Nguyễn Hiện Hiện đặt túi táo mình mang đến lên bàn, đưa mắt quan sát căn phòng. Căn nhà không lớn, khoảng chừng bốn mươi mét vuông, vì từng bị cháy nên tường đã được sơn phết lại.
Vài món đồ nội thất bằng gỗ, có cũ có mới, trên cái tủ năm ngăn đặt nghiêng một chiếc TV đen trắng 9 inch, bên cạnh là tờ lịch ghi rõ ràng: Ngày 3 tháng 4 năm 1974.
Nghe thấy tiếng động, bà vợ thầy hiệu trưởng bưng ra một đĩa trái cây, bên dưới đĩa còn rải khá nhiều kẹo sữa Đại Bạch Thỏ.
Bà tự tay bóc một quả quýt đưa cho cô. Sau khi trò chuyện một lúc, Nguyễn Hiện Hiện mới nói rõ mục đích mình đến đây.
“Thầy ơi, cô ơi, em có thể chuyển nhượng suất học đại học này được không ạ?”
Hai ông bà sửng sốt, vội vàng hỏi cô đã xảy ra chuyện gì.
Cô bèn kể lại toàn bộ sự việc ông nội ép buộc, bố mẹ đăng ký cho cô đi xuống nông thôn thay em họ mà không hề giấu giếm.
Cả nhà bọn họ đã không cần thể diện, cô cũng chẳng việc gì phải giữ mặt mũi cho họ.
Hiệu trưởng Nhậm nổi giận đùng đùng, vớ lấy áo khoác định đi ra ngoài. Vợ ông vội cản lại: “Con bé còn ở đây này, ông vội vội vàng vàng đi đâu thế?”
Nghe nói ông muốn đích thân đi tìm người nhà cô để đòi lại công bằng, vợ ông không cản nữa nhưng Nguyễn Hiện Hiện lại quay sang ngăn ông lại.
Cô nói ra suy nghĩ thật trong lòng mình: “Ở lại trong nhà, sớm muộn gì cũng bị đem đi liên hôn. Em thấy xuống nông thôn cũng tốt.”
Hai ông bà nghe vậy thì xót xa nhưng vẫn tôn trọng quyết định của cô. Hiệu trưởng Nhậm suy nghĩ một lát rồi nói: “Về lý thuyết thì suất này không thể chuyển nhượng. Nhưng nếu các em đã tự thỏa thuận riêng với nhau, bên thầy chỉ cần đổi một cái tên khác để đề cử lên thì cũng dễ xử lý, miễn là người đó không có vấn đề gì về lý lịch chính trị.”
Thầy hiệu trưởng bảo cô chờ một lát, vừa hay cháu gái của một người bạn cũ cũng đang đối mặt với việc phải xuống nông thôn, đang chạy vạy khắp nơi để mua một suất đi làm. Đổi thành đi học đại học thì cũng như nhau cả.
Khoảng nửa giờ sau, đúng lúc Nguyễn Hiện Hiện đang giúp sư mẫu dọn món ăn cuối cùng lên bàn cơm, thầy hiệu trưởng đã dẫn một người phụ nữ ăn mặc giản dị quay về.
Sau khi hỏi rõ cô thật sự muốn chuyển nhượng suất học, người phụ nữ nọ vui mừng khôn xiết.
“Thế này nhé cháu gái, dì cũng không để cháu thiệt thòi. Giá thị trường một suất công nhân dệt may là 700 đồng, dì gửi cháu 800 đồng, kèm thêm một ít tem phiếu nữa, cháu thấy có được không?”
Mua việc làm là sau khi đi làm sẽ có lương ngay, hai ba năm là thu hồi vốn. Còn học đại học xong mới được phân công công tác, tốt xấu thế nào còn tùy vào năng lực cá nhân. Mức giá này đã là rất công bằng.
Cô liếc nhìn thầy hiệu trưởng, thấy ông khẽ gật đầu, Nguyễn Hiện Hiện liền đồng ý.
Tiền trao cháo múc, chỉ cần thầy hiệu trưởng đổi tên cô thành tên người kia trong danh sách đề cử gửi lên là xong, các thủ tục sau đó cô không cần phải bận tâm nữa.
