“Tôi xin cô! Đừng mà, tôi không muốn gả cho tên vô lại đó đâu.”
Ôn Nhu bật khóc. Bị cả thôn xem như trò cười chị ta không khóc, bị ép trả tiền chị ta cũng không khóc. Nhưng khi nghĩ đến việc phải gả cho tên vô lại đó, chị ta thà chết còn hơn. Lần này, chị ta thật sự sụp đổ, gào khóc nức nở.
“Tôi xin cô, tôi lạy cô.”
Nguyễn Hiện Hiện lạnh lùng đứng nhìn. Dĩ nhiên cô sẽ không để con mồi này chạy thoát gả đi dễ dàng như vậy.
“Không dùng nó gán nợ cũng được. Không gán nợ bằng tiền thì gán nợ bằng công. Bắt đầu từ ngày mai, cả năm người các cô phải kiếm đủ công điểm và chuyển hết vào tài khoản của tôi.”
“Cái gì? Kiếm đủ công điểm á?”
Ở đại đội Bình Đầu này, nam làm đủ là mười công điểm, nữ là tám công điểm. Nguyễn Hiện Hiện muốn vắt kiệt sức bọn họ đến chết hay sao?
“Không muốn làm cũng được. Vậy tôi cầm cái máy ghi âm này đi. Tuy tôi là chủ nợ nhưng tôi không phải là loại chủ nợ chuyên bóc lột người lao động. Tất cả đều dựa trên tinh thần “tự nguyện” của các cô thôi.”
Dứt lời, Nguyễn Hiện Hiện giật lấy cái máy ghi âm rồi cất bước bỏ đi.
Ôn Nhu nghiến răng, nghiến đến bật cả máu chân răng, lao tới ôm chặt lấy cái máy ghi âm: “Tôi làm! Tôi tự nguyện cày đủ công điểm để chuyển cho cô trả nợ, được chưa hả?”
Bị vần vò cả một ngày trời, năm con người vừa phá sản vừa đói meo mốc đã hoàn toàn xìu lơ.
Diệp Quốc vò mặt: “Ngày mai phải lấy đủ công điểm, chúng ta ăn chút gì đi. Trong gùi còn nấm hái trên núi, nấu nước sôi ăn tạm, dù sao cũng đỡ hơn là đói.”
Bốn người còn lại không có ý kiến. Diệp Quốc vừa định xách gùi vào bếp, Nguyễn Hiện Hiện lại xuất quỷ nhập thần mà chui ra, giọng nói mang ý cười, âm thanh u ám:
“Nấm không được ăn đâu! Nấm ngày mai phải mang đến Cung Tiêu Xã mua bán để bán lấy tiền. Các người tham ăn như vậy thì bao giờ mới trả hết nợ?”
Nói xong, mặc kệ năm người sụp đổ ra sao, cô thản nhiên quay về sân sau.
Ở sân sau, Mộc Hạ đang dọn một cái bàn nhỏ ra, cùng với Trần Chiêu Đệ vừa sang, pha trà. Mộc Hạ đẩy qua một ly, cười nói: “Em sắp chơi người ta đến hỏng luôn rồi đấy. Trà Mao Tiên hàng tuyển thượng hạng, một tôm một lá, nếm thử xem?”
Hương hoa lan thơm ngát xộc vào mũi. Nguyễn Hiện Hiện kéo ghế đẩu ngồi xuống, bưng ly lên nhấp một ngụm. Cô không rành về trà, chỉ cảm thấy khi vào miệng thì ngọt ngào, thanh mát.
Đặt ly trà xuống, cô nhìn hai người, nhớ ra một chuyện bèn hỏi: “Hai người có biết tiếng Anh không?”
“Tôi nhận được một công việc ở tỉnh, làm phiên dịch cho khách nước ngoài, bao ăn bao ở, một ngày mười đồng. Hiện tôi đang thương lượng với bên đó, nếu thuận lợi thì có lẽ sẽ còn có tiền thưởng nữa. Nếu tiếng Anh của hai người tốt, đến lúc đó có thể cùng đi.”
Dù sao lần này chắc chắn không chỉ có mình cô làm phiên dịch. Thay vì là người khác, tại sao lại không thể là chị em tốt của mình chứ?
“Tiếng Anh à, chị biết! Khi nào đi?”
Cứ tưởng xuống nông thôn là để nằm thẳng, ai ngờ thực tế vẫn phải hùng hục làm việc, Mộc Hạ đã sớm chịu hết nổi công việc nhà nông rồi. Mắt cô nàng sáng rỡ ôm lấy cánh tay Nguyễn Hiện Hiện.
“Tiếp khách nước ngoài thì khác gì đi du lịch công quỹ? Chúng ta khi nào đi? Hay là mai đi luôn đi.”
Nguyễn Hiện Hiện nhìn cô nàng mà cười. Nếu mình đoán không lầm, Mộc Hạ chính là kiểu người toàn năng!
“Tiếp khách nước ngoài với đi du lịch vẫn có khác biệt đó.” Cô nói: “Khách nước ngoài khá là kiêu ngạo, mồm mép lại còn thối nữa, phải nhịn, không được đánh.”
Nói xong cả hai cùng bật cười!
“Nói chuyện gì mà rôm rả thế!”
Chử Lê và Ngô Học Lương xem kịch vui ở sân trước xong cũng quay về. Cả hai chẳng cần ai mời, tự bê ghế ngồi, tự rót trà.
Nguyễn Hiện Hiện lại nói một lần nữa về chuyện lên tỉnh làm phiên dịch, sau đó hỏi: “Chú Chử có hứng thú không? Đi cùng không? Tôi nhớ chú chửi người bằng tiếng Anh siêu mượt.”
Năm đó cô học lớp 10, Chử Lê học lớp 12. Trong trường có một đoàn khách nước ngoài đến tham quan, miệng lưỡi không sạch sẽ, chê bai dè bỉu chất lượng giảng dạy kém, đồ ăn thì như “cám heo”... Bọn họ tự cho rằng không ai hiểu được, nào ngờ bị Chử Lê, khi đó vẫn còn là một thanh niên hăng hái ngời ngời, chửi cho nửa tiếng đồng hồ không lặp từ.