Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng

Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng

Tài Thần Thiên Kim
Đang ra

Giới thiệu nội dung

Trên con đường đất gập ghềnh ở vùng quê có một chiếc máy cày công nông đang chạy phành phạch. Đầu xe được trang trí bằng một dải lụa đỏ thắm đầy vẻ hân hoan nhưng tốc độ của nó cũng chẳng nhanh hơn con trâu già đang cày ruộng bên đường là bao.

Trên thùng xe ngồi chật kín những nam thanh nữ tú, quần áo giản dị màu xám tro nhưng gò má ai nấy đều ửng hồng thậm chí có người còn đang sụt sịt mũi. Cơn gió đầu xuân sắc như d.a.o thổi vào mặt rát như bị cắt.

Dù vậy ai cũng vô cùng phấn khởi, họ ngẩng cao đầu tinh thần phơi phới. Họ là những thanh niên trí thức vừa về nông thôn, chuẩn bị đến đại đội sản xuất ở núi Đầu Trâu để chi viện xây dựng.

Duy chỉ có một cô gái đang mệt mỏi gục đầu trên gối. Cô cảm thấy không khỏe, vừa lên xe đã nằm lịm đi. Lúc này một gã đàn ông mặt đầy mụn, mặc trên người bộ quân phục màu xanh lá cây thời thượng nhất bấy giờ đang cố chen lại gần. Chỉ có điều người khác mặc vào thì anh khí ngời ngời còn hắn ta mặc vào lại trông chẳng khác nào khoác lên mình bộ da cóc.

Gã cóc ghẻ này ra sức chen lấn về phía cô gái muốn xuyên qua mấy người liền. Thùng xe vốn đã chật chội nên việc va chạm vào người khác là khó tránh khỏi.

Danh sách chương

Tổng 150 chương
Chương 101Chương 101: Trâm cài kết đồng tâmChương 102Chương 102: Phần thưởng tóc đen như lụaChương 103Chương 103: Mong tin tức tốt về thànhChương 104Chương 104: Nhảy sông cứu ngườiChương 105Chương 105: Cứu người khó lườngChương 106Chương 106: Ông Phương trở về thànhChương 107Chương 107: Ông cháu đoàn viênChương 108Chương 108: Cháo mùng 8 tháng chạpChương 109Chương 109: Lại bị đem ra làm bia đỡ đạnChương 110Chương 110: Có khả năng không vào được đại họcChương 111Chương 111: Trộm hôn một cáiChương 112Chương 112: Bị người tố cáoChương 113Chương 113: Một mảnh chân tình nuôi chóChương 114Chương 114: Ăn trộm gà không thành lại còn mất nắm gạoChương 115Chương 115: Bạch An Kỳ đánh tơi bời Văn TĩnhChương 116Chương 116: Tin tức tốt nối tiếp nhauChương 117Chương 117: Từng người đều học xong cách sống khiêm nhườngChương 118Chương 118: Hóa ra cũng là ngủ mà cóChương 119Chương 119: Chiêu Công đi vào xưởng chế tạo máyChương 120Chương 120: Về thành phố liền kết hônChương 121Chương 121: Thu được thông báo Chiêu CôngChương 122Chương 122: Sau này cô phải làm việc ở sân sau của ba tên cóc ghẻChương 123Chương 123: Trộm hái thuốcChương 124Chương 124: Không còn kề tai nói nhỏChương 125Chương 125: Hạ dượcChương 126Chương 126: Hồi Thượng HảiChương 127Chương 127: Tang ca, lòng tôi trung thành như mộtChương 128Chương 128: Chuẩn bị một máy kéo của hồi mônChương 129Chương 129: Tang Mặc không muốn sinh conChương 130Chương 130: Phương Tử Đông là người cuối cùng biếtChương 131Chương 131: Trong lòng ông Phương ngổn ngang trăm mốiChương 132Chương 132: Của hồi môn của Phương Lan đưa cho Phương ĐườngChương 133Chương 133: Tặng kèm phần thưởng kho báuChương 134Chương 134: Phát hiện mật thấtChương 135Chương 135: Ngày tốt kết hôn là 18 tháng 5Chương 136Chương 136: Một bụng tâm cơChương 137Chương 137: Tuyên bố nhiệm vụ Versailles*Chương 138Chương 138: Phần thưởng khéo ăn nóiChương 139Chương 139: Ông không thấy có lỗi với bà nội sao?Chương 140Chương 140: Cha mẹ dù có ngàn vạn cái sai, cũng là người sinh ra và nuôi dưỡng côChương 141Chương 141: Nịnh nọtChương 142Chương 142: Đại lão bị sàm sỡChương 143Chương 143: Chỉ muốn cưng chiều vợChương 144Chương 144: Phương Lan tiều tụyChương 145Chương 145: Vạch trần bộ mặt ghê tởm của bà chị cảChương 146Chương 146: Muốn ly hôn vợChương 147Chương 147: Nhiệm vụ trèo tườngChương 148Chương 148: Vụng trộm càng kích thíchChương 149Chương 149: Lần sau vẫn trèo tườngChương 150Chương 150: Người trẻ tuổi phải biết nhìn trước ngó sau chứ