Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều

Chương 200: Không cho phép như vậy

Hoắc Kiêu Hàn đã rửa mặt mũi xong xuôi, anh đứng bên cạnh giường với vóc dáng cao lớn, thẳng tắp: “Đi đánh răng đi.”

Mùi kem đánh răng thanh mát nhàn nhạt phả ra từ hơi thở của anh.

Những vệt râu đen mới mọc ra sau một đêm, cũng đã được cạo sạch sẽ, gọn gàng.

“Sao anh lại bế em lên giường thế? Anh bế từ lúc nào vậy?” Tối qua sau khi Hoắc Kiêu Hàn đi vào nhà vệ sinh là Tô Uyển đã ngủ thiếp đi rồi, cô hoàn toàn chẳng cảm nhận được chút gì cả.

“Sau khi anh ngủ dậy.”

Tô Uyển nghe đến đây mới thở phào nhẹ nhõm, cô thực sự sợ là Hoắc Kiêu Hàn đợi đến lúc cô đã ngủ say, rồi mới bế cô lên giường bệnh.

Cô uể oải đưa tay vuốt mớ tóc xõa ra sau gáy, vừa dụi mắt vừa bước vào phòng vệ sinh.

Vào đến nơi mới phát hiện Hoắc Kiêu Hàn đã giúp cô lấy sẵn kem đánh răng vào bàn chải rồi.

Lúc cô đánh răng xong, anh lại rất đúng lúc đưa khăn mặt qua cho cô.

Thật sự giống hệt như một ông bố vậy, đối xử với cô cứ như với trẻ con, vô cùng chu đáo và tận tình.

Sau khi mọi thứ đã xong xuôi, Tô Uyển dự định trở về phòng bệnh của mình.

“Đây là bữa sáng, cầm về mà ăn. Ngay cả khi người cùng phòng đã thức giấc, em cũng có thể lấy cớ là mình vừa ra ngoài mua đồ ăn sáng.”

Hoắc Kiêu Hàn đưa bánh bao thịt và sữa đậu nành đã mua sẵn cho Tô Uyển, đôi thâm mâu đen thẳm như sương mù bao phủ núi xa khẽ dừng trên người cô, mang theo cảm giác nặng trĩu.

Đúng là cán bộ cấp Trung đoàn có khác, suy tính thực sự rất chu đáo.

“Cảm ơn đoàn trưởng Hoắc.” Tô Uyển giòn giã đáp một tiếng rồi nhận lấy bánh bao thịt, còn sữa đậu nành thì cô không lấy.

Nói xong cô định bước ra phía cửa, nhưng thân hình cao lớn, vạm vỡ của Hoắc Kiêu Hàn lại như một bức tường vững chãi chắn ngay trước mặt, anh lạnh lùng và nghiêm nghị nói: “Lúc không có người, em có thể gọi là anh, hoặc gọi tên của anh.”

“Vâng, anh Kiêu Hàn.” Nhìn thấy sự tinh tế và chu đáo của Hoắc Kiêu Hàn, Tô Uyển khẽ cong môi, ngọt ngào gọi một tiếng.

Tiếng gọi ấy vừa mềm mại vừa yêu kiều, lại mang theo chút dư vị làm nũng, giống như những giọt mưa đầu xuân rơi xuống, gãi nhẹ vào lòng khiến vành tai Hoắc Kiêu Hàn đỏ ửng lên một cách đầy bất ngờ, trong tim ngứa ngáy khôn nguôi.

Ánh mắt anh tối sầm lại, nắm chặt nắm đấm, cố gắng đè nén nhịp thở gấp gáp, đôi môi mỏng mím chặt, cả người càng trở nên nghiêm nghị hơn.

Tô Uyển thấy đôi lông mày cao và sắc sảo của Hoắc Kiêu Hàn hơi nhíu lại vì tiếng: “Anh Kiêu Hàn” của mình, gương mặt góc cạnh lạnh lùng không chút biểu cảm, tựa như một người lính đang đứng gác, lạnh lùng đến mức chẳng thể lại gần.

Giống hệt như một cán bộ già cổ hủ, nhạt nhẽo, điều này lại đột nhiên khiến cô nảy sinh ý muốn trêu chọc “anh lính gác” này một chút.

“Kiêu Hàn…”

“Anh ơi…”

“Anh Kiêu Hàn à…”

Tô Uyển hé đôi môi đỏ mọng tươi tắn như thấm đẫm mật hoa, từng chút một kiễng chân tiến lại gần Hoắc Kiêu Hàn. Cô thay đổi đủ loại ngữ điệu, khi thì nũng nịu, khi thì lúng liếng, lúc lại dịu dàng mê hoặc, rồi từ từ ghé sát vào tai anh.

Giọng nói dịu dàng nồng thắm ấy, ngọt ngào đến mức tưởng chừng như có thể kéo thành sợi được.

Đôi mắt ngập nước trong veo lấp lánh vẻ tinh quái của cô, nhìn chằm chằm vào gương mặt cương nghị, lạnh lùng của Hoắc Kiêu Hàn, gương mặt mà dù Thái Sơn sụp đổ ngay trước mắt cũng chẳng hề biến sắc.

Cô chỉ muốn xem thử, nếu ngọn núi Thái Sơn kia thực sự sụp đổ thì sẽ có dáng vẻ thế nào.

Hơi thở ẩm ướt mang theo hương vị thanh mát của kem đánh răng, phả nhẹ lên cằm, lên má, rồi lướt qua làn môi anh. Loại kem đánh răng đó vốn là của anh, mang hương vị y hệt như trong khoang miệng anh vậy.

Hơi ấm mềm mại và hương thơm thanh nhã của thiếu nữ không ngừng áp sát vào cơ thể, cảm giác tê dại ngay lập tức lan tỏa khắp toàn thân Hoắc Kiêu Hàn.

Từng lỗ chân lông trên người anh như đều mở to ra, giống như đang đón chờ một trận mưa rào sắp tới, nôn nóng đợi chờ sự tưới mát ấy giáng xuống.

Sống lưng Hoắc Kiêu Hàn căng cứng, kéo theo từng thớ cơ bắp rõ rệt, săn chắc và mượt mà. Tấm lưng thẳng tắp của anh càng thêm cứng đờ, rồi anh đột ngột đưa tay đẩy cô ra.

“Uyển Uyển, mặc dù chúng ta đang thử tìm hiểu nhau, nhưng chúng ta cũng phải kiểm soát chặt chẽ chừng mực, không được làm càn như lúc say rượu đâu.”

“Đặc biệt là chuyện tối qua, sau này không được phép làm như vậy nữa.”

Hoắc Kiêu Hàn nheo mắt, giọng điệu đặc biệt nghiêm nghị và chính trực.

Dáng vẻ rập khuôn, cứng nhắc này trông cực kỳ giống một vị hòa thượng Pháp Hải cao ngạo lạnh lùng, chẳng mảy may động lòng trần.

Anh biết Tô Uyển làm vậy là muốn anh lên giường ngủ, nhưng điều này đối với một cô gái như cô là không tốt, người chịu thiệt thòi sẽ là cô.

Có lẽ tính cách cô thuộc kiểu rạng rỡ nhiệt tình, lại khá đơn thuần, nhưng anh hy vọng cô có thể bảo vệ tốt bản thân mình.