Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Chương 34

Bà nội cô là bà Nghiêm Phượng Hoa, đang bị hạ phóng ở ngay huyện Bình An. Nông trường cách đội sản xuất Bình Đầu không xa, nếu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đi đường mòn vòng qua núi thì mất khoảng hai tiếng, còn Nguyễn Hiện Hiện đạp xe đi đường lớn, ước chừng một tiếng là tới.

Còn cách một đoạn nữa, Nguyễn Hiện Hiện rẽ vào một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rừng cây nhỏ, cất xe đạp vào trong không gian.

Thôn làng này có vẻ hơi lạc hậu, khắp nơi đều là nhà tranh vách đất, xây dựng lộn xộn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không theo hàng lối, so với đội sản xuất Bình Đầu thì đúng là một trời một vực.

Để tránh những người dân trong thôn đang đi làm, Nguyễn Hiện Hiện đi vòng quanh nông trường được​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bao bọc bởi tường cao nửa vòng, sau khi xác định phương hướng, cô trèo tường vào trong.

Nếu đút lót cho quản lý nông trường một ít tiền thì có thể đi vào thăm nom bằng cổng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chính nhưng cô nghi ngờ có kẻ muốn hãm hại bà nội nên không dám bứt dây động rừng.

Lấy đà, nhảy lên, bám vào mép tường, thu người rồi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhảy xuống, toàn bộ động tác liền mạch dứt khoát.

Nhìn ra bốn phía, đâu đâu cũng là những căn nhà lụp xụp dựng tạm bằng ván gỗ.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Bên ngoài trời tuyết rơi nhẹ nhưng bên trong nhà thì có thể mưa như trút nước.

Dù kiếp trước đã từng thấy cảnh này nhưng khi nghĩ đến việc bà nội đã phải sống trong​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hoàn cảnh như vậy suốt năm năm trời, trong lòng cô vẫn không khỏi thấy chua xót.

Giữa trưa, mọi người đang lao động ngoài đồng, có quản lý cầm roi da đứng bên cạnh giám sát. Nguyễn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hiện Hiện nhìn từ xa, thấy ngoài ruộng là một nhóm các ông bà cụ đang còng lưng làm việc.

Quần áo họ mặc trên người đã không còn nhìn ra hình dạng ban đầu, lưng ai nấy đều​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ còng xuống, nhìn từ xa mang lại một cảm giác nặng nề, ảm đạm, không chút sức sống.

Đi một vòng mà không thấy bà nội đâu, Nguyễn Hiện Hiện bắt đầu thấy sốt ruột. Cô tìm đến nơi ở của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bà dựa theo trí nhớ, đó là một căn nhà ván gỗ rách nát, đến mức phải cúi người mới vào được.

Trên chiếc giường đơn chỉ vừa đủ cho một người nằm là một tấm chăn bông​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rách nát, ruột bông bên trong đã vón cục lại, lổn nhổn cứng ngắc.

Trên tủ đặt một bức tượng Chủ tịch, trên bàn có một cái bát sứ mẻ miệng vẫn còn sót lại một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ít nước canh. Nguyễn Hiện Hiện sờ thử, thấy vẫn còn hơi ấm, chứng tỏ là đồ ăn từ buổi sáng.

Căn phòng này nát đến mức không giống nơi ở của người nhưng lại được bà nội quét dọn rất sạch​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sẽ. Thật không biết trong cái thời tiết âm 30 độ, bà đã sống qua ngày như thế nào.

Cô ngồi trên giường gỗ đợi một lúc, đoán chừng bà nội tạm thời vẫn chưa về, cô bèn dứt khoát rời khỏi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ căn nhà nát, tìm đến dãy nhà vách đất nơi bọn quản lý ở, bắt đầu lục soát từng phòng một.

Sao lại trùng hợp đến thế, đợt đầu tiên những người bị​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hạ phóng được minh oan thì bà nội lại chết?

Sao lại trùng hợp đến thế, cô vừa mới xuống​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nông thôn thì bà đã mất? Cô không tin!

