Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều

Chương 224: Thuộc quyền quản lý của Hoắc Kiêu Hàn.

Sáng ngày bắt đầu đợt huấn luyện, vì chân Tô Uyển bị bỏng, nên cô tham gia muộn hơn các học sinh khác ba ngày. Sau khi ăn sáng xong, Hoắc Kiến Quốc bảo Tô Uyển lên xe của ông để ông đưa cô đến đơn vị huấn luyện.

Tạ Bạch Linh còn tinh ý chuẩn bị cho Tô Uyển một ít kẹo ngậm đau họng, băng vệ sinh và cả thuốc giảm đau. Bà làm vậy là để phòng trường hợp cô đến kỳ kinh nguyệt, và bị đau bụng trong lúc đang huấn luyện. Ở trong quân đội vốn không phải là nơi để thương hoa tiếc ngọc.

“Con cảm ơn dì Tạ.” Tô Uyển nghĩ đến việc, sau khi kết thúc đợt huấn luyện này mình sẽ dọn ra khỏi Hoắc gia. Suốt thời gian qua, dì Tạ và chú Hoắc đối xử với cô rất ôn hòa, thân thiết, thậm chí còn vận dụng các mối quan hệ để giúp cuốn “Độc Âm” của cô được bán chạy. Tô Uyển không kiềm lòng được mà nắm lấy tay Tạ Bạch Linh, ánh mắt tràn đầy sự cảm kích và lưu luyến.

“Huấn luyện quân sự chính là để rèn luyện ý chí và thể chất của học sinh, phát huy tinh thần không sợ khổ không sợ mệt.”

Bà cụ Hoắc đứng bên cạnh bất thình lình nhắc nhở, cũng là lời cảnh cáo: “Kiêu Hàn là người phụ trách chính của đợt huấn luyện lần này, đến quân doanh rồi thì hy vọng cô đừng có gây rắc rối cho nó.”

“Chuyện cô đang ở nhờ tại nhà họ Hoắc chúng tôi, cũng đừng để cho các học sinh khác biết. Đừng có nghĩ chuyện huấn luyện cũng giống như làm việc đồng áng ở quê, mà có thể lười biếng hay giả bệnh để trốn tránh.”

“Mẹ à, mẹ xem mẹ nói kìa. Tiểu Uyển đến nhà mình có bao giờ phô trương bên ngoài đâu. Hơn nữa học sinh tham gia quân huấn lần này có không ít người là con em liệt sĩ, Tiểu Uyển tự biết chừng mực mà.”

Hoắc Kiến Quốc nói xong liền bảo Tô Uyển lên xe. Ngay khi ngồi vào xe và đóng cửa lại, ông liền an ủi Tô Uyển: “Thực ra bà nội là muốn tốt cho con thôi. Một khi con đã bước chân vào quân trại thì cũng giống như lính của Kiêu Hàn vậy, thuộc quyền quản lý của nó rồi.”

“Kiêu Hàn đối với cấp dưới cực kỳ nghiêm khắc, nổi danh là ‘Diêm Vương mặt lạnh’, làm việc không nể tình thân, ghét nhất là kiểu quan hệ ‘con ông cháu cha’.”

“Nếu vào đó con lỡ lời để lộ chuyện, đến lúc đó có mà khóc nhè. Quan hệ càng thân thiết thì nó càng không nương tay đâu.”

“Vâng, chú Hoắc, con biết rồi ạ. Bà nội cũng là có ý tốt nhắc nhở con thôi.”

Tô Uyển ngoan ngoãn gật đầu. Dù chú Hoắc không nhắc, cô cũng thừa hiểu trong thời đại còn bảo thủ này, mối quan hệ giữa giáo quan và học sinh là một điều đại kỵ. Nếu họ là người thân có quan hệ huyết thống thì còn đỡ, đằng này lại chẳng có chút dây mơ rễ má nào. Giữa bao nhiêu học sinh như thế, rất có thể lời ra tiếng vào sẽ biến thành chuyện Đoàn trưởng đang hẹn hò với nữ sinh.

