Vị đại đội trưởng vốn đã tức đầy bụng vì chuyện cô nói chuyện với ngỗng, giờ lại nghe cô cứ luôn miệng “ngứa đòn” với “lương thiện”, cơn giận lập tức bốc thẳng lên não: “Ngứa đòn thì đạp gãy chân người ta à? Lương thiện mà cô leo lên xà nhà ngủ à?”
Nguyễn Hiện Hiện cứng họng, đành đưa tay vuốt mặt. Lúc này Mộc Hạ bước ra kéo cô ra sau lưng mình, đối mặt với cơn thịnh nộ của đại đội trưởng mà không hề né tránh.
“Chân gãy tôi chữa cho ông ta. Lần sau còn dám đến, tôi còn đạp tiếp, đạp đến khi nào ông ta phải cưa chân thì thôi. Tay chân hay thậm chí cả mạng người đều có giá của nó, đại đội trưởng cứ nói xem cái chân kia của Vương Mạt Tử đáng giá bao nhiêu tiền?”
Bắt gặp ánh mắt lạnh như băng, không một chút đùa cợt của chị, ngọn lửa giận của đại đội trưởng liền bị dập tắt. Ông xoa xoa mặt, trước khi đi để lại một câu: “Cô không được đánh người nữa. Còn cô, không được leo lên xà nhà ngủ nữa. Ai dám ngoài mặt vâng dạ, sau lưng cố tình vi phạm thì từ ngày mai đi gánh phân cho tôi.”
Nghe đến phải đi gánh phân, hai cô gái giật nảy mình vội lùi lại, đóng cổng sân rồi khóa trái, động tác liền mạch dứt khoát.
Lại một lần nữa quay về ký túc xá thanh niên trí thức đầy mùi kỳ lạ, nhìn thấy Ôn Nhu đang ngồi bên mép giường dùng lược bí chải chấy và Liễu Hạ Thiên đang ngồi trên ghế đẩu nói bóng nói gió. Cô cảm thấy cái cuộc sống tập thể này một ngày cũng không thể chịu đựng nổi nữa.
“Mộc Hạ, Chiêu Đệ, ăn bánh bao không?” Nguyễn Hiện Hiện mở hộp cơm ra.
Trần Chiêu Đệ liếc nhìn, nuốt nước bọt rồi quay đi, nói không ăn.
Mộc Hạ thì hào phóng lấy mấy cái, ăn xong liền lấy tiền và tem phiếu đưa cho Nguyễn Hiện Hiện: “Vất vả cho em còn nhớ đến chị, lặn lội mang về. Đây, cầm lấy tiền đi.”
Nguyễn Hiện Hiện chỉ nhận tiền, còn tem phiếu thì trả lại: “Bánh bao thịt ở tiệm cơm quốc doanh bán có hạn, mỗi ngày chỉ bán từng đó, không cần tem phiếu.”
Ôn Nhu đang ngồi chải tóc bên mép giường đợi mãi không thấy Nguyễn Hiện Hiện gọi mình ăn bánh bao, trong lòng cực kỳ khó chịu, bèn lấy một tay che miệng cười duyên: “Hai người là chị em tốt như vậy mà ăn mấy cái bánh bao cũng phải tính tiền à? Không phải tôi nói chứ, Hiện Hiện, cô tính toán chi li quá đấy.”
Nguyễn Hiện Hiện đóng sập hộp cơm lại, còn thừa ba cái bánh bao thịt vừa đủ cho bữa sáng. Nghe vậy, cô cười cười: “Đúng thế! Tôi đây chính là người tính toán chi li nhất đấy. Không giống như đồng chí Ôn, chấy trên đầu chải xuống cũng có thể gói làm bánh bao, thật biết tiết kiệm tiền!”
Ôn Nhu nhíu mày: “Cô đang ngầm nói tôi bẩn? Ở nông thôn, ai mà chẳng có chấy? Qua một thời gian nữa các cô cũng sẽ có thôi, Hiện Hiện nên tập quen dần đi là vừa!”
Chị ta đúng là biết cách làm người khác buồn nôn.