Ăn cơm xong ở nhà thầy hiệu trưởng, Nguyễn Hiện Hiện lại được hai ông bà dặn đi dặn lại đủ điều, bịn rịn tiễn cô ra về.
“Thầy ơi, cô ơi, hai người vào nhà đi ạ! Em đến nơi sẽ viết thư báo bình an cho thầy cô.”
Rời khỏi khu tập thể giáo viên, Nguyễn Hiện Hiện đạp xe đến thẳng Ban Thanh niên trí thức, cô nhe hàm răng trắng bóng với người phụ nữ đang ngồi sau bàn làm việc.
“Chào đồng chí, tôi tên là Nguyễn Bảo Châu, tôi chuẩn bị đến vùng Đại Tây Bắc để xuống nông thôn xây dựng quê hương.”
Nữ cán bộ nhìn cô như thể nhìn một kẻ thần kinh. Phong trào xuống nông thôn bây giờ đã không còn sôi nổi như mấy năm trước, đám trẻ đó có đứa nào bị đưa về quê mà không khóc cha mắng mẹ?
Những trường hợp trốn tránh, cần tổ công tác phải đến gõ cửa từng nhà để vận động thì bà gặp nhiều rồi, chứ cái loại tự mình đăng ký, mà vừa mở miệng đã đòi đi Đại Tây Bắc thì đúng là hiếm có thật.
Thấy lạ thì lạ vậy nhưng người phụ nữ lập tức nở một nụ cười nhiệt tình, lấy biểu mẫu ra đối chiếu với thông tin hộ khẩu để điền vào, chỉ sợ chậm một giây là cô gái này đổi ý chạy mất!
“Ủa? Chị họ của cô đã đăng ký đi tỉnh Hắc rồi mà, hai chị em sao không đi cùng một nơi? Còn có thể chăm sóc lẫn nhau.”
Nể tình cô gái này tự mình đến nộp chỉ tiêu, nữ cán bộ bèn nói thêm một câu.
Nguyễn Hiện Hiện ưỡn b* ng*c nhỏ, vẻ mặt đầy tự hào: “Vâng ạ, hai chị em chúng tôi, một người đến Bắc Đại Hoang, một người đến Đại Tây Bắc, cùng nhau chung tay vì nhân dân phục vụ, kiến thiết nông thôn mới tươi đẹp.”
Nghe vậy, ánh mắt của bà thím kia thoáng chút kỳ lạ rồi lập tức trở nên nghiêm túc, kính nể. Bà đóng một cái “cộp” lên con dấu.
Sau khi cầm 250 đồng tiền trợ cấp xuống nông thôn, Nguyễn Hiện Hiện thầm “chậc chậc” trong lòng. Quả nhiên là nơi gian khổ nhất của tổ quốc, tiền trợ cấp xuống nông thôn còn nhiều hơn gấp đôi so với đi tỉnh Hắc.
Cô biết với mức độ cưng chiều Nguyễn Bảo Châu của ông nội, ông ta có vạn vạn cái không thể nào để ả đi xuống nông thôn. Hoặc là ông ta phải vứt cái mặt mo này đi để dùng quan hệ, hoặc là tìm một đứa cháu khác trong nhà đi thay, tệ nhất thì cũng là gửi ả đi nửa năm rồi tìm một công việc, chạy chọt quan hệ để đưa ả về thành phố.
Nhưng... đó là chuyện khiến lão già đáng ghét kia phải đau đầu, liên quan gì đến Nguyễn Hiện Hiện đang đi “xén lông cừu” chứ?
Ra khỏi Ban Thanh niên trí thức, cô ngẩng đầu nhìn trời, thời gian không còn sớm nữa. Cô gạt bỏ ý định đến Cung Tiêu Xã mua bán để dạo trung tâm thương mại, ngày mai rảnh rỗi sẽ tiếp tục sắm sửa vật tư sau, ở nhà vẫn còn một vở kịch lớn sắp sửa trình diễn.
Quyết định xong, Nguyễn Hiện Hiện đi đến nhà hàng quốc doanh, nở một nụ cười ngọt ngào với bà thím nhân viên sau quầy cửa sổ.
