Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Chương 33

“Tránh ra! Sáng sớm tinh mơ mà làm loạn cái gì thế, tất cả muốn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bị trừ công điểm hay sao?” Sắc mặt Hướng Hồng Quân đen thui.

Kèn còn chưa thổi, ông còn chưa ra khỏi chăn đã bị người ta gọi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đến đây để giải quyết tranh chấp, tâm trạng thế nào là đủ hiểu.

Sau khi hỏi rõ đầu đuôi sự việc, ông lườm Nguyễn Hiện Hiện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một cái: “Ai cho phép cô trèo lên xà nhà ngủ?”

“Chú đó!” Nguyễn Hiện Hiện trợn to đôi mắt ngây thơ, không hề có chút tự giác nào của kẻ vừa đánh người, hùng hồn lý sự: “Hôm qua cháu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hỏi chú là cháu ngủ trên cao một chút có được không, chính chú nói nếu cháu có bản lĩnh thì ngủ trên xà nhà cũng được mà.”

Đại đội trưởng:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “...”

Liễu Hạ Thiên xông tới, chỉ vào khuôn mặt sưng đỏ của mình, nói bằng cái giọng ngọng nghịu không rõ tiếng: “Chú xem nó đánh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tôi thành ra thế này. Chuyện này nếu trong thôn không cho tôi một lời giải thích thỏa đáng, tôi sẽ đi báo công an.”

Vừa nghe nói báo công an, khuôn mặt vốn vô cảm của đại đội trưởng lập tức sầm xuống. Ôn Nhu bước lên nói đỡ: “Tôi tin đồng chí Nguyễn tuyệt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đối không cố ý. Nhưng cô cứ thỉnh thoảng lại rơi từ trên võng xuống như vậy, chúng tôi cũng không tài nào nghỉ ngơi được, đúng không ạ?”

Liễu Hạ Thiên tức giận trừng mắt: “Ôn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Nhu! Rốt cuộc cô theo phe nào?”

Ôn Nhu không thèm để ý đến ả ta. Cái đồ đàn bà não úng thủy này hở ra là đòi báo công an, chuyện này liên quan đến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ việc bình chọn đội sản xuất ưu tú, đại đội trưởng mà đồng ý mới là lạ. Chi bằng đòi hỏi cái gì đó thực tế hơn.

Mấy người con trai ra ra vào vào giả vờ bận rộn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhưng ánh mắt thì rõ ràng là đang hóng chuyện.

Liễu Hạ Thiên bắt đầu thút thít nức nở. Nguyễn Hiện Hiện thấy tình thế không ổn cũng khóc theo.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Cô mà đã khóc thì đúng là long trời lở đất, bong bóng mũi cũng xì cả ra.

Tiếng ồn ào làm đại đội trưởng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đau cả đầu: “Đủ rồi!”

Ông quét mắt qua hai người, lòng đầy bực bội, chỉ tay vào Nguyễn Hiện Hiện: “Cô! Từ hôm nay ngủ yên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trên giường gạch cho tôi. Còn giở trò quái quỷ gì nữa là ông đây đây tống cô đến nông trường.”

“Thật ạ?” Nguyễn Hiện Hiện nín khóc ngay: “Bao​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giờ đưa đi? Bây giờ luôn được không?”

Bà nội cô đang ở ngay nông trường. Sang đó chăm sóc bà, thỉnh thoảng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tranh thủ về xử lý mấy đứa cặn bã này cũng tốt chán.

Bắt gặp ánh mắt đầy hy vọng của cô, cứ như thể đang nói: “Mau lên! Đưa tôi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đến nông trường ngay đi!”, Hướng Hồng Quân dám chắc con bé này bị bệnh thật rồi.

Ông không thèm để ý đến cô nữa, quay sang quở trách Liễu Hạ Thiên: “Cô là người ra tay trước, hất bánh bao​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ của người ta trước. Nhưng đồng chí Nguyễn đánh người cũng là không đúng, bồi thường cho cô năm quả trứng gà.”

