Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều

Chương 225: Bịa ra đối tượng giả để đối phó với người nhà.

Sau cả một ngày dài thao luyện, đôi chân Tô Uyển run rẩy không sao kiểm soát nổi, tóc tai và quần áo đều ướt đẫm mồ hôi, mặt và cổ bị nắng thiêu đến đỏ bừng, sắc môi nhợt nhạt.

Cứ theo lý mà nói, một đứa trẻ xuất thân từ nông thôn, thường xuyên đội nắng làm việc đồng áng, gánh củi, gánh nước đi bộ cả mấy cây số thì tố chất thể lực phải rất tốt mới đúng. Thế nhưng ngặt nỗi nguyên chủ lại lười biếng, lại còn được mẹ Tô cưng chiều; người nhà làm lụng ngoài đồng thì cô ta nằm ườn ở nhà, đến cả việc muốn ăn một quả táo cũng sai bảo anh cả, anh hai đi hái.

Vì thế, đã mấy bận Tô Uyển kiệt sức muốn ngất xỉu, tất cả đều phải dựa vào ý chí kiên cường để chống đỡ.

Sau khi giải tán, giáo quan trực tiếp bảo giáo viên chủ nhiệm đưa Tô Uyển, lúc này sắc mặt đã rất khó coi, đến phòng y tế để theo dõi và uống chút nước đường đỏ.

Bệnh viện quân khu.

Tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 2, như thường lệ đến phòng bệnh cán bộ, để báo cáo công tác huấn luyện quân sự với Đoàn trưởng Hoắc: “Sau ba ngày huấn luyện, các học sinh đã dần thích nghi với cường độ tập luyện. Những học sinh bị say nắng ngất xỉu ngày đầu tiên, thì hôm qua đều đã tham gia huấn luyện bình thường.

Ngoài ra, còn có một nữ sinh bị bỏng chân xin nghỉ phép ba ngày cũng đã trở lại đội ngũ vào sáng hôm qua. Hiện tại, số lượng học sinh tham gia huấn luyện thực tế đã khớp với danh sách.”

“Vắng mặt ba ngày huấn luyện, liệu có theo kịp cường độ không?” Hoắc Kiêu Hàn đóng nắp bút máy trong tay lại, hỏi một câu có vẻ đầy vẻ lơ đãng.

Tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 2: “Chắc chắn là khá vất vả ạ, thể lực và tố chất thân thể cũng không tốt lắm, mấy bận suýt ngất xỉu. Xem ra người nhà chưa từng để cô bé làm việc nặng bao giờ. Nhưng dường như cô bé có chút nền tảng quân sự, thái độ chuẩn mực, ý chí rất tốt, cứ cắn răng kiên trì đến cùng, đợi đến khi giải tán mới chịu đi phòng y tế.”

Tiểu đoàn trưởng ấn tượng sâu sắc với nữ sinh này, cũng là vì các học sinh khác đã huấn luyện được ba ngày, ai nấy đều bị nắng thiêu đen nhẻm, chỉ riêng nữ sinh mới tham gia này, đứng giữa đám đông mà trắng trẻo nổi bật. Thêm vào đó, tư thế chưa chuẩn, thể lực lại tụt hậu so với các bạn một đoạn dài, muốn không chú ý cũng khó.

Tô Uyển có nền tảng quân sự? Là tự tập luyện ở nhà sao?

Hoắc Kiêu Hàn mím chặt đôi môi mỏng, không hỏi tiếp nữa. Anh thản nhiên lật xem tập tài liệu trên tay, một lúc sau mới cất lời: “Cấp trên yêu cầu đợt quân huấn lần này phải tuyệt đối bảo đảm an toàn cho học sinh, phải đạt mục tiêu không có thương vong. Có thể tăng thêm thời gian nghỉ ngơi cho học sinh một cách hợp lý, nếu phát hiện tình hình bất thường phải kịp thời báo cáo.”

Tiểu đoàn trưởng 2: “Rõ, thưa Đoàn trưởng.”

Sau một tuần huấn luyện, cơ thể Tô Uyển cũng đã thích nghi được với cường độ tập luyện. Cô cũng dần trở nên thân thiết với các bạn nữ cùng phòng ký túc xá, dù sao thì cũng đã được coi là “chiến hữu” cùng vào sinh ra tử.

Hôm nay vì lớp cô chạy năm cây số, nhóm nữ chạy chậm làm kéo chân cả lớp, dẫn đến việc lớp cô xếp hạng bét trong tất cả các lớp quân huấn, cả lớp phải tập thêm dưới trời mưa.

Bữa tối họ cũng là những người cuối cùng được ăn, đã thế còn bị giáo viên chủ nhiệm mắng cho một trận.

Sau khi tắt đèn, các nữ sinh cùng phòng vì chịu cú sốc kép về cả thể chất lẫn tinh thần, mà bắt đầu thút thít khóc thầm, cầm đèn pin ấm ức viết thư về nhà.

“Tô Uyển, cho cậu này.” Vương Xuân Yến ngủ ở giường bên cạnh Tô Uyển, đôi mắt đỏ hoe, xé một tờ giấy thư đưa cho cô.

Tô Uyển đang xoa bóp lòng bàn chân đau nhức, trên chân còn nổi mấy nốt mụn nước, cô nhìn tờ giấy mà Vương Xuân Yến đưa tới.

