Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Chương 41

Cương Tử muốn xem thử rốt cuộc đây là loại cứng đầu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thuộc giống gì, để còn biết đường mà “bốc thuốc”.

“Lý Đại Cước, chị dẫn cô ta đi.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Nhớ kỹ, mạ là phải cấy lùi.”

Cô ngoan ngoãn gật đầu, trong đầu cô chỉ còn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đọng lại một câu: Mạ là phải cấy lùi.

Thế là cô đứng giữa ruộng nước, cúi người xuống, chống hai tay, dùng sức ở eo và bụng, đột nhiên chống hai lòng bàn tay xuống đất rồi trồng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cây chuối ngược lên. Cô nhấc một bàn tay dính đầy bùn đất lên, vẫy vẫy về phía đám người Cương Tử đang đứng chết trân trên bờ.

“Tiểu đội trưởng, “cấy lùi” (cấy ngược) có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phải là như thế này không?”

Sốc tận óc! Cương Tử làm tiểu đội trưởng ba năm trời, chưa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bao giờ cảm thấy sốc tận óc như giây phút này!

Anh ta ba chân bốn cẳng chạy tới, một tay túm phắt Nguyễn Hiện Hiện từ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dưới ruộng lên: “Bảo cô cắm mạ ngược, chứ không phải trồng cây chuối.”

“Tôi đang cắm mạ mà, không có sai!” Nguyễn Hiện Hiện gân cổ lên cãi,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bất kể Cương Tử nói thế nào, cô vẫn khăng khăng mình đúng.

Đến lúc Đại đội trưởng đi tuần tra đến đây thì cảnh tượng ông​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thấy là một nhân vật đang trồng cây chuối chổng ngược giữa ruộng.

Còn tiểu đội trưởng của ông vốn có tài trị những phần tử cứng đầu thì lại đang ngồi xổm trên bờ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ruộng hút thuốc. Đại đội trưởng cũng ngồi xổm xuống bên cạnh: “Sao thế này? Chân cô ta mọc gai à?”

Cương Tử rít một hơi thuốc thật mạnh, ném đầu mẩu xuống đất, giọng điệu hung hăng:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Cái con họ Nguyễn kia, qua đây! Cô đi sang ruộng ngô nhổ cỏ cho tôi.”

Ban đầu anh ta còn muốn xem thử đối phương đang giả vờ hay là bị thật nhưng cô lại cứng đầu trồng cây chuối cắm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mạ suốt 10 phút đồng hồ, mặt mũi sung huyết đỏ gay như gan heo mà hai chân nhất quyết không chịu hạ xuống.

Mẹ kiếp, nếu thế này mà là giả vờ thì Cương​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Tử anh ta này, xin gọi một tiếng “phục”.

Nhổ cỏ chỉ là nhổ cỏ đơn giản thôi thì chắc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không giở trò quái gì được nữa đâu nhỉ?

Đúng là cô có quậy phá đến mấy cũng không thể làm ra cái chuyện cố​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ý phá hoại cây trồng được nhưng bạn nghĩ cô hết chiêu rồi ư?

Mười phút sau, ngay lúc Cương Tử và Đại đội trưởng nhìn nhau, nở một nụ cười hài lòng, cảm thấy cô không thể gây​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ra sóng gió gì nữa thì ở ruộng ngô, một bà thím cũng đang nhổ cỏ bỗng “oái” lên một tiếng kinh hoàng.

“Á! Cái gì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thế này?”

Bà thím giẫm phải một vật gì đó mềm mềm, to to, cúi đầu xuống nhìn thì thấy một người đang​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chổng mông trên mặt đất, dí sát mũi vào những mầm ngô non mới nhú mà hít hà hít hà!

Một lúc sau, dường như đã xác nhận được điều gì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đó, cô vui vẻ nhổ một cây cỏ dại lên.

“Cháu gái! Cháu đang làm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cái gì thế?”

Thím Quế Hoa ở nhà có thể chỉ huy con dâu xoay như chong chóng, tính tình lúc nào cũng thích tranh giành​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phần hơn, lúc này lại không dám thở mạnh, chỉ sợ con bé này đột nhiên xông lên cắn mình một phát.

