Phụt!!!
Hai người này đừng nói là đang nhắc đến bà nội của cô đấy chứ? Nghe nhập tâm quá, Nguyễn Hiện Hiện bị hạt cơm mắc nghẹn ở cổ họng, ho sặc sụa.
Phong Bạch “ừm” một tiếng mà chẳng có cảm xúc gì, anh ta liếc cho người bạn một ánh mắt “im đi”, người kia cười cười, đưa cho cô một chiếc khăn tay kẻ ca rô.
Giọng điệu có chút trêu chọc: “Nữ đồng chí ăn từ từ thôi, chúng tôi không giành ăn với cô đâu.”
Nguyễn Hiện Hiện coi như không nghe thấy gì, bưng bát canh gà hầm nấm lên uống ừng ực một ngụm, ngẩng đầu lên cười toe toét trả lời: “Không cần đâu ạ! Cảm ơn!”
Người đàn ông kia á khẩu, cất khăn tay lại rồi đi ra quầy gọi tám cái bánh bao chay và một đĩa dưa muối.
Thức ăn vừa được bưng lên bàn, hai người không nói thêm câu nào nữa, cầm bánh bao lên là cắn. Dáng ăn trông rất lịch sự nhưng tốc độ thì cực kỳ nhanh. Khi Nguyễn Hiện Hiện vừa nuốt xuống một miếng thịt kho tàu thì người đối diện đã xử lý gần xong một cái bánh bao.
Cô nhìn đống thịt cá ê hề của mình, lại nhìn bánh bao chay và dưa muối của hai người đối diện, vẻ mặt có chút phức tạp khó nói.
Trong suốt bữa ăn, luôn có một ánh mắt như có như không đang kín đáo đánh giá cô, khiến trái tim nhỏ bé của cô cứ run lên bần bật. Bực mình quá, cô dứt khoát không ăn nữa, trút hết vào cà mèn mang đi.
Tề Quốc Phú nhìn cô gái nhỏ có vẻ không vui rồi lại nhìn người bạn chí cốt thỉnh thoảng lại liếc trộm người ta, vẻ mặt trở nên thật vi diệu. Anh tranh thủ lúc Nguyễn Hiện Hiện chuẩn bị rời đi, cười hỏi: “Nữ đồng chí đây xưng hô thế nào? Đừng hiểu lầm, chúng tôi không phải người xấu.”
“Đừng có mơ mộng hão huyền! Đồ ăn này tôi phải gói về nhà từ từ thưởng thức.”
Cô cũng chẳng quan tâm mình vừa nói cái gì, nói xong liền xách túi lưới đi thẳng, chỉ sợ họ nghe giọng cô không đúng liền tra hộ khẩu. Hai người đàn ông đứng ngơ ngác trong gió.
“Đại Bạch! Tôi có nói gì sai à?” Tề Quốc Phú có chút thiếu tự tin.
Phong Bạch “ừm” một tiếng: “Đúng là không nói gì.” Rồi anh ta chuyển giọng: “Nhưng đối phương rõ ràng cảm thấy bị cậu mạo phạm.”
Tề Quốc Phú oan ức muốn chết: “Chẳng phải là do cậu cứ nhìn chằm chằm vào mặt con gái nhà người ta trước hay sao? Tôi đã làm cái quái gì chứ?”
Phong Bạch uống một ngụm nước: “Sáng nay cô ấy xuất hiện ở bãi sông, chui ra từ lều của cậu.”
Tề Quốc Phú: “???”
Nguyễn Hiện Hiện về đến nhà, rất nhanh đã quên bẵng chuyện gặp gỡ hai người kia. Cô lấy các loại tem phiếu ra, chuẩn bị sáng mai đi chợ đen thăm dò thử.
Kết quả... sáng sớm hôm sau, cô bám theo ba bà thím và hai ông chú, chỉ nghe thấy đối phương vừa đi vừa chửi rủa, nói là chợ đen không mở cửa.
Cô đoán là có liên quan đến vụ lụt lội. Bộ đội đã vào huyện thành, đám chợ đen nào mà không sợ chết dám mở cửa kinh doanh vào lúc này?
Không tìm được chợ đen, cô cũng không vội. Nguyễn Hiện Hiện lấy hai hộp sữa mạch nha, mấy hộp thủy tinh đồ hộp, vài cân đường đỏ bỏ vào giỏ tre, đi đến bệnh viện Nhân Dân huyện.