“Đồng chí ơi, cho tôi mười cái bánh bao thịt, năm phần thịt kho tàu, năm phần cá hố kho, nửa cân cơm trắng, nửa cân lòng cừu xào ạ. Cảm ơn!”
Cô lấy mấy cái hộp cơm từ trong gùi ra, ra hiệu là mình mua mang về.
Nào ngờ bà thím kia trợn trừng mắt, trong lòng thì thầm “hồ ly tinh ở đâu ra vậy”, mặt ngoài thì tỏ vẻ mất kiên nhẫn: “Cô tưởng đây là cái chợ à, muốn mua bao nhiêu thì mua hả? Cô mua hết rồi thì người xếp sau ăn cái gì?”
“Muốn mua bao nhiêu thì mua á?” Nắm bắt được trọng điểm, Nguyễn Hiện Hiện vội vàng cảm ơn rồi lại lôi thêm năm cái hộp cơm nữa ra.
“Vậy phiền đồng chí cho tôi thêm 10 cái bánh bao, mười phần sủi cảo thịt cừu, với hai bát mì thịt bò nữa ạ.”
Bà thím: “???”
Bộ không hiểu tiếng người hả?
Bà ta vừa định đuổi cô đi, Nguyễn Hiện Hiện đã không chịu: “Chính miệng bà nói là muốn mua bao nhiêu thì mua mà. Bà không bán thì chúng ta cứ cù cưa ở đây, cù cưa cả ngày, đợi tôi mệt rồi, tôi sẽ đi khiếu nại bà.”
Giữa những ánh mắt phẫn nộ và những lời chửi mắng rủa xả của mọi người xung quanh, Nguyễn Hiện Hiện đã đạt được mục đích ăn bữa cơm này trong cảnh gà bay chó sủa, kiên quyết giả vờ không hiểu tiếng người.
Ăn uống no nê, cô đạp xe về nhà. Trong tòa nhà gạch hai tầng nhỏ lúc này đã có không ít người. Con cháu trong nhà, ngoại trừ những người đi làm nhiệm vụ bên ngoài hoặc có việc bận không về kịp, về cơ bản đều đã có mặt đông đủ.
Nguyễn Hiện Hiện đẩy cửa bước vào, cô đang vác một cái đồng hồ lớn trên vai, đặt “bịch” cái đồng hồ xuống đất, nghênh đón ánh mắt hoặc khinh bỉ, hoặc chán ghét, hoặc xem kịch vui của mọi người, cô cất giọng sang sảng:
“Ông nội! Cháu gái về tặng đồng hồ (tiễn chung) cho ông đây!”
Ông cụ vốn đang ngồi trên sô pha, vừa vì mất tiền lại vừa cãi nhau một trận to với con trai, trong lòng đang bực bội không thuận khí, nghe vậy liền giật nảy mình.
Ai? Ai dám tặng đồng hồ cho ông ta vào cái ngày vui này?
Khi nhìn rõ thủ phạm, một cơn giận dữ bốc thẳng lên não, bệnh cũ tái phát khiến ông ta phải ôm ngực ngã ngửa ra sau, người ông cụ cứng đờ, tay run lẩy bẩy:
“Lôi nó, lôi nó ra khỏi đây cho lão già này.”
Anh họ cả và anh họ ba lần lượt tiến lên vỗ ngực cho ông cụ thuận khí. Nguyễn Hiện Hiện đứng trơ trọi một mình trước cửa, cô cố tình nói nhỏ với âm lượng đủ để mọi người đều nghe thấy:
“Nhưng mà... nhưng mà cái đồng hồ này đã “tiễn” ba đời chủ nhân rồi, là đồ cổ thật một trăm phần trăm đó ạ!”
Nói rồi cô tắt phụt đèn trong nhà, mặt đồng hồ lập tức phát ra ánh sáng xanh huỳnh quang, dọa cho các cô các bác một phen hú hồn hét toáng lên.
Đợi đến khi đèn được bật sáng trở lại, ông cụ là người biết hàng, cuối cùng cũng không nói gì, chủ yếu là vì ông ta đã nhìn ra đây đúng là một món đồ cổ của phương Tây thật.