Lúc Hướng Hồng Quân và Cương Tử chạy đến, cô đang hứng khởi nhổ lên một cây cỏ dại, chuẩn bị ngửi cây tiếp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ theo thì lại một bà thím khác bị hành động của cô dọa cho sợ đến mức đứng bật dậy bỏ chạy...

“Nguyễn Hiện Hiện! Ông đây bảo cô đi nhổ cỏ, cô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chui đầu vào hố đất ngửi cái gì thế hả?”

Những người xung quanh dù có việc hay không có việc, đang lười biếng, đều xúm lại, chỉ trỏ vào​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Nguyễn Hiện Hiện đang bò bằng bốn chi trên mặt đất, hết ngửi chỗ này đến ngửi chỗ khác.

Trên chóp mũi dính một ít đất, Nguyễn Hiện Hiện với vẻ mặt ngơ ngác đối​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ diện với Cương Tử đang nổi trận lôi đình, vô tội nói: “Nhổ cỏ mà!”

“Tôi không phân biệt được cây ngô non với cỏ dại khác nhau​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chỗ nào nên đành phải dùng mũi để ngửi thôi ạ.”

“Mẹ kiếp, cây ngô non với cỏ dại khác nhau một trời một vực như thế, mà cô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại không phân biệt được à?” Giọng của Cương Tử mang theo sự sụp đổ ẩn hiện!

“Đều là màu xanh cả mà.” Để chứng minh cho lời​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nói của mình, cô còn gật gật cái đầu nhỏ!

Cương Tử hoàn toàn sụp đổ, quay người lại túm lấy tay áo Đại đội trưởng: “Đưa cô ta đi đi,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bây giờ đưa cô ta đi khỏi đây ngay cho tôi. Cô ta không đi thì tôi đi, được chưa?”

Trải qua vô số lần thử nghiệm, Đại đội trưởng cuối cùng cũng xác nhận được một chuyện, con​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bé này có bệnh, mà còn là bệnh nặng: “Cô theo tôi đến văn phòng đội một chuyến.”

Mộc Hạ đã chờ sẵn thời cơ, lao vọt lên như một mũi tên, hai tay đỡ lấy Nguyễn Hiện Hiện: “Chị em! Không phiền nếu chị​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cũng ké một chuyến gió đông chứ? Thế giới này vẫn còn người mà chị quan tâm, muốn liều mạng, thật sự không liều nổi!”

“Thế hai lạng đường đỏ kia thì sao?” Nguyễn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hiện Hiện ghé tai chị thì thầm.

Mộc Hạ lập tức nói: “Đường đỏ gì cơ? Không có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đường đỏ nào hết, chị nợ em hai lạng.”

“Thế còn nghe được.” Sau khi hài lòng, Nguyễn Hiện Hiện dẫn theo cô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bạn đi sau lưng Đại đội trưởng trở về văn phòng đội.

Ba người ngồi xuống ghế, Hướng Hồng Quân bảo cô đặt bàn tay nhỏ bị rách da chảy máu dưới ruộng nước lên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bàn rồi lấy từ trong ngăn kéo ra một lọ thuốc đỏ nhỏ, kiên nhẫn bôi lên vết thương cho cô.

“Tiểu Nguyễn, có cần tôi báo cáo lên tổ chức không? Tình​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hình của cô có thể được trở về thành phố đấy.”

Nguyễn Hiện Hiện cúi đầu, cạy cạy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngón tay: “Ông nội cháu...”

“Dừng!” Hướng Hồng Quân lộ vẻ mặt bất đắc dĩ: “Biết rồi, biết rồi! Ông nội cô tháng nào cũng phải​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “chết” mấy lần, bây giờ nói chuyện cho đàng hoàng, có thể đừng nhắc đến ông ấy nữa được không?”

“Ông nội cháu không cần cháu nữa rồi...” Nguyễn Hiện Hiện nói hết câu: “Nếu làm phiền chú, chú có thể đưa cháu trả về thành phố, đi đến nông​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trường gian khổ nhất ở miền Tây Bắc cũng không sao ạ. Cháu không còn nhà nữa rồi, tổ chức sắp xếp đi đâu thì cháu đi đó.”

Mộc Hạ cụp mắt xuống, chị biết, tuy có phần tỏ ra đáng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thương nhưng những gì Nguyễn Hiện Hiện nói đều là sự thật.