Cô cũng không cần phải rao, chỉ cần vén một góc tấm vải đậy lên, đi lượn vài vòng ở chỗ đông người, rất nhanh đã có một bà thím mắt tinh để ý đến cô.
“Bé Sửu (xấu), Bé Sửu! Sao còn đi nữa thế? Ngay cả bà cô Hổ của mày mà cũng không nhận ra à?” Một bà thím quấn chiếc khăn màu xanh lam trên đầu nhanh chân chạy tới tóm lấy cô.
Bé Sửu, là cô sao?
Nguyễn Hiện Hiện ngơ ngác trong giây lát nhưng lập tức nắm ngược lại cánh tay bà thím: “Cô Hổ, hóa ra cô ở đây à, cháu đi loanh quanh mấy vòng tìm cô đấy.”
Hai người nhìn nhau, cùng lộ ra ánh mắt ghét bỏ y như nhau.
Bà thím cảm thấy cô quá xấu! Cô thì thấy bà thím này quá độc mồm!
Hai người khoác tay nhau đi đến dưới một gốc cây đa lớn ở ven đường. Bà thím buông tay ra, xếch mắt lên hỏi: “Có hàng gì? Có sữa bột không?”
Nguyễn Hiện Hiện có thể “có” nhưng nhớ lại đến cả cửa hàng mậu dịch của huyện cũng không có sữa bột, cô đành thật thà nói: “Không có! Chỉ có sữa mạch nha, đồ hộp, phiếu lương thực, phiếu thịt các loại thôi.”
Sữa mạch nha và đồ hộp đều là thứ tốt nhưng cô vẫn khuyên một câu: “Bà bầu không nên ăn đồ hộp, lạnh bụng lắm.”
“Hả?” Bà thím ngơ ngác, cuối cùng mới làm rõ ra sữa bột hay đồ hộp gì đó là bà mua cho chính mình ăn: “Nghe con dâu tôi nói, người già uống nhiều sữa tốt cho xương cốt. Mấy hôm nay cái lưng này của tôi cứ đau ê ẩm nên muốn tìm chút sữa bột về uống.”
Hóa ra là một trận hiểu lầm. Cuối cùng, bà thím lấy hết toàn bộ đồ trong giỏ của cô. Vì không mang đủ tiền, bà lại chạy vào bệnh viện vay mượn khắp nhà này nhà kia một vòng.
Khi gom đủ tiền, bà hỏi cô: “Đồ hộp còn nữa không? Tôi mua nhiều thêm có bớt không?”
Nguyễn Hiện Hiện nghe ra ngay, bà thím này muốn làm dân buôn lại. Cô bảo đối phương chờ rồi đi đến hiệu sách Tân Hoa đọc sách nửa tiếng đồng hồ, lúc quay lại thì đưa cho đối phương một giỏ đầy đồ hộp hoa quả.
Ở thời điểm một cân thịt heo giá 5 hào hơn, đồ hộp hoa quả bán ở cửa hàng mậu dịch cũng 7-8 hào, hàng không cần phiếu đương nhiên càng đắt hơn. Cô hét giá 1 đồng rưỡi, liền bị bà thím mắng cho một trận rồi ép giá xuống còn 1 đồng 1 hào.
1 hào dư ra kia cũng là do cô phải dọa sống dọa chết không bán nữa mới vòi thêm được.
Trước khi tạm biệt, bà thím xếch mắt hỏi: “Bé Sửu, mai còn đến không? Thím chờ mày nhé!”
Nguyễn Hiện Hiện vẫy tay một cách yếu ớt: “Không đến nữa! Không bao giờ đến nữa!”
Cô mà ngốc mới đi bán mấy cái đồ hộp lời lãi chẳng được ba năm hào.
Sau khi rời khỏi bệnh viện, cô lại đi đến xưởng thép. Đúng vào giờ tan tầm, cổng xưởng thép người đông như kiến cỏ. Cô trà trộn vào đám đông, hễ thấy phụ nữ là hỏi: “Mua phiếu vải không?”
Mười người thì có chín người hỏi giá, tám người sẽ mua.
