Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Chương 68

Bà ta túm lấy áo của bác sĩ. Ông đã quá quen với việc người nhà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bệnh nhân không thể chấp nhận sự thật nên thái độ vẫn khá ôn hòa.

“Vị phụ huynh này xin hãy yên tâm, chỉ cần bệnh nhân tích cực phối hợp điều​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trị, bệnh viêm gan không phải là hoàn toàn không có khả năng chữa khỏi.”

“Không phải là hoàn toàn không có khả năng chữa khỏi”, có nghĩa là có khả năng rất lớn là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không thể chữa khỏi... Mẹ của Nguyễn Bảo Châu ngã phịch xuống đất, thất thần không thể hoàn hồn.

Ông cụ đang cố gắng duy trì tư thế ngồi trên ghế, nhắm mắt lại: “Bác sĩ! Chúng tôi sẽ tích cực​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phối hợp điều trị. Căn bệnh này có ảnh hưởng đến việc lập gia đình, sinh con đẻ cái không?”

“Bệnh nhân viêm gan A có thể xem xét kết hôn nhưng thông thường​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chúng tôi không khuyến khích lắm, bệnh nhân dễ bị lây nhiễm chéo...”

Ông cụ lắng nghe rất nghiêm túc, mẹ của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Nguyễn Bảo Châu cũng ngẩng đầu lên...

Không một ai chú ý trên giường bệnh, lông mi của ả khẽ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ run rẩy, những giọt nước mắt lớn trượt dài theo khóe mắt.

Nguyễn Bảo Châu đang gào thét điên cuồng trong nội tâm: [Sao có thể? Sao mình lại có thể mắc bệnh viêm gan A?​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Điều này không thể nào! Tại sao người mắc bệnh viêm gan A không phải là Nguyễn Hiện Hiện mà lại là mình?]

Nghĩ đến việc nửa tháng trước bọn họ vẫn còn ở chung một nhà, ăn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chung ở chung, con tiện nhân đó chắc chắn cũng đã mắc bệnh rồi!

Không! Biết đâu chính là cô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đã lây bệnh cho mình!

Tất cả mọi người trong phòng bệnh đều không phát hiện ra, cánh cửa phòng bệnh đang mở hé​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một khe hở. Một bóng người lặng lẽ đứng bên ngoài, một lúc sau lại rời đi.

Mãi cho đến xẩm tối, Nguyễn Bảo Châu mới mở mắt tỉnh dậy từ cơn hôn mê. Nhìn thấy những​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người thân đang túc trực bên giường bệnh, ả nở một nụ cười ngọt ngào với ông nội.

“Ông nội! Cháu mơ thấy mình kết hôn với anh Lục Nghị. Sau khi kết hôn chúng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cháu rất hạnh phúc. Ông nội, cháu đồng ý kết hôn với anh ấy rồi.”

Tốt! Tốt lắm! Mấy ngày nữa ông ta sẽ sang nhà họ Lục bàn bạc chuyện cưới​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xin. Bảo Châu của chúng ta sau khi kết hôn nhất định sẽ hạnh phúc.

Người ông hết mực yêu thương cháu gái không nỡ nói ra bệnh tình thật, chỉ một mực bảo rằng đó là bệnh nhẹ, chẳng bao lâu sẽ bình phục và xuất viện thôi. Đồng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thời, trong lòng ông ta cũng cảm thấy chuyện cưới xin của Bảo Châu và Lục Nghị cần phải nhanh chóng được đưa vào kế hoạch, để lâu e rằng sẽ có sự cố.

Sau khi dỗ ông nội rời đi, lại dỗ bố mẹ ngủ rồi, trong bóng tối, Nguyễn Bảo Châu mới mở ra đôi mắt u uất,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đôi mắt vô hồn nhìn trừng trừng lên trần nhà, bên trong chỉ còn lại một mảng trống rỗng và tĩnh lặng chết chóc.

Hôn lễ của ả và Lục Nghị được định vào một tháng sau. Ả vốn định nhân khoảng thời gian cuối​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cùng này để lặp lại chiêu cũ, trói chặt gã đàn ông đáng ghê tởm đó với thím hai...

Mọi thứ còn chưa kịp thực hiện, sao ả lại có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thể mắc phải bệnh gan truyền nhiễm cơ chứ?

Dù có không cam tâm đến mức nào, Nguyễn Bảo Châu cũng hiểu rõ trong lòng, một khi tin tức mình bị bệnh lan truyền ra​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngoài thì đừng nói là Lục Nghị, mà ngay cả một gã đàn ông tùy tiện nào đó cũng sẽ không đời nào cưới ả.

Cho nên ả buộc phải cố hết sức nắm bắt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mọi thứ có thể nắm bắt ngay trước mắt!

Ngày hôm sau, Nguyễn Kháng Nhật lê tấm thân bệnh tật đi tìm vị lãnh đạo cũ của mình khóc lóc kể lể,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nói rằng sức khỏe ngày một sa sút, chỉ mong lúc cuối đời được nhìn thấy con cháu yên bề gia thất.

Hôm đó sau khi nghe xong những lời lẽ gây sốc của Nguyễn Hiện Hiện, ông cụ Lục đúng là đã có chút rạn nứt với nhà họ Nguyễn nhưng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cháu trai mình đã ngủ với con gái nhà người ta rồi, một đời chính trực như ông Lục không thể làm ra chuyện bội tín bội nghĩa được.

Hai vị ông cụ ngồi lại với nhau, quyết định ba ngày sau sẽ đi đăng ký kết​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hôn trước, còn tiệc cưới vẫn tổ chức theo ngày đã định là một tháng sau.

Hai ngày sau, Nguyễn Bảo Châu ra viện. Sáng sớm mai chính là ngày ả và Lục Nghị đi đăng ký kết hôn nhưng đợi đến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tận nửa đêm, đừng nói là xuất hiện, mà vị hôn phu của ả ngay cả một lời nhắn cũng không cho người mang đến.

Sáng sớm hôm sau, ả thay bộ váy liền thân màu trắng đẹp nhất, chân đi đôi giày da nhỏ, mái tóc được tết thành bím rất đẹp. Dưới ánh mắt đẫm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lệ tiễn đưa của mẹ, ả đeo chiếc túi nhỏ ra khỏi nhà, đi đến Cục Dân chính theo lịch hẹn. Lúc ả đến nơi, Lục Nghị vẫn chưa có mặt.