Thấy đối phương vẻ mặt bất mãn định nói gì đó, Hướng Hồng Quân gắt lên: “Cứ quyết định vậy đi! Không hài lòng với cách xử lý của tôi thì cô cứ đi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mà kiện, thích kiện ở đâu thì kiện. Lúc về tôi tống cổ cả hai cô đi luôn một thể. Thôn Bình Đầu không chào đón cái loại người hay gây rối.”

Nói xong, ông quát một tiếng giục mọi người đi làm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rồi quay đầu bỏ đi không thèm ngoảnh lại.

Vẻ mặt Liễu Hạ Thiên đầy căm hận, chạy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ về phòng trùm chăn khóc rống lên!

Nguyễn Hiện Hiện dùng 1 xu mua của hệ thống năm quả trứng thối để đền cho đối​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phương, chìa bàn tay nhỏ ra: “Trứng của cô đây, trả tiền bánh bao cho tôi.”

Thấy Liễu Hạ Thiên định nói gì đó, cô nhìn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chằm chằm: “Không trả, tôi đánh cô tiếp.”

Liễu Hạ Thiên lại khóc, móc trong người ra một hào vứt lên giường gạch. Còn cái bánh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bao bị bẩn, Nguyễn Hiện Hiện cũng không vứt đi mà cho con trai ngỗng ăn rồi.

Mọi thứ thu dọn xong xuôi, Mộc Hạ đã đứng đợi ở cổng sân. Hôm nay là ngày đi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sắm sửa vật tư cho thanh niên trí thức mới, họ đã hẹn nhau cùng lên huyện.

Mấy người vừa chân trước bước ra khỏi sân, Liễu Hạ Thiên đã giữ chặt Ôn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Nhu đang chuẩn bị đi làm lại: “Vừa nãy sao cô không nói giúp tôi?”

Còn có thể vì sao nữa? Đương nhiên là để ả ta xông lên tuyến đầu chịu trận thay rồi! Trong lòng nghĩ vậy nhưng miệng Ôn Nhu lại nói: “Đồng chí Nguyễn chỉ là lạ giường thôi, đêm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ qua cô chẳng phải cũng đè trúng tôi đó sao? Chúng ta phải học cách khắc phục khó khăn, tin rằng qua một thời gian nữa, đợi cô thích nghi rồi thì sẽ không quậy nữa đâu!”

Còn phải đợi một thời gian nữa? Liễu Hạ Thiên muốn bùng nổ. Cái cảnh này chỉ một đêm thôi ả ta đã chịu đủ rồi. Không được,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nói gì thì nói, nhất định phải tống cổ Nguyễn Hiện Hiện đi. Cái điểm thanh niên trí thức này, có cô thì không có mình.

Liễu Hạ Thiên đã quyết tâm, nhận lấy quả trứng luộc từ tay mẹ Liễu rồi lăn lên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mặt chườm nóng: “Mẹ! Lát nữa con đưa mẹ lên huyện mua vé xe, mình đi...”

Lời còn chưa nói hết, mũi ả ta khịt khịt:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Cái mùi gì thế này? Sao mà thối thế?”

Tìm ra nguồn gốc của mùi thối, ả ta vẫn không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cam tâm, bóc quả trứng ra. Giây tiếp theo: “Ọe!”

“Nguyễn Hiện Hiện! Tao với mày​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không đội trời chung!”

“Hắt xì!”

Nguyễn Hiện Hiện đang đứng bên xe bò chuẩn bị lên huyện, bỗng hắt hơi một cái. Mộc Hạ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quan tâm sờ trán cô: “Có phải tối qua quậy quá nên bị cảm lạnh rồi không?”

“Không sao! Chắc là có người ở điểm thanh niên trí thức đang chửi em đấy!” Nghĩ đến mấy quả trứng thối​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mình đưa ra, Nguyễn Hiện Hiện lại thấy buồn cười. Mộc Hạ nghe xong liền chọc chọc vào trán cô.