Nhưng Nguyễn Hiện Hiện lại là loại người mềm cứng đều không ăn, ai làm cô buồn nôn, cô sẽ khiến kẻ đó phải buồn nôn hơn cả mình.
Cô trở tay túm lấy cổ áo của Ôn Nhu, kéo thẳng người ra gian ngoài, ấn đầu vào lu nước, miệng lẩm bẩm.
“Tôi bảo cô không gội đầu này...”
“Tôi bảo cô mọc chấy này...”
Tiết trời tháng 4, nước múc lên từ giếng có thể so sánh với nước hồ băng giá thời cổ đại. Đầu Ôn Nhu vừa bị nhúng vào, cả người lập tức run lên bần bật.
Chị ta vùng vẫy cả tay lẫn chân nhưng sức lực sao có thể so được với Nguyễn Hiện Hiện đã được linh tuyền cải tạo thể chất? Cứ bị nhấn lên thụp xuống, bị người ta đè đầu gội ép suốt năm phút đồng hồ.
Mãi mới bò được ra khỏi lu nước, bên tai lại vang lên lời thì thầm của ác quỷ: “Tôi còn ở cái phòng này ngày nào thì ngày đó cô phải tự gội đầu cho tôi hai lần. Tôi phải chống mắt lên xem người ta mọc chấy là do lỗi của môi trường, hay là do bản thân lười tắm lười gội đầu.”
Ôn Nhu bật khóc, rúc trong chăn vừa run vừa rơi nước mắt.
Diệp Quốc gõ cửa, lúc nhìn thấy Nguyễn Hiện Hiện ra mở cửa, ánh mắt hắn lóe lên. Sao lại có cảm giác cô còn trắng và xinh đẹp hơn cả lúc mới gặp nhỉ?
Hắn ân cần hỏi: “Ba ngày không gặp cô, có phải nhà cô xảy ra chuyện gì không? Trong phòng sao thế? Sao tôi lại nghe thấy có người đang khóc nhỉ?”
Nguyễn Hiện Hiện “Ồ” một tiếng: “Ông nội tôi chết rồi, Ôn Nhu đang khóc tang đấy!”
Dứt lời, cô đóng sầm cửa lại, suýt chút nữa đập lệch sống mũi của Diệp Quốc.
Hắn đứng ngoài cửa với sắc mặt u ám, sau lưng truyền đến tiếng than thở của Thái Sơn: “Ngày nào cũng đi làm, về còn phải giặt quần áo, giá mà cưới được một người phụ nữ thì tốt quá...”
“Cái gì?” Diệp Quốc đột ngột quay đầu lại: “Cậu vừa nói cái gì?”
Thái Sơn ấp úng: “Tôi... tôi chỉ nói giặt quần áo mệt quá.”
“Không phải, câu tiếp theo.”
Thái Sơn: “Giá mà cưới được một người phụ nữ về hầu hạ tôi thì tốt quá!”
Diệp Quốc cười, lúc về phòng đi ngang qua Thái Sơn, hắn vỗ vỗ vai cậu ta: “Không cần cưới vợ đâu, phụ nữ giặt quần áo cho đàn ông là chuyện thiên kinh địa nghĩa. Lúc ăn tối chúng ta sẽ nói chuyện này với mấy cô thanh niên trí thức.”
Hắn đã tính toán rất kỹ nhưng mãi cho đến khi dọn cơm tối, cả hai người Nguyễn Hiện Hiện đều không xuất hiện. Hắn bèn hỏi Ôn Nhu lúc nãy khóc vì chuyện gì.
Ôn Nhu: “Không có gì! Đồng chí Nguyễn ấn đầu tôi vào nước cũng là muốn tốt cho tôi thôi, cô ấy tuyệt đối không cố ý làm khó hay sỉ nhục tôi đâu.”
Nói câu này, chị ta còn liếc mắt nhìn Chử Lê. Thấy Chử Lê khẽ nhíu mày, chị ta mừng thầm trong bụng, diễn càng thêm hăng say.