Đột nhiên chị ngẩng đầu: “Mỗi tháng nộp cho đội một con heo rừng, đổi lại hai chúng cháu chỉ cần nhận công điểm đầu người, như vậy được không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ạ? Đại đội trưởng, lương thực chúng cháu cũng sẽ tự giải quyết, chỉ cần cháu có một miếng ăn thì sẽ không để cô ấy bị đói.”

Đại đội trưởng xua tay: “Heo rừng thì thôi đi, trên núi nguy hiểm lắm. Hai​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cô chỉ muốn nhận công điểm đầu người thì cũng không phải là không được.”

“Nói trước những lời khó nghe, vào mùa vụ bận rộn vẫn phải lên công bình thường,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đến cuối vụ mà hết lương thực, đội sẽ không cho các cô vay đâu đấy.”

Ánh mắt hai cô gái đồng thời​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gật đầu, sáng lấp lánh.

Hướng Hồng Quân cầm cái ca trà lớn trên bàn lên uống một ngụm nước lọc, lại nói: “Còn về chỗ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ở, sân sau của điểm thanh niên trí thức có một căn nhà nhỏ do người ở trước để lại.”

“Dọn dẹp một chút là có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thể ở được, hai cô...”

“Cháu muốn tự bỏ tiền túi ra xây một căn bên cạnh, tin rằng với vũ lực của hai​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chúng cháu, sẽ không có kẻ nào không có mắt dám tìm đến cửa gây sự đâu ạ.”

Đại đội trưởng vốn định bảo hai cô ở chung một phòng cho có người trông chừng lẫn nhau nhưng nghe lời​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Mộc Hạ nói, lại nhìn cái dáng người cao to của chị, căn nhà nhỏ kia đúng là không ở vừa.

Thế là ông gật đầu: “Vậy cũng được! Nhưng nói trước, sau này cô có cơ hội về​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thành phố, căn nhà này sẽ thuộc về đội, tiền xây nhà đội sẽ không hoàn trả.”

“Không còn chuyện gì nữa thì các cô về trước đi. Dọn dẹp căn nhà nhỏ đó, cái bếp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lò mới xây kia chưa được mấy năm đâu, thông ống khói là có thể ở được rồi.”

“Tôi đã phá lệ cho các cô, hy vọng từ nay về​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sau, hai vị bớt gây phiền phức cho tôi một chút.”

“Danh hiệu “Đội sản xuất xuất sắc” năm nay, thôn Bình Đầu chúng ta nhất định phải giành được.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Ai mà làm hỏng chuyện tốt của tôi thì đừng trách tôi trở mặt không nhận người quen.”

Trước khi đi, Nguyễn Hiện Hiện nhìn sâu vào vị Đại đội trưởng đang xoa xoa thái dương với vẻ mặt mệt mỏi: “Người tốt sẽ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có phúc báo! Danh hiệu “Đội sản xuất xuất sắc” năm nay nhất định sẽ thuộc về chú, thuộc về thôn Bình Đầu chúng ta.”

“Mượn lời tốt của cô.” Hướng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hồng Quân vui vẻ nói.

Nguyễn Hiện Hiện mỉm cười, đây không phải là lời chúc tốt lành​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ suông đâu, vài ngày nữa Đại đội trưởng sẽ biết thôi!

Hai cô gái đi xa khỏi văn phòng đội, không hẹn mà cùng dừng bước, hai lòng bàn tay đập vào nhau,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khóe miệng gần như ngoác đến tận mang tai. Mộc Hạ choàng một tay qua vai cô bạn nhỏ của mình.

“Nhờ phúc của em, bếp đôi của chị đây chia cho​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ em một lò, sau này tách ra ăn riêng nhé.”

“Được!” Miệng thì đồng ý nhưng Nguyễn Hiện Hiện vẫn chưa từ bỏ ý định bắt Ôn Nhu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ và Liễu Hạ Thiên phải bưng bô đổ nước tiểu, đút cơm tận miệng cho mình.

Ít nhất cũng phải đòi lại từng món nợ mà kiếp trước bọn họ đã gây ra cho mình, trả thù​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại gấp bội, như vậy mới không uổng phí một kiếp trước mắt toàn là kẻ thù của cô.

...

Vào lúc Nguyễn Hiện Hiện đang tùy ý bò lết một cách âm u​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trên bờ ruộng, lăn lộn, hít đất, trồng cây chuối cắm mạ...