Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều
Chương 199: ay là ngủ chung nhé?
“Em có biết mình đang làm gì không? Em lại uống trộm rượu đấy à?”
Trong quan niệm của Hoắc Kiêu Hàn, Tô Uyển chỉ khi uống say, ý thức không tỉnh táo mới có thể đưa ra những hành vi thiếu lý trí như thế này.
Hoắc Kiêu Hàn vừa đứng dậy đã để trống một khoảng lớn, Tô Uyển vừa vặn có thể nằm thẳng trên sofa. Chỉ có điều Hoắc Kiêu Hàn vẫn còn ngồi trên đó khiến chân cô không có chỗ để.
“Rượu ở đâu ra chứ? Em muốn ngủ ở đây…” Bây giờ đã muộn lắm rồi, mắt Tô Uyển nửa nhắm nửa mở, thần tình ngây thơ mơ màng, giọng nói mềm mại, nũng nịu như đang ngậm viên trôi nước trong miệng vậy.
Dường như giây tiếp theo là cô sẽ chìm vào giấc ngủ ngay, cô dùng chân đá đá vào người Hoắc Kiêu Hàn vẫn còn đang chần chừ chưa chịu rời khỏi sofa.
Bàn chân trắng ngần, mịn màng của Tô Uyển từng cái từng cái đá vào đùi Hoắc Kiêu Hàn, khiến cơ bụng và vùng eo săn chắc của anh co thắt lại mấy hồi, cổ họng cũng dấy lên một cơn ngứa ngáy khó tả.
“Nếu không say thì lên giường mà ngủ.” Hoắc Kiêu Hàn thầm hít sâu mấy hơi, chỉ coi như vì Tô Uyển quá buồn ngủ nên mới làm vậy. Một giọt mồ hôi lăn dài từ cằm xuống, giọng anh khàn đặc đến cực điểm, lại mang theo vài phần đe dọa: “Hay là để anh bế em lên nhé?”
“Em cứ muốn ngủ ở sofa đấy, nếu anh cũng muốn ngủ thì… ngủ chung đi…” Tô Uyển lầm bầm một câu vẻ chẳng mấy bận tâm, cô nhích người vào sát phía trong sofa, rất tốt bụng chừa ra một khoảng trống cho Hoắc Kiêu Hàn.
Tiện đà, cô duỗi thẳng hai bắp chân thon dài, mướt mắt, đặt một cách thoải mái lên đùi anh.
Đồng tử đen kịt, sâu thẳm của Hoắc Kiêu Hàn co rút lại đầy nhanh chóng, đôi mày kiếm nhíu chặt, toàn thân căng cứng như một thanh thép nguội.
Đặc biệt là khi nhìn thấy Tô Uyển thực sự nhường cho anh một khoảng trống, lại còn đặt hai bắp chân trắng ngần, mịn màng lên người mình. Máu trong huyết quản dường như sôi sùng sục trong nháy mắt, chực chờ phá vỡ mạch máu mà tuôn ra, nhiệt độ cơ thể anh lập tức tăng vọt.
Hơi thở mỗi lúc một nặng nề hơn.
Gương mặt anh đỏ bừng lan tận xuống tận cổ, yết hầu lên xuống liên hồi. Ngay cả tầm mắt cũng như bị thiêu đốt trong tích tắc, anh lập tức nhảy dựng ra khỏi ghế sofa.
Sau đó, cả người anh như thể đang bốc cháy, nhanh chóng bước vội vào nhà vệ sinh.
Khóe môi thanh thoát của Tô Uyển khẽ nhếch lên một độ cong nhạt.
Cô vốn biết người ở thời đại này rất bảo thủ, mà chuẩn mực đạo đức của Hoắc Kiêu Hàn lại cao như vậy, bản thân anh lại là một người đàn ông thuần khiết và đầy trách nhiệm. Anh tuyệt đối sẽ không vượt quá giới hạn với cô dù chỉ nửa phân.
Ngược lại, anh còn để tâm đến danh tiết của cô hơn cả chính cô, luôn vì cô mà giữ vững lằn ranh cuối cùng.
Chỉ một câu nói của cô đã trực tiếp dọa anh chạy mất dép rồi.
Cho nên, thay vì đứng ở sofa khuyên bảo nửa ngày rồi bị anh cứng rắn từ chối, chẳng thà cô cứ dứt khoát nằm xuống cạnh anh. Như vậy anh căn bản chẳng thể làm gì được cô.
Tô Uyển ngáp một cái rồi yên tâm nhắm mắt ngủ, cô thực sự đã quá buồn ngủ rồi.
Trong nhà vệ sinh.
Hoắc Kiêu Hàn vốc nước từ vòi chảy ra, dội liên tiếp lên khuôn mặt đang đỏ bừng và đầy mồ hôi của mình. Anh rửa mặt liên tục mấy lần mới khiến nhiệt độ cơ thể hạ xuống được đôi chút.
Trong đầu anh chỉ duy nhất một suy nghĩ: Mặc dù Uyển Uyển đã đồng ý thử tìm hiểu nhau, nhưng quan hệ của họ còn lâu mới đến được bước này. Nắm tay, ôm ấp đã là giới hạn cao nhất rồi, còn về những hành vi thân mật hơn như ngủ cùng nhau, đó là chuyện chỉ sau khi kết hôn mới có thể làm.
Nhưng nghĩ đến những bức thư tình nồng cháy và táo bạo mà Tô Uyển từng viết cho mình trước kia, có vẻ như tính cách của cô vốn dĩ đã dạn dĩ và nhiệt tình như vậy.
Hoắc Kiêu Hàn mím chặt môi, vành tai càng lúc càng nóng ran.
Mãi một lúc lâu sau, anh mới từ nhà vệ sinh bước ra, cố gắng kiềm chế bản thân không nhìn về phía Tô Uyển đang ngủ trên sofa.
Anh mở trừng mắt nằm trên giường bệnh, trái tim không kìm nén được mà đập liên hồi, mãi chẳng thể bình tĩnh lại.
Trong bóng tối, hơi thở của Tô Uyển nhẹ nhàng và đều đặn, dường như cô đang ngủ rất ngon giấc. Hoắc Kiêu Hàn nhìn chằm chằm vào chiếc đèn trần trên trần nhà, từng nhịp từng nhịp mâm mê vết chai do cầm súng nơi đầu ngón tay. Sau đó anh ngồi dậy, cầm lấy gối đặt xuống phía cuối giường.
Anh quay đầu về phía Tô Uyển đang ngủ say trên sofa. Từ vị trí này, hơi thở thanh thoát, ấm áp và mềm mại của thiếu nữ lại càng truyền vào tai anh một cách rõ rệt và chi tiết hơn.
Năm giờ sáng ngày hôm sau.
Tô Uyển đang ngủ ngon thì bị Hoắc Kiêu Hàn đánh thức. Cô mơ màng mở mắt, ngồi dậy với vẻ ngây ngốc, mềm nhũn rồi dụi dụi mắt, mái tóc dài đen nhánh, mượt mà xõa xuống vai có chút rối nhẹ.
Bất chợt, cô phát hiện ra mình thế mà lại đang nằm ngủ trên giường bệnh.