Phòng ở của bọn quản lý có đầy đủ mọi tiện nghi. Nguyễn Hiện Hiện né tránh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mọi người, bắt đầu lục lọi từng phòng, tìm kiếm tiền, phiếu, vàng bạc ngọc ngà...

Chà chà, chỉ một tên quản lý quèn mà trong phòng đã có ngần này thứ, đủ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ biết túi tiền của tên trùm sỏ đứng đầu còn rủng rỉnh đến mức nào.

Đồ đạc người nhà gửi đến đều bị nông trường lấy mất quá nửa, cuối​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cùng đến được tay người nhận thì chẳng còn nổi một hai phần mười.

Những thứ đáng tiền Nguyễn Hiện Hiện không hề động đến. Cô có thể cho vào không gian mang đi nhưng một khi tài vật​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bị mất, những ông bà cụ trong nông trường sẽ phải gánh tội thay cô. Không đáng, cứ để bọn chúng giữ hộ đã.

Lục soát mấy phòng, cô tìm được vài lá thư nhưng vẫn không thấy thứ mình cần. Khi đến căn phòng lớn nhất xây​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bằng gạch đỏ, cô nghe thấy bên trong có người, vọng ra tiếng r*n r* đứt quãng của cả nam lẫn nữ.

Mặt Nguyễn Hiện Hiện không cảm xúc, rút bình xịt gây mê ra, xịt mấy hơi vào trong. Đợi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ năm phút, tiếng ngáy bên trong đã vang lên như sấm, cô mới đẩy cửa bước vào.

Hai cơ thể trắng ởn đang quấn lấy nhau. Cảnh tượng đau mắt này làm cô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phải quay mặt đi rồi bắt đầu lục tung tủ hòm lên tìm kiếm.

Một lát sau, cô tìm thấy mấy tờ lệnh điều động trong ngăn kéo, đó là danh sách​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đợt đầu tiên được phép trở về, chỉ còn thiếu dấu mộc của nông trường nữa thôi.

Đột nhiên... tay Nguyễn Hiện Hiện run lên, cô bất ngờ nhìn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thấy tên của bà nội mình trong danh sách đó.

Nghiêm Phượng Hoa vậy mà lại có tên trong danh sách trở về đợt đầu tiên! Chuyện quan trọng như vậy, người bác cả​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đang làm Phó Trung đoàn trưởng ở quân khu có biết không? Lão già đáng ghét ở thủ đô có biết không?

Điều duy nhất cô có thể chắc chắn là chưa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ từng có ai nói cho cô biết chuyện này.

Ánh mắt Nguyễn Hiện Hiện trở nên sâu thẳm. Cô đặt tập văn thư về chỗ cũ rồi lại tìm thấy không ít thư từ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trong một ngăn bí mật của ngăn kéo. Trong đó, có một lá thư gửi từ thủ đô, bên trong chép một bài thơ.

Có mấy dòng chữ trên đó bị người ta khoanh đỏ lại, nối chúng lại với nhau cũng không ra​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ý nghĩa gì đặc biệt. Cô đọc không hiểu nhưng cũng biết đây là một loại mật thư.

Cô cất lá thư đi, khôi phục căn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phòng lại như cũ rồi rời đi.

Tiếng kèn lệnh tan làm vang lên, từ xa, một hàng các ông bà cụ vác nông cụ lững thững đi về.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Họ dìu dắt lẫn nhau, trên những khuôn mặt vốn đã tê dại nay đã nở một nụ cười yếu ớt.

Nguyễn Hiện Hiện nhận ra trong đám đông một bà cụ nhỏ bé, gầy gò, khô đét với mái​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tóc bạc trắng. Đồng tử cô co rút mạnh, suýt nữa thì đã hét lên thành tiếng.

Đó mà còn là người bà nội “anh hùng không thua đấng mày râu”, dù​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đã bước vào tuổi trung niên vẫn đầy khí phách của cô sao?

Không tính kiếp trước, bà cháu họ đã tám,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chín năm rồi chưa được gặp mặt.

Vì dung mạo của cô cực kỳ giống bà nội nên lúc nhỏ cô được một tay bà chăm sóc, mãi cho đến khi cuộc vận động​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kia bắt đầu có dấu hiệu manh nha, bà nội vì có “quan hệ ở nước ngoài” mới phải gửi cô về nhà họ Nguyễn.

