,” Khoa thì thầm, dẫn dắt Hoàng tiến về phía cửa. Họ nhanh chóng bước vào trong, tránh ánh mắt của các nhân viên an ninh.
Bên trong, không khí ngột ngạt bởi sự căng thẳng. Những cuộc trò chuyện đầy tính toán, những ánh mắt sắc lạnh, tất cả đều nhấn mạnh rằng đây không phải là một cuộc họp bình thường. Khoa nhìn quanh, tìm kiếm dấu hiệu của Quốc Duy.
“Chúng ta cần phân tán,” Khoa đề xuất. “Tôi sẽ đi về phía bên trái, cậu đi về phía bên phải. Hãy cẩn thận.”
“Được.” Hoàng gật đầu, rồi chia tay Khoa, lòng đầy lo lắng nhưng cũng tràn đầy quyết tâm.
Khoa bước qua những nhóm người đang thảo luận sôi nổi. Hắn biết rằng Quốc Duy luôn có cách để thao túng mọi người, và nếu không cẩn thận, họ sẽ rơi vào cái bẫy của hắn. Anh cần phải tìm ra điểm yếu của hắn.
Sau một lúc quan sát, Khoa thấy một gương mặt quen thuộc. “Nguyễn Bảo Long?” Khoa gọi nhỏ, kéo bạn lại gần. “Cậu đang làm gì ở đây?”
“Chơi trò chơi lớn, như mọi khi,” Bảo Long cười, nhưng sự lo lắng trong mắt không thể che giấu. “Tôi nghe thấy một số thông tin về Quốc Duy. Hắn đang âm thầm chuẩn bị cho một cú sốc lớn.”
“Cú sốc gì?” Khoa gặng hỏi.
“Có thể là một cuộc tấn công bất ngờ vào các gia tộc khác,” Bảo Long nói, ánh mắt dán vào một nhóm người đang đứng gần đó. “Hắn muốn giành quyền kiểm soát mọi thứ.”
“Chúng ta phải ngăn chặn hắn,” Khoa khẳng định. “Cậu có thể giúp tôi?”
“Tôi có thể hack vào hệ thống an ninh, tạo ra một chút hỗn loạn,” Bảo Long gật đầu. “Nhưng chúng ta cần phải hành động nhanh chóng.”
Khoa và Bảo Long nhanh chóng lên kế hoạch. Họ cần phải tạo ra một sự phân tâm đủ lớn để lôi kéo sự chú ý của Quốc Duy và những người xung quanh. Khi Bảo Long bắt đầu truy cập vào hệ thống, Khoa cảm thấy hồi hộp. Mỗi giây trôi qua đều như một cuộc chiến.
“Được rồi, tôi đã vào được,” Bảo Long thì thầm, đôi tay gõ nhanh trên chiếc điện thoại. “Tôi sẽ làm cho tất cả các camera tạm thời ngưng hoạt động.”
“Nhanh lên,” Khoa thúc giục, nhìn quanh để chắc chắn rằng không ai đang để ý đến họ.Bất ngờ, một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau. “Tìm kiếm ai vậy, Khoa?”
Khoa quay lại, thấy Quốc Duy đứng đó, nụ cười nham hiểm trên môi. Hắn mặc một bộ vest đen, ánh mắt sắc lạnh, như thể đang thưởng thức từng khoảnh khắc của sự sợ hãi mà Khoa đang trải qua.
“Chỉ là một cuộc gặp gỡ tình cờ,” Khoa cố gắng nói, nhưng giọng nói của mình không thể giấu nổi sự căng thẳng.
“À, thật thú vị,” Quốc Duy tiến lại gần, ánh mắt như muốn thấu tận tâm can. “Tôi đã nghe nhiều về bạn. Một kẻ nổi bật giữa những kẻ tầm thường.”
Khoa cảm thấy một cơn rùng mình. Hắn có khả năng thao túng tâm lý, và Khoa biết rằng mình phải giữ bình tĩnh. “Tôi không có gì để nói với bạn.”
“Nhưng tôi thì có. Bạn không biết, Khoa, sự thật luôn nằm ở những điều không thể nhìn thấy,” Quốc Duy nói, giọng điệu mỉa mai. “Bạn có muốn biết bí mật của chính mình không?”
Khoa cảm thấy như bị mắc kẹt trong cái bẫy tâm lý mà Quốc Duy giăng ra. “Tôi không cần biết bí mật của mình,” Khoa đáp, nhưng giọng nói đã yếu đi.
“Thật đáng tiếc. Bởi vì bí mật đó có thể thay đổi mọi thứ,” Quốc Duy nhếch mép cười, rồi quay lưng đi. “Đừng quá tự tin, Khoa. Thế giới này không đơn giản như bạn nghĩ.”
Khoa đứng đó, lòng nặng trĩu. Hắn đã thành công trong việc khiến anh hoang mang. Quốc Duy không chỉ là một đối thủ, mà còn là một kẻ thao túng khéo léo, luôn biết cách khai thác điểm yếu của người khác.
Khi Bảo Long hoàn tất việc hack, một thông báo vang lên. “Các camera đã tạm dừng hoạt động. Chúng ta có thể hành động,” cậu nói, vẻ mặt đầy lo lắng.
“Chúng ta cần phải đi,” Khoa khẩn trương nói. “Quốc Duy đã nhận ra chúng ta.”
Hai người nhanh chóng rời khỏi khu vực đó, nhưng Khoa cảm thấy lo lắng. Quốc Duy không phải là kẻ dễ dàng bị đánh bại, và cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.
Khi họ ra ngoài, Khoa đã thấy Hoàng đứng đợi, vẻ mặt căng thẳng. “Có chuyện gì vậy?”
“Quốc Duy đã biết chúng ta ở đây,” Khoa nói, lòng trĩu nặng. “Chúng ta cần phải rời khỏi đây ngay lập tức.”
Ba người rời khỏi tòa nhà, nhưng cảm giác căng thẳng vẫn đeo bám. Họ không chỉ đang chạy trốn khỏi một kẻ thù, mà còn phải đối mặt với những bí mật chưa được khám phá. Hành trình này không chỉ là về quyền lực, mà còn là về sự sống và cái chết.
“Chúng ta cần phải tìm Thúy An và Bình,” Hoàng nói. “Họ có thể đang gặp nguy hiểm.”
Khoa gật đầu, lòng quyết tâm lại bùng lên. “Chúng ta sẽ không để Quốc Duy đạt được mục đích của mình. Hắn không thể thao túng chúng ta mãi mãi.”
Họ lao đi trong đêm, không biết rằng những âm mưu đen tối vẫn đang chờ đợi phía trước. Cuộc chiến chỉ mới bắt đầu, và từng bước đi của họ sẽ quyết định số phận của nhiều thế giới.