Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều
Chương 231: Đến văn phòng Đoàn trưởng làm báo cáo tư tưởng.
Mãi cho đến khi buổi quân huấn hôm nay kết thúc, ngay lúc mọi người tưởng rằng, sự cố leo tường lần này không bị Đoàn trưởng nhận ra, và đang định thở phào nhẹ nhõm, thì…..
Chuyện gì đến cũng phải đến.
“Số nước ngọt đá này là ai mua? Bước ra khỏi hàng cho tôi!” Giáo quan cầm mấy chai nước ngọt còn sót lại, cùng số tiền lẻ thừa đứng trước cả lớp.
Bành Trường Trạch có chút tự trách và lo lắng, nhìn về phía Tô Uyển ở hàng phía trước. Hoặc là Đoàn trưởng đã nghe thấy cậu ta gọi tên Tô Uyển, hoặc là Đại đội trưởng đại đội 3 đã nhận ra cậu ta rồi.
Tô Uyển cùng mấy bạn nữ đang nơm nớp lo sợ, đành phải thành thật bước ra khỏi hàng.
“Để Sư trưởng đi mua nước ngọt cho các cô, để Đoàn trưởng đi đưa nước ngọt tận tay cho các cô, các cô đúng là có mặt mũi thật đấy!”
“Đoàn trưởng của chúng tôi hôm qua mới vừa xuất viện, sợ các cô với không tới, còn leo hẳn lên tường để đưa cho. Sao các cô không bảo Đoàn trưởng mở nắp chai. rồi đút tận miệng cho luôn đi?”
Ánh mắt uy nghiêm của giáo quan quét qua từng nữ sinh đang đứng ngoài hàng.
Hết Sư trưởng lại đến Đoàn trưởng thế này.
Tô Uyển nhắm mắt lại, đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng chấp nhận bị phạt và phê bình.
Nhưng thật bất ngờ, giáo quan chỉ nghiêm khắc phê bình họ một trận, sau đó yêu cầu sau khi giải tán, thì đến bộ chỉ huy trung đoàn để làm báo cáo tư tưởng. Điều này khiến họ vô cùng kinh ngạc, có chút khó tin.
Bởi vì trước đó, có bạn ở lớp bên cạnh trèo tường mua nước ngọt, bị giáo quan bắt được, đã bị phạt ngay một trăm lần nhảy ếch, và đứng trung bình tấn trong nửa giờ. Tình huống của họ còn nghiêm trọng hơn lớp bên cạnh nhiều. Vậy mà vị Đoàn trưởng này, dường như không hề có ý định trừng phạt, ngược lại giống như một kiểu quan tâm đối với học sinh hơn.
Không ngờ vị Đoàn trưởng trẻ tuổi này lại tốt tính đến thế. Chẳng giống mấy vị lãnh đạo lớn tuổi cứng nhắc và cố chấp chút nào.
Tô Uyển khẽ cắn bờ môi đỏ mọng đầy đặn, hàng mi đen dài run rẩy vài cái, thấp thoáng đoán ra được điều gì đó.
Bảy cô gái đi đến bộ chỉ huy trung đoàn, nhưng người tiếp đón họ chỉ là Chính trị viên. Ông ấy rất nhiệt tình, thân thiện và cũng cực kỳ cởi mở, hỏi han qua về tình hình tư tưởng cũng như việc huấn luyện quân sự của họ.
Sau khi hỏi han thêm về tình hình học tập, Chính trị viên liền cho họ ra về.
Xem ra lại là cô nghĩ nhiều rồi. Ngay lúc Tô Uyển vừa định đứng dậy, để tranh thủ đi “nạp năng lượng” cho cái bụng đói:
“Bạn Tô Uyển, thành tích ngoại ngữ của em khá tốt, phiền em ở lại giúp chúng tôi sắp xếp lại đống tài liệu ngoại văn này một chút.” Chính trị viên đột ngột gọi riêng Tô Uyển ở lại.
Ông mang ra một xấp báo chí và tạp chí tiếng nước ngoài đưa cho cô, muốn cô dịch sơ lược vài nội dung. Sau đó, Chính trị viên liền ra ngoài để tiễn các bạn học khác đi ăn cơm tại nhà ăn.
Tô Uyển ngồi trên ghế lật xem những tài liệu ngoại văn này, liền phát hiện toàn là những thuật ngữ y khoa vô cùng chuyên sâu. Không có kiến thức liên quan đến y học như cô thì chắc chắn là không thể dịch nổi.
Đúng lúc này, Chính trị viên đã tiễn các bạn khác xong và quay trở lại, đồng thời đóng cửa phòng lại.
“Chính trị viên, chỗ này…” Tô Uyển vừa quay đầu lại thì thấy vóc dáng cao lớn, anh tuấn của Hoắc Kiêu Hàn đã đứng ngay trước mặt.
Trên tay anh đang xách cặp lồng cơm, cầm theo chai nước ngọt đá và cả dưa hấu đã cắt sẵn.
“Đoàn trưởng, những thuật ngữ chuyên môn trong đống tài liệu ngoại văn này, tôi đều không biết, cũng không xem hiểu được.” Tô Uyển nói.
“Uyển Uyển, anh muốn gặp em.” Hoắc Kiêu Hàn nhìn thẳng vào Tô Uyển bằng đôi mắt đen thẫm vằn lên những tia máu, giọng nói trầm thấp cất lên vô cùng thẳng thắn.
Nói xong, anh đặt cặp lồng cơm lên bàn, kéo một chiếc ghế rồi ngồi xuống ngay sát bên cạnh cô.
Chẳng phải nói quân đội kỷ luật nghiêm minh, Hoắc Kiêu Hàn cũng là người cực kỳ có nguyên tắc, trong lúc làm việc thì đến người thân cũng không nể mặt sao? Giữa Đoàn trưởng và học sinh không được phép lại gần nhau quá mức.
Vậy mà sao anh dám gọi thẳng tên cô như thế ngay tại Ban Tuyên huấn, đã vậy còn ngồi gần cô đến thế này.
“Anh không sợ có người đi vào sao?” Tô Uyển liếc nhìn về phía cửa, dù trong lòng cũng thừa hiểu Hoắc Kiêu Hàn chắc chắn đã sắp xếp ổn thỏa cả rồi.