Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Chương 42

Một bóng dáng trong bộ quân phục màu xanh lục đã đứng ở cách đó không xa. Ánh mắt người đàn ông lướt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ qua những hành động kỳ lạ đến khó tin của cô nhưng không hề để lộ ra vẻ mặt khác thường nào.

Tề Quốc Phú thu lại chiếc cằm đã rớt xuống vì kinh ngạc: “Con bé này thủ đoạn cũng không tồi. Đại Bạch,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cậu nói xem nếu tôi dùng chiêu này với ông nội cậu, liệu có moi được tiền từ tay ông ấy không?”

Phong Bạch không cảm xúc liếc nhìn anh ta một cái rồi đi đến ngôi nhà của người dân đang ở tạm, gõ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cửa, thu dọn hai bộ quần áo để thay và bản phác thảo thiết kế sửa chữa lại con đập lớn.

Anh ta nhanh chóng dọn dẹp sạch sẽ sân nhà của người dân, lại đổ đầy nước vào chiếc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lu đã cạn, bên tai chợt vang lên giọng nói đầy đắc ý của một cô gái:

“Chết người thì sao? Chết người cũng còn hơn cái đầu đầy chấy của cô. Sau này hôn môi với​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người yêu còn có thể nếm được vị thịt, ai cưới được cô đúng là lời to rồi!”

Phòng chứa đồ nhỏ nối liền với nhà bếp lớn ở sân​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sau có diện tích không lớn, khoảng mười lăm mét vuông.

Vừa bước vào cửa đã thấy một cái giường đất đơn, trên bốn góc giường​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chất đầy đồ đạc linh tinh, trên mái nhà thì giăng đầy mạng nhện.

“Á!” Trần Chiêu Đệ đến giúp dọn dẹp, khẽ kêu lên một tiếng kinh hãi,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chỉ vào vết tích màu nâu sậm bên cạnh giường, hoảng sợ hỏi:

“Đây... đây có phải​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là máu không?”

Trên bàn ăn, cô ấy đã nghe các nam thanh niên trí thức ở phòng bên cạnh nói căn phòng này đã từng có người chết, nghe nói cái​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chết không được quang minh chính đại cho lắm. Các cô gái nghe xong, ngoài sự đồng cảm ra thì khó tránh khỏi cảm giác sợ hãi.

Nguyễn Hiện Hiện ném giẻ lau xuống, trèo lên giường xem xét, quả nhiên bức tường ở phía trong có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khá nhiều vết tích màu nâu sậm, hòa lẫn với bức tường đen kịt, nhìn không được rõ lắm.

Mộc Hạ không biết từ đâu lấy ra một tờ giấy nhám “soạt soạt” cọ mạnh vào vết tích​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đó, giọng điệu thản nhiên: “Nhà nào mà chẳng có người chết, có gì mà phải ngạc nhiên.”

Nguyễn Hiện Hiện cũng cảm thấy chẳng có gì to tát, đợi dọn dẹp xong​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xuôi, cô sẽ ra trạm phế liệu mua thêm ít báo về dán tường.

Được hai người an ủi, Trần Chiêu Đệ cũng bớt sợ hãi. Cô ấy tay chân lanh lẹ, làm việc nhanh gọn, trong lúc hai người kia đang ngồi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xổm bên tường cọ vết máu khô thì cô ấy đã quét dọn sạch sẽ cả cái giường, đang cầm chổi quét mạng nhện trên mái nhà.

Bụi bặm rơi xuống​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lả tả.

Liễu Hạ Thiên không mời mà vào, hai con mắt chuyên đi gây sự khóa chặt vào Trần Chiêu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Đệ: “Ai cho phép cô tự ý sử dụng đồ đạc của ký túc xá nữ hả?”

Nguyễn Hiện Hiện và Mộc Hạ không lên tiếng. Bọn họ sắp chuyển ra khỏi căn phòng đó, Chiêu Đệ cần phải tự​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mình đứng lên, nếu không lúc chỉ còn lại một mình, chẳng phải sẽ bị người ta bắt nạt đến chết sao?

Đương nhiên cô cũng sẽ không để Trần Chiêu Đệ đang giúp mình dọn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phòng, phải chịu oan ức, cái tát trời giáng đã sẵn sàng rồi!

