Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Chương 67

Nhắc đến cái gia đình đó, hình như cô vẫn còn một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lá thư gửi từ Bắc Kinh chưa xem thì phải?

Nguyễn Hiện Hiện đặt đũa xuống, cúi người rút ra lá thư đã bị gấp nhàu nát đang dùng để kê chân bàn.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Nhà ở nông thôn nền đất bùn là thế, có chỗ không bằng phẳng là phải dùng đồ kê chân bàn.

Lá thư được mở ra, đập vào mắt là nét​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chữ đong đầy sát khí của Nguyễn Bảo Châu.

“Chị họ thân yêu, chị ở nông thôn sống có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tốt không? Em thì không tốt chút nào!”

Nguyễn Hiện Hiện vừa đọc đã thấy buồn cười. Biết bọn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ họ sống không tốt là cô yên tâm rồi!

Nguyễn Bảo Châu trong thư chửi bới thậm tệ, nói cô không chỉ hại cô cả ly hôn, cô út bị đuổi việc,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mà còn tự ý ghi danh cho ả xuống nông thôn, khiến ông nội tức đến nỗi bệnh tình lại trở nặng.

Trong thư còn nói, ghi danh cho ả cũng vô ích, ông nội đã chỉ định “đứa con hoang” mà cô cả​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sinh với nhân tình bên ngoài đi thay ả. Điền Điềm phen này chắc cả đời cũng không về được!

Nguyễn Hiện Hiện đọc đến đây thì “chậc chậc”. Cô nhớ trong số các chị em trong nhà, Nguyễn Bảo Châu từ nhỏ đã có quan hệ tốt nhất​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ với con gái của cô cả. Hai đứa “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”, lấy việc bắt nạt cô, xem cô là trò cười làm niềm vui.

Vậy mà vừa mới vỡ lở không phải ruột thịt đã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ luôn miệng gọi là “đứa con hoang” rồi sao?

Cuối thư, ả còn cố ý hỏi cô, có tiền nhưng ở nông thôn chắc cũng không được ăn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đồ gì ngon phải không? Chắc bây giờ đang nhai bánh lương khô, uống nước lã chứ gì?

Nguyễn Hiện Hiện nhìn bàn ăn có cá, có thịt, ba món​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một ly rượu của mình... không nhịn được, bật cười!

Lá thư này hẳn là đã được gửi đi khi cô vẫn còn đang ở trên tàu. Nghĩ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đến Nguyễn Bảo Châu đã uống thứ đó... chắc là cũng sắp phát bệnh rồi nhỉ?

...

Bắc Kinh, tòa lầu gạch​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đỏ nhà họ Nguyễn.

Nơi đây không còn tiếng cười nói vui vẻ như ngày xưa, tòa lầu gạch đỏ dường như cũng mất đi màu sắc vốn có.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Sắc mặt Nguyễn Kháng Nhật vàng như nến, một bên má tê liệt không còn cảm giác, đang ngồi trong phòng làm việc.

Bên ngoài là tiếng khóc lóc của con gái lớn và​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tiếng đập phá đồ đạc của con gái út.

Mặt chiếc đồng hồ quả lắc lớn trong phòng làm việc phát ra​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ánh sáng huỳnh quang, kim đồng hồ kêu “tích tắc, tích tắc”.

Ông cụ vô cùng yêu thích chiếc đồng hồ cổ này. Đương nhiên, nếu như đây không phải là cái “đồng hồ” (đồng âm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ với “tiễn chung”, nghĩa là tiễn đưa người chết) mà đứa cháu gái tặng vào ngày đại thọ thì tốt biết mấy!

Ông ta đang nghĩ ngợi xem với cái cơ thể hiện giờ này liệu có thể tiến thêm một bước nữa hay không thì bên ngoài đột nhiên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vang lên một tiếng “Loảng xoảng” như có vật gì nặng rơi xuống đất, tiếp theo là tiếng la hét thất thanh của đám phụ nữ...

“Bảo Châu...”

“Bảo Châu, con sao thế?​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Đừng dọa mẹ!”

Trong lòng Nguyễn Kháng Nhật nóng như lửa đốt. Ông ta đột ngột đứng dậy nhưng lại cảm thấy trời đất quay cuồng. Ông ta không nghĩ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhiều, chống gậy đi ra khỏi phòng làm việc, liền thấy đứa cháu gái mà mình thương yêu nhất đang mềm nhũn ngã vật xuống đất.

Vợ chồng người con trai thứ ba đang​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ôm lấy con mà lắc dữ dội.

Con gái lớn và con gái út miệng thì la hét​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lo lắng nhưng ánh mắt lại như đang xem kịch.

Đặc biệt là con gái lớn, vẻ khoái trá và hả hê lóe lên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rồi tắt ngấm trong đáy mắt, vừa hay bị ông ta bắt gặp.

Ông ta biết con gái lớn vẫn còn oán hận vì ông ta đã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đưa con của nó đi thay cho Bảo Châu xuống nông thôn.

Nhưng... nhưng đó chỉ là một đứa con hoang! Con gái lớn còn trẻ, tái giá​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rồi sinh một đứa con có thân phận đàng hoàng không tốt hơn sao?

“Bố! Bố! Bảo Châu ngất xỉu rồi! Bảo Châu đột​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhiên ngất xỉu rồi, làm sao bây giờ ạ?”

Tiếng khóc gào của con dâu thứ ba kéo Nguyễn Kháng Nhật về thực tại. Ông ta tức đến run cả​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người: “Làm sao bây giờ? Còn không mau đưa nó đến bệnh viện, còn cần tôi phải dạy cô à?”

Bệnh viện Quân khu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Thủ đô!

Vị bác sĩ nam tuổi trung niên cầm báo cáo xét nghiệm thông báo cho người nhà: “Qua kiểm tra, bệnh nhân được chẩn đoán​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xác nhận là mắc viêm gan A. Gần đây bệnh nhân có các triệu chứng mệt mỏi, chán ăn, tinh thần uể oải không?”

Mẹ của Bảo Châu liên tục gật đầu: “Con gái tôi dạo này khó chịu trong người. Bác sĩ, bác sĩ! Có khi nào nhầm lẫn ở đâu không? Nó còn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhỏ như vậy, nó còn nhỏ như vậy sao lại có thể mắc viêm gan A? Ông chẩn đoán nhầm đúng không? Chắc chắn là ông chẩn đoán nhầm rồi!”