Các nữ sinh vừa nghe thấy thế, đến cả nước ngọt cũng không màng lấy nữa, ngay lập tức hoảng loạn giải tán chạy mất hút.
Tô Uyển thấy những người khác đều đã chạy, mình mà không chạy thì cũng không ổn, sau khi lấy nốt một chai nước ngọt đá từ tay Hoắc Kiêu Hàn, cô cũng tập tễnh chạy theo.
“Đừng lấy nữa, mau đi thôi!” Bành Trường Trạch chạy được một đoạn liền quay đầu lại hô hoán đầy lo lắng, tiện tay ấn thấp vành mũ của mình xuống.
Tô Uyển mới chạy được vài bước thì dây giày giải phóng bất ngờ bị tuột, một chiếc giày rơi ra ngoài. Cô đành quay lại để xỏ vào.
Bành Trường Trạch thấy Đại đội trưởng đại đội 3 cũng vừa trèo lên bờ tường lúc này, liền vội vàng lao tới nhặt chiếc giày rơi dưới đất giúp Tô Uyển. Cậu ta đẩy nhẹ vào lưng cô, hối thúc cô chạy mau.
Tô Uyển cũng sợ vị sĩ quan kia sẽ đuổi theo, nên ngoảnh đầu lại nhìn Hoắc Kiêu Hàn một cái. Ngay sau đó, cô cứ thế để một bàn chân trần giẫm lên nền đất bùn, cùng Bành Trường Trạch nhanh chóng chạy ra khỏi khu vực sau dãy nhà ở.
Bóng lưng chạy trốn của hai người trông hệt như một cặp tình nhân, vừa trải qua sinh tử và hoạn nạn trong các bộ phim Hồng Kông vậy.
Trông có vẻ mang chút cảm giác lãng mạn kiểu “anh hùng cứu mỹ nhân”, chỉ thiếu nước nắm tay nhau nữa thôi.
Hoắc Kiêu Hàn ngồi trên bờ tường, đôi mắt trầm uất nhìn chằm chằm vào bóng lưng hai người đang rời đi. Sâu trong đáy mắt tối tăm không thấy đáy ấy, là những cảm xúc mãnh liệt đang cuộn trào và bị kìm nén.
“Ơ, Đoàn trưởng, nam sinh kia trông giống con trai út nhà Sư trưởng quá.”
Bành Trường Trạch trước khi lên cấp ba, thường xuyên theo Sư trưởng đến doanh trại chơi, nên Đại đội trưởng đại đội 3 cũng khá quen mặt. Còn Hoắc Đoàn trưởng mới điều động về Bắc Bình nửa năm nay, không biết cũng là chuyện bình thường.
“Con trai nhà Sư trưởng Bành?” Hoắc Đoàn trưởng nghiến răng nhắc lại từng chữ một.
Thảo nào cậu ta lại biết anh là Đoàn trưởng, chắc hẳn là đã từng thấy ảnh chụp chung của anh và Sư trưởng rồi.
Mãi cho đến khi chạy đến khu vực an toàn, xác định không có ai đuổi theo, Bành Trường Trạch với tư cách lớp trưởng, đã vô cùng nghiêm túc và trách nhiệm cảnh cáo cả nhóm, không được làm chuyện nguy hiểm như vậy nữa. Nếu để giáo viên chủ nhiệm và giáo quan biết được, chắc chắn sẽ không tránh khỏi một trận phạt thể lực.
“Mọi người cũng đừng lo lắng quá, đợt quân huấn này có đến cả nghìn người, họ chưa chắc đã nhận ra chúng ta là ai hay thuộc lớp nào đâu. Đoàn trưởng cũng chẳng rảnh rỗi đến mức đi nhận mặt từng người một, mọi người mau về nghỉ trưa đi.”
Điều duy nhất khiến cậu lo lắng chính là lúc trước cậu đã gọi tên Tô Uyển, chỉ có thể hy vọng Đoàn trưởng không nghe rõ, hoặc là không nhớ kỹ mà thôi.
Tô Uyển lẳng lặng ngồi xổm trên đất xỏ chiếc giày giải phóng vào chân, thắt lại dây giày. Nếu cô không có mặt ở đó, có lẽ thực sự sẽ không nhận ra ai, nhưng mà… Dù sao cuối cùng có bị nhận ra hay không, thì hoàn toàn phụ thuộc vào tâm trạng của Hoắc Kiêu Hàn.
Lại liên tưởng đến những lời chú Hoắc đã nói trước đó. Hoắc Kiêu Hàn là một người cực kỳ có nguyên tắc, e rằng chuyện này xác suất cao là không trốn thoát được rồi.
Thế là Tô Uyển có chút thắc mắc hỏi: “Lớp trưởng, sao cậu biết anh ấy là Đoàn trưởng thế?”
“Đúng đấy lớp trưởng, cậu bảo nhà cậu là nông dân mà, sao lại nhận ra anh ấy là Đoàn trưởng được? Chẳng lẽ…?” Các nữ sinh khác cũng tò mò hỏi dồn.