Trần Chiêu Đệ lo lắng nắm chặt cán chổi, ngẩng đầu nhìn thẳng vào khuôn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mặt Liễu Hạ Thiên đanh đá, giọng nói rụt rè nhưng kiên định:

“Cái chổi thuộc về tài sản tập thể, tôi cũng là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thanh niên trí thức, dùng một chút thì đã sao?”

“Mày...” Thấy ả ta sắp buông lời độc địa, Nguyễn Hiện Hiện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ liếc mắt một cái: “Cút! Đừng để tôi phải tát cô.”

Một khi người ta đã không cần danh dự và thể diện nữa thì về cơ bản là vô địch. Nghĩ đến kỳ tích ngủ trên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ võng và trồng cây chuối cắm mạ của con mắm này, Liễu Hạ Thiên run rẩy một chút, bước chân lập tức lùi lại.

Ôn Nhu thầm mắng “đồ vô dụng”, đưa tay ra đỡ lấy ả ta​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ từ phía sau nhưng lời nói lại như một con dao mềm:

“Tài sản tập thể thì đúng rồi, cùng là nữ thanh niên trí thức giúp đỡ lẫn nhau cũng là điều nên làm nhưng trước khi các cô “dùng của công vào việc tư”, có thể báo​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ với tôi một tiếng được không? Đi làm về muốn quét dọn sân bãi mà không thấy cái chổi đâu, làm tôi cứ tưởng kẻ hạ lưu nào lại đi ăn cắp cả thứ này.”

Ngày thứ hai sau khi xuống nông thôn, Nguyễn Hiện Hiện đã đi nông trường, rất nhiều thứ cần sắm sửa vẫn chưa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kịp mua. Cô cười lạnh một tiếng, bước lên phía trước, túm lấy cổ áo Ôn Nhu giật mạnh một cái...

Ôn Nhu loạng choạng dưới chân, ngã ngay trước cây chổi. Nguyễn Hiện Hiện cầm giẻ lau quất lia lịa vào đầu chị ta: “Mở​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ to mắt chó của cô ra mà nhìn cho rõ “bố nuôi” của cô đã bị kẻ hạ lưu nào trộm đi chưa?”

Ngã sóng soài trên đất, lòng bàn tay Ôn Nhu bị đá vụn cào​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xước những vết nhỏ. Chị ta ngẩng đôi mắt đỏ hoe lên:

“Bị Đại đội trưởng sắp xếp cho ở trong căn phòng có người chết​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ oan, cô tách khỏi tập thể rồi thì có gì mà vênh váo?”

Thế là Phong Bạch đã nghe thấy câu nói đó: “Người chết thì sao? Người chết cũng còn hơn cái đầu đầy chấy của cô.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Sau này hôn môi với người yêu còn có thể nếm được vị thịt, ai cưới được cô đúng là lời to rồi!”

Ôn Nhu không chịu nổi sự sỉ nhục, định bỏ chạy nhưng Nguyễn Hiện Hiện đã túm chặt lấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chị ta, ép hỏi: “Nói! “Bố nuôi” của cô đã bị kẻ hạ lưu trộm đi chưa?”

Thấy chị ta không nói gì, Nguyễn Hiện Hiện đe dọa: “Cứ nhắc đi nhắc lại chuyện căn phòng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ này có người chết, cô muốn thể hiện điều gì? Tuyên truyền mê tín dị đoan à?”

Việc nhận một cái cây lớn làm bố nuôi là một phong tục cổ xưa ở một số vùng, cây trường thọ, người mau​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lớn, đó là kỳ vọng tốt đẹp của bậc trưởng bối dành cho sức khỏe và sự trưởng thành của con cháu.

Vậy mà Nguyễn Hiện Hiện lại bắt chị ta nhận cái​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chổi làm bố nuôi? Đúng là quá đáng lắm rồi!

Lại nghe cô đe dọa mình, cái giẻ lau hôi hám vẫn đang quất liên tục lên đầu, sát thương​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không lớn nhưng tính sỉ nhục lại cực mạnh, chị ta sụp đổ: “Không có! Không có được chưa!”

