Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Chương 78

Kể từ đó hung danh của Chử Đại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Vương càng vang dội hơn xưa.

“Được thôi!” Chử Lê cũng nhớ lại chuyện cũ, vẻ ôn văn nho nhã trên anh ta bớt đi không ít,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trong mắt lóe lên ý cười đầy hứng thú: “Cũng lâu rồi không giao lưu với đám người đó.”

Nhìn dáng vẻ của anh ta, Nguyễn Hiện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hiện thầm thở dài trong lòng.

Nếu không có chút uẩn khúc, không có sự bất đắc dĩ thì với gia thế cũng xem như ổn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ của bọn họ, ai lại tình nguyện chạy đến cái chốn khỉ ho cò gáy này trồng trọt chứ?

Nhưng vị cậu chủ này thì lại không phải. Con đường ông nội Chử đã trải sẵn thì anh ta không đi, lại chạy đến nông thôn để mạ vàng. Nghĩ đến cảnh ông nội Chử bắt chước​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại dáng vẻ của Chử Lê lúc đó, cô lại thấy buồn cười. Lão gia một tay chống lên sô pha, hất cằm: “Chính trường tương lai nhất định sẽ có một ghế của Chử Lê ta.”

“Phụt! Ha ha​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ha!”

Hóa ra vua sơn lâm cũng có một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thời kỳ trẻ trâu như vậy.

Thấy cô cười ngặt nghẽo, mắt Chử Lê đen lại. Trực giác mách bảo cái​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đồ quỷ này đang cười nhạo mình. Ngô Học Lương tò mò hỏi:

“Nghĩ gì thế? Cười​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vui vậy?”

Dưới ánh mắt giết người của chú Chử, cô lập tức diễn lại một đoạn y hệt. Người nọ tức đến bật cười, bẻ các khớp ngón tay: “Con​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ họ Nguyễn kia, quên mất năm đó em họ cô bị tôi đánh cho mặt mũi nở hoa thế nào rồi à? Cô cũng muốn thử sao?”

“Không nhìn ra nha! Anh còn đánh cả phụ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nữ?” Mộc Hạ kinh ngạc nhướng mày.

Chử Lê vừa đưa tay ra định vò đầu cô, lập tức rụt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ về: “Không có! Mấy kẻ tôi đánh không phải là người.”

“Không chỉ thế đâu, anh ta còn đánh cả​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ông già nữa.” Nguyễn Hiện Hiện vạch trần.

Chử Lê tức​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ điên.

Giữa bầu không khí ồn ào náo nhiệt, Trần Chiêu Đệ chỉ lẳng lặng ngồi nhìn. Năm ngón​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tay giấu dưới ống tay áo siết lại rồi thả lỏng, thả lỏng rồi lại siết...

Mãi đến khi Nguyễn Hiện Hiện bị Chử Lê tóm được, quật một cú qua vai, phải ngoan​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngoãn cúi đầu ngồi thụp về ghế, cô ấy mới ngẩng đầu lên, dũng cảm nói:

“Tôi... tôi nói không tốt nhưng đọc viết thì tạm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ được. Tôi có thể tham gia cùng không?”

Điều kiện gia đình của cô ấy thật ra rất tốt, bố mẹ đều là công nhân viên chức, nhà có hai đứa con. Nhưng cái hỏng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bét chính là bố mẹ cô ấy cực kỳ trọng nam khinh nữ, khiến tính cách cô ấy trở nên nhạy cảm và tự ti.

Nguyễn Hiện Hiện nhìn cô ấy, người con gái đồng bệnh tương liên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đã từng cho mình hơi ấm ở kiếp trước, cười nói:

“Được chứ! Ngày mai cũng phải vào thành phố, tôi sẽ gọi điện hỏi thử. Nếu họ cần thì chúng ta cùng đi. Mà tôi đề nghị thế này, dù họ có cần hay không, cô cũng nên đi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cùng. Trải nghiệm sống rất quan trọng cho quãng đời còn lại. Lãnh đạo chắc sẽ không ngại có thêm một người giúp việc miễn phí đâu. Đương nhiên, tôi sẽ cố gắng giành quyền lợi cho cô.”

“Cảm ơn cô! Hiện Hiện!” Trần Chiêu Đệ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kích động đến đỏ cả vành mắt.

Ngô Học Lương “Hầy” một tiếng: “Khẩu ngữ thôi mà, chỗ tôi có băng cassette tiếng Anh, lát​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nữa tôi cho cô mượn cái máy ghi âm, nghe nhiều rồi đọc theo nhiều là được.”

Bố của Ngô Học Lương làm trong ngành giáo dục, băng tiếng Anh của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ anh ta là hàng “chính ngạch”, ai đến kiểm tra cũng không sợ.

Trái tim Trần Chiêu Đệ vốn bị gia đình ruột thịt làm cho tổn thương đến máu chảy đầm đìa, giờ đây đang dần được​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tình bạn chữa lành. Cô ấy ôm chầm lấy vòng eo thon của Nguyễn Hiện Hiện, nước mắt làm ướt đẫm cả áo.

“Xin lỗi! Xin lỗi! Các cô đối xử tốt với tôi như vậy, mà tôi lại nghe​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lời Ôn Nhu xúi giục, đã từng lén lút oán trách các cô trong lòng, tôi...”

Nguyễn Hiện Hiện giơ một ngón tay lên đặt lên môi cô ấy, vẻ điên khùng trên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mặt biến mất, nụ cười trở nên dịu dàng chưa từng thấy: “Không cần nói nữa!”

Cô hiểu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hết!

Sống trong một gia đình không trọn vẹn, kiếp trước cô cũng nhạy cảm và yếu đuối y như vậy. Khi thấy Chử Lê, người mà mình quen biết sống có ăn có uống, những lúc đêm khuya không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người, cô đã từng âm thầm oán trách tại sao anh ta không chìa tay kéo mình một cái? Chỉ cần nghe người khác khích vài câu là tin ngay, đơn phương tuyệt giao với Chử Lê.

Bây giờ nghĩ lại, thấy thật vô lý nhưng vào thời điểm đó, một cô gái nhỏ nhen và nhạy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cảm như cô chính là không thể kiểm soát được mà cứ suy nghĩ những điều tiêu cực.

Nguyễn Hiện Hiện đã làm hòa với con người tồi tệ và không tốt đẹp kia của mình ở kiếp trước.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Cô xoa xoa cái đầu nhỏ của Trần Chiêu Đệ đang khóc nấc không thành tiếng trong lòng mình.