Cô cũng không biết phải viết cho ai nữa. Trong đầu cô thoáng qua nhanh một cái tên, nhưng ngay lập tức đã bị cô gạt đi.

Hơn một tuần qua, cô lờ mờ cảm nhận được kể từ lần ở căn nhà thuê, khi Hoắc Kiêu Hàn đột ngột dứt ra, cắt ngang rồi đưa cô về, thái độ của anh đã có chút xa cách và lạnh nhạt.

Đây không đơn thuần là để tránh hiềm nghi, mà là anh đang cố tình né tránh cô.

Cô cũng nhận ra ngày hôm đó có lẽ mình đã lỡ lời, đang định giải thích thì anh lại ngắt lời cô và bảo rằng cô không nói sai.

Vậy nên, cô gái đó vẫn luôn là một cái gai khó nuốt trong lòng Hoắc Kiêu Hàn. Tuy hai người đã chia tay, nhưng cái gai ấy vẫn cắm sâu trong lòng anh, chưa từng bị lãng quên.

Cô không ngại việc Hoắc Kiêu Hàn từng có đối tượng, thậm chí dù anh có từng kết hôn cũng chẳng sao, nhưng tất cả phải dựa trên nền tảng là hai người đã hoàn toàn chấm dứt và quên đi người cũ.

Nếu đã như vậy thì cũng chẳng còn cần thiết nữa.

Cô cũng thấy không sao cả, bản thân Hoắc Kiêu Hàn là một người đàn ông cực phẩm, chỉ là hơi tiếc vì cô chưa kịp sờ cơ bụng anh thêm mấy cái nữa.

Phụ nữ thì lúc nào cũng phải đặt bản thân mình lên vị trí hàng đầu.

Nghĩ đến lá thư “giục tìm đối tượng” mà người nhà gửi tới cách đây không lâu, cứ truy hỏi mãi về chuyện “người yêu” của cô.

Tô Uyển cảm thấy đã đến lúc phải bịa ra một “đối tượng” để đối phó với gia đình, nếu không e rằng đợi đến khi cô khai giảng, những lá thư giục giã sẽ ngày càng nhiều hơn, thậm chí có khi còn gửi thẳng đến chỗ chú Hoắc không chừng.

Thế là cô cầm bút bi lên, bắt đầu thêu dệt trên giấy thư về một “đối tượng” có vẻ ngoài nho nhã, tính cách ôn hòa, điều kiện gia đình khá giả và cũng đang đi học. Làm vậy là để ngăn chặn việc người nhà vừa nhận được thư đã đòi giục cưới.

Còn về cách thức quen nhau thì chính là trong đợt huấn luyện quân sự này. Cứ nửa thật nửa giả như thế, độ tin cậy cũng sẽ cao hơn một chút.

Viết xong, cô giấu lá thư xuống dưới gối.

Chiều ngày hôm sau là buổi chỉnh đốn nội vụ, cả lớp ôm chăn ra sân tập để học cách gấp “đậu phụ”. Đối với học sinh mà nói, chỉ cần không phải tập luyện cường độ cao, thì đây đều được coi là một hình thức nghỉ ngơi biến tướng. Hơn nữa, họ còn được phép ngồi hóng mát dưới bóng cây.

“Một hai một, một hai một…” Những tiếng khẩu hiệu vang dội, đều tăm tắp truyền lại từ phía sau hàng rào sắt.

Khu vực quân huấn của học sinh và khu huấn luyện của bộ đội hoàn toàn tách biệt, sân tập phía bên kia hàng rào sắt chính là nơi quân đội đang tập luyện.

Vương Xuân Yến cùng mấy nữ sinh khác đứng gần hàng rào sắt, thừa lúc giáo quan và giáo viên chủ nhiệm không chú ý, bọn họ tò mò ngó ra phía sau rồi cảm thán: “Họ đi duyệt binh đều thật đấy, nghe tiếng bước chân rầm rập đầy sức mạnh luôn. Ái chà, họ còn cởi cả áo ngoài ra kìa…”

Nghe thấy tiếng reo đầy thẹn thùng, Tô Uyển đang dùng cánh tay ép phẳng chiếc chăn bông, cũng nhìn theo hướng tay chỉ của Vương Xuân Yến.

Cô nhìn thấy một nhóm anh lính trẻ mười chín, đôi mươi đang hừng hực sức sống, huyết khí phương cương, để trần thân trên tập thể lực. Anh nào anh nấy đều rắn rỏi, săn chắc, những đường nét cơ bắp vô cùng mượt mà.

Mấy nữ sinh hay thẹn thùng đều đỏ bừng mặt, không dám nhìn thẳng, chỉ có Tô Uyển là đường đường chính chính mà ngắm.

Tại tòa nhà văn phòng cách đó không xa, Hoắc Kiêu Hàn đang đứng bên cửa sổ. Ánh mắt đen sâu thẳm của anh dán chặt vào người Tô Uyển, nhìn cô khẽ nhếch môi, lộ ra lúm đồng tiền ngọt ngào, đôi mắt long lanh đầy vẻ tò mò của một thiếu nữ trẻ tuổi, cứ nhìn chằm chằm không rời mắt vào những chiến sĩ trẻ bên kia sân tập.

Đáy mắt anh trở nên u ám, áp suất xung quanh hạ thấp xuống cực độ, đôi môi mỏng mím chặt thành một đường thẳng lạnh lùng.