Chị ta vừa lau nước mắt vừa lao ra khỏi phòng, suýt nữa thì đâm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sầm vào lòng Chử Lê vừa đi làm về và đến giúp đỡ.

Chử Lê né người một cách điệu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nghệ, vững vàng tránh được.

Trong đáy mắt Ôn Nhu lướt qua một tia tiếc nuối, chị ta lau nước mắt, đứng thẳng người: “Đồng chí Nguyễn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nói cái chổi là bố nuôi của tôi, cô ấy thật quá đáng, để cho đồng chí Chử chê cười rồi.”

Tuy không nói rõ nhưng ngụ ý ám chỉ Nguyễn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hiện Hiện đang tuyên truyền mê tín dị đoan.

Không phải Nguyễn Hiện Hiện nói chị ta tuyên truyền mê tín dị đoan sao?​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Vậy thì cứ đổ cái tội này ngược lại cho cô trước đã.

Ngô Học Lương đi ngay sau đó tò mò hỏi:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Vậy cô đã nhận người thân này chưa?”

Ôn Nhu:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “???”

“Phụt!” Trong phòng vang lên tiếng cười: “Chú Chử, đồng chí Ngô! Mau vào​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đây giúp chúng tôi chuyển đống đồ lặt vặt trên đất đi.”

Căn phòng nhỏ nhét vừa ba cô gái đã là đến giới hạn, hai​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người đàn ông không vào nhà mà đứng ở cửa giúp chuyển đồ.

Chẳng bao lâu sau, phòng chứa đồ đã trở nên mới mẻ. Nguyễn Hiện Hiện dùng chậu sứ của Mộc Hạ để rửa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tay, quay đầu lại cười: “Tối nay đi làm về mọi người qua đây nhé, ăn bữa cơm tân gia của tôi.”

Mấy người họ đều không phải kiểu người câu nệ, đã giúp cô bận rộn cả buổi trưa, ăn một bữa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cơm của cô cũng là chuyện nên làm nhưng không ai có ý định đi tay không đến cả.

Ăn cơm trưa xong, Chử Lê kéo Ngô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Học Lương đi thẳng vào núi.

Mộc Hạ vào bếp kiểm tra, xác nhận bếp lò đất đã phơi ba ngày, khô ráo có thể dùng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ được rồi quay lại dẫn Nguyễn Hiện Hiện vào trong thôn để đổi lấy những vật dụng cần thiết.

Trần Chiêu Đệ đã làm việc chăm chỉ cả nửa ngày, không đi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cùng, cô ấy chào một tiếng rồi về phòng nghỉ ngơi.

“Tủ đầu giường, bàn đặt trên giường, chiếu, những thứ này​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có thể đổi được trong thôn. Chị dẫn em đi.”

Nguyễn Hiện Hiện kiếp trước cũng đã ở thôn Bình Đầu nên đương nhiên biết chuyện này. Cô không từ chối sự dẫn đường​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ của Mộc Hạ, lúc đi ngang qua sân trước thì bị Ôn Nhu đã hồi phục lại tinh thần gọi giật lại.

“Hai người đợi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một chút.”

“Bắt đầu từ hôm nay, củi lửa của điểm thanh niên trí thức chúng ta sẽ do các nam thanh niên trí thức phụ trách. Để công​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bằng, quần áo của các nam thanh niên trí thức sẽ do các bạn nữ chúng ta giặt, hai người phụ trách tháng đầu tiên.”

Hừ! Diệp Quốc có ý đồ gì, trong lòng chị ta rõ như ban ngày. Chính là để​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hủy hoại danh tiếng của Nguyễn Hiện Hiện, khiến cô không thể không gả cho hắn.

Một khi cái tiếng giặt q**n l*t cho đàn ông bị lan truyền ra ngoài thì sẽ không còn đơn giản như chuyện cô trồng cây chuối ngoài đồng nữa. Trồng cây chuối cùng lắm chỉ bị người ta nói một câu là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có bệnh nhưng một khi đã dính vào cái tiếng không đứng đắn thì ở cái chốn quê người đông miệng lớn, lời gièm pha có thể thiêu hủy cả xương cốt này, cô sẽ không thể sống nổi một bước!

Ôn Nhu ung dung chờ đợi hai cô thanh niên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trí thức ngây thơ không biết gì sập bẫy.