Bành Trường Trạch nghe vậy, gương mặt thanh tú ôn hòa bỗng khựng lại một chút, ngay sau đó liền khẽ ho một tiếng nói: “Tối qua lúc tập hợp khẩn cấp, chẳng phải Đoàn trưởng đứng ngay trước cột cờ đó sao? Các cậu cũng thấy rồi mà? Thường thì Thượng tá trẻ như vậy, chức vụ tầm cỡ Đoàn trưởng là cái chắc…”
Mọi người như bừng tỉnh, cảm thấy mắt của lớp trưởng tốt thật đấy, tối qua trời tối thui như hũ nút, bọn họ chỉ có thể nhìn thấy một cái bóng lờ mờ thôi.
Trước khi quay về ký túc xá nữ, Tô Uyển cảm ơn sự giúp đỡ của lớp trưởng, sau đó nhờ cậu chuyển số nước ngọt đá còn lại cho hai bạn nam kia.
Vì cũng có những nữ sinh khác mua được nước ngọt cũng nhờ vả lớp trưởng như vậy. Coi như đây là hoạt động tập thể nên Bành Trường Trạch lần lượt nhận lời, nhưng riêng chai nước của mình, cậu nhất quyết đòi đưa tiền cho Tô Uyển.
“Lớp trưởng, chỉ là một chai nước ngọt thôi mà.” Tô Uyển mỉm cười, nói xong liền cùng các nữ sinh khác đi lên lầu ký túc xá.
Bành Trường Trạch tính tình nhút nhát, lại là con nhà nòi quân đội ba đời “chính chuyên”, gia giáo nghiêm khắc và cần kiệm, từ nhỏ đã được dạy bảo không được tùy tiện nhận đồ của bất kỳ ai. Lần đầu tiên nhận được nước ngọt từ bạn học nữ tặng, cậu có chút lúng túng, chân tay luống cuống.
Khi Tô Uyển cầm chai nước ngọt đá của mình về đến ký túc xá, Vương Xuân Yến và các nữ sinh khác đang dán tem cho những bức thư viết từ tối hôm kia.
Bởi vì họ nhận được tin tức rằng, gần đây có thể sẽ có đợt kiểm tra nội vụ đột xuất. Nội dung trong thư họ viết đa số đều là than vãn về sự vất vả, mệt nhọc của kỳ quân huấn, nếu để giáo quan kiểm tra thấy thì phiền phức to. Họ dự định lát nữa sẽ mang thư đến phòng truyền tin của đơn vị để gửi đi ngay.
Tô Uyển giật mình kinh hãi, lập tức đi đến bên giường mình, sờ xuống dưới gối, bức thư vẫn còn ở đó.
Giữ lại bức thư này đối với cô chẳng khác nào giữ một quả bom, mà lại còn là loại có sức công phá cực lớn.
“Tô Uyển, cậu cũng mau gửi thư đi thôi.” Vương Xuân Yến đoán là Tô Uyển từ nông thôn lên, có lẽ không có tiền mua tem nên nói: “Mình còn dư một con tem mệnh giá tám xu này, cho cậu đấy, coi như cảm ơn cậu tối qua đã đi vệ sinh cùng mình.”
Tem gửi về quê không chỉ tốn có tám xu. Quan trọng nhất là, thư từ gửi đi từ đơn vị quân đội có khả năng sẽ bị kiểm tra.
“Không sao đâu, không cần đâu, các cậu cứ gửi đi, mình không gửi.” Tô Uyển thản nhiên rút bức thư từ dưới gối ra, đút vào túi áo, rồi mượn cớ đi vệ sinh để rời khỏi ký túc xá.
Đến nhà vệ sinh, cô xé nát bức thư thành từng mảnh vụn.
Nhà vệ sinh thời này vẫn là kiểu hố xí xổm hình máng dài xây bằng xi măng, mỗi ngày đều có chiến sĩ đến dọn dẹp vào giờ cố định. Xé vụn rồi vứt vào đó ngược lại càng dễ gây nghi ngờ, mà trên người cô lại không có diêm để đốt đi.
Suy đi tính lại, cô chỉ còn cách trộn những mảnh giấy vụn đó vào đống lá cây, rồi vứt vào nơi xử lý rác tập trung của doanh trại.
Làm xong tất cả những việc này, Tô Uyển mới mồ hôi nhễ nhại quay về ký túc xá, uống cạn một hơi chai nước ngọt trên bàn.
Sớm biết quân huấn nghiêm ngặt đến thế này, cái gì cũng kiểm tra, cái gì cũng quản, thì cô đã chẳng dại gì mà viết bức thư đó.
Hoắc Kiêu Hàn đứng bên cửa sổ, tay cầm ống nhòm, đường quai hàm góc cạnh căng cứng. Anh gần như thu trọn vào tầm mắt mọi hành động của Tô Uyển kể từ khi cô bước ra khỏi ký túc xá.
Cẩn thận và dè chừng đến thế kia, lại còn lấy từ trong túi ra thứ gì đó giống như những mảnh giấy vụn, trên đó rốt cuộc viết những gì?
Anh đặt ống nhòm xuống rồi sải bước thật nhanh ra khỏi văn phòng.