“Phượng Hoa! Thằng con nhà tôi có gửi cho ít rau khô, nấu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ với cháo bắp thơm lắm, trưa nay sang nhà tôi ăn nhé!”

Một ông cụ cao lớn đang đi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bên cạnh bà nội cô.

Vẻ mặt bà nội cô đầy chán ghét, vừa định từ chối thì nhận được ánh mắt ra hiệu của ông cụ cao lớn kia​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nên không nói gì nữa. Hai người quay về nơi ở, ông cụ cầm lên một cọng rau khô trông rất bình thường.

Trên cọng rau, có một hàng chữ nhỏ li ti được khắc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bằng kim, mờ mờ có thể thấy: “Sắp được... trở về.”

Bà nội vui mừng đón lấy cọng rau khô, vuốt tới vuốt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lui. Hai người nhìn nhau rồi cùng gật đầu thật mạnh.

Năm năm rồi, cuối cùng cũng nhìn thấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một chút hy vọng được quay về!

Bà cụ nhỏ bé mang theo niềm hy vọng trở về nơi ở của mình, vừa bước vào, bên trong đã vọng ra​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một giọng nói rất nhỏ, rất khẽ: “Bà nội! Đừng lên tiếng, là cháu, Hiện Hiện đây, cháu đến thăm bà!”

“Hiện Hiện?” Cửa gỗ “rầm” một tiếng mở ra, Nghiêm Phượng Hoa sững sờ nhìn đứa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cháu gái đang ngồi ngay ngắn trên giường gỗ, nụ cười tươi như hoa.

Nước mắt thuận theo gương mặt đầy nếp nhăn trượt xuống, bà q*** t** đóng cửa lại, tiến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lên một bước ôm chầm lấy đứa cháu gái mình ngày đêm mong nhớ vào lòng.

“Cháu, sao cháu lại đến đây? Có phải lão già​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chết bầm kia bắt nạt cháu rồi không?”

“Không có đâu.” Vòng tay ôm lại vòng eo gầy gò khô đét của bà cụ nhỏ bé, Nguyễn Hiện Hiện dụi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dụi gương mặt nhỏ nhắn một cách hạnh phúc. Tốt quá rồi, người thân duy nhất của cô vẫn còn sống.

“Cháu gái của bà lợi hại lắm đấy, “trên đấm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lão già khọm, dưới đạp lão già khốn”.”

Nghiêm Phượng Hoa:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “???”

Bà nhìn kỹ gương mặt nhỏ nhắn đã trổ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mã của cháu gái rồi bật cười.

Sau cơn kích động của cuộc trùng phùng xa cách, hai bà cháu ngồi bên mép phản. Nguyễn Hiện Hiện lấy từ trong gùi ra một hộp cơm đựng bánh bao thịt rồi lại đứng dậy nhóm lửa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trong cái bếp lò đơn sơ xây bằng đá, đun một ca nước nóng, lén lén thêm vào một lọ linh tuyền nhỏ, pha hai cốc mạch nha sữa, hai bà cháu mỗi người một cốc.

Phần thịt ngón tay xoa xoa thành cốc, Nghiêm Phượng Hoa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhấp một ngụm nhỏ, thỏa mãn thở ra một hơi.

“Hiện Hiện! Nói thật cho bà biết, chuyến này cháu đến đây ngoài​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thăm bà ra, còn có chuyện gì khác nữa phải không?”

“Sao bà nội biết cháu còn có chuyện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khác ạ?” Nguyễn Hiện Hiện tò mò.

Bà cụ với ánh mắt sắc sảo liếc cô một cái: “Nếu không có việc gì, cháu đã đi đường chính ngạch rồi, chứ không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lén lén lút lút vào nông trường thế này. Có phải lão già khốn kia sắp ra tay độc ác với bà rồi không?”

Nguyễn Hiện Hiện chấn động, bất ngờ rồi lại thấy nhẹ nhõm... Bà nội mà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không thông minh thì ông cụ Nguyễn cũng đã chẳng kiêng dè đến thế.