Sau bữa cơm, Diệp Quốc hắng giọng một tiếng: “Tôi nghĩ thế này, các đồng chí nữ sẽ luân phiên chịu trách nhiệm giặt giũ quần áo của cả điểm trí thức. Đổi lại, việc đun nước nấu cơm, bổ củi sẽ do bên nam sinh chúng tôi bao thầu hết, thấy thế nào?”
Bắt gặp ánh mắt đầy ẩn ý của Diệp Quốc, Ôn Nhu nuốt lại lời từ chối đã đến bên miệng, gật đầu đồng ý:
“Tôi thấy đề nghị của đồng chí Diệp rất hay. Giặt giũ là sở trường của con gái, còn bổ củi là sở trường của con trai. Chúng ta phân công hợp tác, nam nữ phối hợp hiệu suất sẽ tăng gấp bội. Vậy tôi xin thay mặt các nữ thanh niên trí thức đồng ý!”
Trong phòng, Mộc Hạ đang tập squat (ngồi xổm) nghe cuộc đối thoại bên ngoài mà buồn nôn đến ứa nước chua. Chị dùng khăn mặt lau mồ hôi nóng: “Sao ai cũng ghê tởm thế nhỉ, chị ở đây thêm một ngày cũng không nổi nữa.”
Nguyễn Hiện Hiện ngậm một ngụm rượu trắng nồng độ cao trong miệng, chống hai tay hai chân lên cái giường lò của mình rồi phun “phì phì” lên giường. Nghe vậy, cô cũng không mấy để tâm: “Người ta đã muốn vội vã đi làm bảo mẫu cho kẻ khác, chúng ta quản không nổi.”
Cô lại nói thêm một câu đầy ẩn ý: “Mong là bọn họ sẽ không hối hận!”
Dọn dẹp bát đũa xong, Ôn Nhu đi vào thông báo quy định mới về việc giặt quần áo, lại còn nói gì mà tháng đầu tiên toàn bộ quần áo bẩn đều do hai người họ phụ trách. Cả hai người đều không ai đáp lời, chị ta cứ tự độc thoại:
“Bắt đầu từ ngày mai, nhớ tan làm thì về sớm một chút. À còn đồng chí Nguyễn, ngày mai đến lượt cô nấu cơm đấy.”
Nguyễn Hiện Hiện: “Các cô có ăn cay không?”
Mộc Hạ: “Ăn!”
Trần Chiêu Đệ: “Không cay không vui!”
Ôn Nhu nhíu mày: “Chỗ chúng tôi không ai ăn cay cả, hại sức khỏe lắm. Tiểu Nguyễn thích ăn cay à? Vậy ngày mai cô có thể làm món dưa chuột trộn ớt xanh thái sợi. Chỉ có điều mùa này ớt xanh vừa mới trồng, còn chưa chín.”
Nguyễn Hiện Hiện: “Sơn nhân tự có diệu kế. Ngày mai cứ nếm thử tay nghề của chị đây.”
Vừa qua tám giờ, đèn dầu trong ký túc xá vụt tắt. Liễu Hạ Thiên nằm ở giường bên cạnh Nguyễn Hiện Hiện, cười trên nỗi đau của người khác mà mỉa mai: “Có người đó! Quậy phá nửa ngày trời cuối cùng chẳng phải vẫn bị trả về nguyên dạng sao. Cứ leo lên xà nhà mà ngủ tiếp đi, cứ múa tiếp đi. Không ngủ trên đó nữa là vì không muốn à?”
Nói xong, nghe thấy tiếng hít thở của Nguyễn Hiện Hiện nặng thêm ba phần, rõ ràng là đang không vui. Ả ta liền hài lòng trùm chăn đi ngủ, không tin là cô còn có thể giở trò quái quỷ gì được nữa...
Liễu Hạ Thiên cứ tưởng mình đã thắng một ván, chớp mắt đã ngủ say. Ả ta mơ màng cảm thấy có một luồng hơi nóng phả vào tai, ngưa ngứa vừa định đưa tay lên gãi thì bên tai đột nhiên vang lên một giọng nữ cao vút: “Thuyền lớn ra khơi nhờ người lái, vạn vật sinh trưởng nhờ thái dương, mưa móc tưới tắm mầm non...”