Điều đó bất kể là đối với việc học của cô hay tiền đồ của anh, thì đều là một đòn giáng nặng nề. Huống hồ, họ lại đang thực sự “đối tượng” của nhau trong bí mật.

Đến quân doanh, cô chắc chắn sẽ coi như không quen biết anh.

Mà Hoắc Kiêu Hàn đoán chừng cũng sẽ như vậy, thậm chí còn lạnh lùng hơn. Nghĩ đến việc Hoắc Kiêu Hàn suốt hai ngày qua bình thản đến lạ thường, chẳng hề có lấy một tin nhắn hay lời nhắn gửi nào, Tô Uyển khẽ nhếch môi, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Khi chiếc xe quân sự lăn bánh ra khỏi đại viện, Tô Uyển bất ngờ nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc dưới bóng cây.

Bóng người đó dường như cũng đã thấy cô, gương mặt lộ vẻ vui mừng rồi đuổi theo. Vì bị cành cây che khuất nên Tô Uyển không chắc chắn lắm, cô lại nhìn ra ngoài cửa sổ thêm lần nữa.

Hoắc Kiến Quốc thấy vậy, ánh mắt cũng bất động thanh sắc liếc nhìn vào gương chiếu hậu bên ngoài xe.

Là Lục Nhuệ!

Anh ta đến đây làm gì? Là đến tìm cô sao?

Đầu óc Tô Uyển xoay chuyển cực nhanh, nếu bản thảo cô nộp vài ngày trước, có vấn đề thì Chủ nhiệm Mâu đã trực tiếp gọi điện liên lạc với cô rồi.

Lục Nhuệ không cần thiết phải đứng chờ cô ở cổng đại viện quân khu như thế này. Còn về những chuyện khác thì cũng chẳng liên quan gì đến cô cả. Thế là Tô Uyển không bận tâm nữa, cô thu ánh nhìn lại và ngồi ngay ngắn trên ghế.

Hoắc Kiến Quốc thông qua gương chiếu hậu, nhìn thấy một người đàn ông trẻ tuổi với vẻ ngoài thư sinh, vẫn đang kiên trì đuổi theo sau xe. Ông cúi đầu nhìn đồng hồ, thần sắc thản nhiên dặn dò tài xế: “Sắp không kịp giờ rồi, lái nhanh hơn chút đi.”

Ngón tay đặt trên đầu gối của ông khẽ gõ nhẹ một cái. Xem tình hình này thì đúng là Tạ Bạch Linh đã đoán trúng rồi, Tiểu Uyển có lẽ thực sự đang tìm hiểu ai đó, chỉ là đối tượng không phải Mạnh Tân Hạo mà nhìn giống đồng nghiệp ở tòa soạn hơn.

Là Tổ trưởng Lục, người đã cùng đi công tác với Tô Uyển lần trước sao?

Đến quân doanh, sau khi kiểm tra xong đồ đạc cá nhân và báo cáo tên trường, tên lớp, cánh cổng lớn đóng sầm lại. Tô Uyển còn chưa kịp thu dọn hành lý, thì đã bị yêu cầu thay quân phục để tham gia huấn luyện ngay lập tức.

Các nội dung huấn luyện bao gồm: tập hợp đội ngũ, chỉnh đốn nội vụ, võ quân đội, diễn tập đâm lê, bò trường chinh và tập ném lựu đạn.

Chỉ riêng một hạng mục đứng nghiêm định hình, cổ áo sau găm kim gút, khoeo chân kẹp vỏ cây bạch dương, đứng im bất động suốt một tiếng đồng hồ dưới cái nắng gay gắt.

Điều này khiến Tô Uyển, người vừa mới tham gia huấn luyện mà chưa có bất kỳ sự chuẩn bị hay bước đệm nào, đã bị kim châm trúng mấy lần, còn vỏ cây bạch dương ở khoeo chân, đến cuối cùng thì căn bản không tài nào kẹp nổi nữa.