Các gia đình thời nay không có nhà nào là không thiếu phiếu vải. Thịt thà ăn bớt đi một miếng cũng không chết thèm nhưng quần áo vá chằng vá đụp, mặc đến cơ quan đối với mấy cô gái trẻ da mặt mỏng mới đi làm thật sự rất xấu hổ. Hàng bán chạy vô cùng, nửa tiếng đồng hồ cô đã bán được 70 đồng.
Cộng thêm tiền sữa mạch nha, đồ hộp các loại, hôm nay chỉ mới thăm dò thử mà đã kiếm được 103 đồng.
Giá mà ngày nào cũng được lên thành phố làm con buôn mà không phải xuống đồng thì tốt biết mấy. Nhưng nghĩ lại cũng thấy không thể nào.
Ngày hôm sau, Nguyễn Hiện Hiện nấn ná trên giường đến tận lúc mặt trời lên ba sào mới chịu dậy. Cô tắm rửa sạch sẽ rồi ra tiệm cơm quốc doanh đánh chén một bữa no nê, sau đó mới lên đường về thôn.
Cô nói là ngày thứ ba sẽ về, chứ có nói là mấy giờ về đâu. Chỉ cần chưa qua 12 giờ đêm thì vẫn được tính là ngày thứ ba.
Thời gian được căn ke vừa vặn, chiếc xe vừa vào đến thôn thì loa phát thanh của đội sản xuất cũng vừa vang lên tiếng hiệu lệnh tan tầm. Cô vui vẻ rẽ về phía điểm thanh niên trí thức...
Hay lắm! Mặt ông đại đội trưởng đen như nhọ nồi, miệng ngậm tẩu thuốc, đang ngồi ở ngưỡng cửa điểm thanh niên trí thức, liếc xéo cô: “Ồ! Đồng chí Nguyễn đi viếng đám tang ông nội về rồi đấy à?”
Nguyễn Hiện Hiện dừng xe bước xuống, đối mặt với giọng điệu mỉa mai của ông đại đội trưởng, cô thong thả thở dài: “Ông nội cháu mỗi tháng ít nhất cũng phải “chết” mấy lần, ông già ngài phải tập làm quen dần đi.”
“Có cô là phúc khí của ông ta.” Đại đội trưởng nói một câu, Nguyễn Hiện Hiện liền tiếp lời: “Cháu chẳng qua chỉ xin nghỉ phép mấy ngày, chú có đến mức phải đứng tận cửa chặn người chờ thế này không?”
Đột nhiên đại đội trưởng nổi giận, đứng bật dậy khỏi ngạch cửa, ngón tay suýt nữa thì chọc thẳng vào trán Nguyễn Hiện Hiện: “Tưởng tôi thích đến lắm à? Tưởng ai thích đến đây chắc? Đại đội của tôi yên ổn bao nhiêu năm trời không xảy ra chuyện, mấy cái đồ chuyên gây rối các cô vừa đến là ngày nào cũng bày ra đủ trò. Bản lĩnh thế sao không đi đánh một bà già mồm mép, sao không ra chiến trường đánh quân địch đi!”
Nguyễn Hiện Hiện: “...”
Cô thành người bị “chỉ cây dâu mà mắng cây hòe” rồi!
Nghe thấy tiếng cô, một con ngỗng đen lạch bạch đi dạo từ khúc cua về. Nguyễn Hiện Hiện túm lấy cổ ngỗng: “Ngỗng con, nói cho mẹ biết ai chọc giận đại đội trưởng của chúng ta, khiến ông ấy nổi nóng dữ vậy?”
[Quạc! Quạc quạc! Con béo đánh người đó! Chị ta đạp cả nhà ba người của Vương Mạt Tử xuống ruộng nước mà đạp túi bụi, còn nhét đỉa vào miệng cái thằng ốm yếu kia. Quạc! Tôi cũng ăn mất một con.]
“Con béo” đang nói Mộc Hạ à? Vương Mạt Tử... chính là cái nhà mà hôm mới đến Lý Đại Chuỷ nói muốn giới thiệu cho Mộc Hạ. Cô quay sang đại đội trưởng, buột miệng: “Chắc chắn là nhà họ Vương kiếm chuyện, ngứa đòn nên chọc vào Hạ Hạ trước! Thanh niên trí thức lương thiện như vậy, sao có thể chủ động đánh dân thôn được?”