“Em đấy! Đúng là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ độc thật!”

Đang nói chuyện thì ông cụ Vu đánh xe cũng đến. Ông cụ trạc năm mươi tuổi, trên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người khoác một cái áo bông rách, đi cùng ông còn có ba bà thím trong đội.

Vừa nhìn thấy thân hình đô con của Mộc Hạ, tất cả đều sững sờ. Một trong số đó la lên: “Trời đất ơi! Cả​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đời tôi chưa từng thấy đứa con gái nào vạm vỡ thế này, ở nhà chắc nó phải ăn tốn cơm lắm đây?”

Bà chị em tốt của Lý Đại Cước là Mã Đại Chuỷ (Mã mồm rộng), đứng bên xe bò đảo mắt: “Ăn bao​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhiêu thì mặc kệ nhưng nó mà ngồi lên thì chuyến này chẳng phải con bò sẽ bị đè chết mệt à?”

Ông cụ Vu xoa đầu con bò, con bò lập tức đáp lại bằng một ánh mắt đáng thương. Thấy vậy, Mộc Hạ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tự giác bước xuống xe: “Không sao ạ! Cháu đi bộ bên cạnh xe bò, coi như tập thể dục luôn.”

Nguyễn Hiện Hiện thầm nghĩ tính cách Mộc Hạ tốt thật, không như mình, đánh người xong mà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ còn dám cản thì đánh luôn cả bò, không tin là không kéo mình lên huyện được!

Từ thôn Bình Đầu đến trụ sở xã mất mười lăm phút​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đi xe bò, còn lên huyện thì mất bốn mươi phút.

Xe chạy trên con đường quê nhỏ hẹp, bà thím Mã Đại Chuỷ dọc đường cứ lải nhải không ngừng,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hỏi han từ xuất thân, gia cảnh cho đến chuyện hôn nhân, cái miệng không ngớt một giây nào.

Nguyễn Hiện Hiện giấu tay sau lưng, lúi húi làm gì đó. Vừa xuống xe,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cô lập tức kéo Mộc Hạ và Trần Chiêu Đệ vội vàng bước đi.

Còn chưa đi được bao xa, sau lưng đã vang​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lên tiếng gầm của bà Mã Đại Chuỷ:

“Đứa nào? Đứa nào chùi hết​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nước mũi lên người tao?”

Trần Chiêu Đệ không hiểu chuyện gì, quay đầu lại hóng hớt. Mộc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hạ thì dường như đã hiểu ra, vẻ mặt đầy cạn lời.

“Lớn tồng ngồng rồi mà còn chơi trò bôi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nước mũi? Em có thấy ghê tởm không?”

Ba người dừng lại trước cửa Cung Tiêu Xã, Mộc Hạ nói: “Chị phải​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mua nhiều đồ lắm nên không đi cùng hai em được rồi.”

“Đúng lúc lắm! Em đi bưu điện gửi thư, lúc về còn ghé qua nhà người​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thân một chuyến, xe bò không cần đợi em đâu.” Nguyễn Hiện Hiện cũng nói.

Trần Chiêu Đệ nhìn trái ngó phải, cô ấy vốn định đi cùng hai người bạn mới quen nhưng cũng nhận ra cả​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hai đều có việc riêng: “Hai người cứ đi lo việc đi, em đi dạo loanh quanh một mình là được.”

Ba người chia tay, Nguyễn Hiện Hiện đi đến bưu điện, gửi thư báo bình an cho​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ từng người quen ở nhà. Thư cô đã viết sẵn từ lúc còn ở trên tàu.

Trước khi đi cô đã không kịp chào tạm biệt ông Lữ và mọi người,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ các cụ mà đợi mãi không thấy tin tức chắc sẽ lo lắng lắm!

Thư gửi đi, cô nhìn nhân viên bưu điện cất tem đi mà cũng muốn mua một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ít nhưng vì vội đến nông trường thăm bà nội nên đành phải đợi dịp khác.

Sau khi rời khỏi bưu điện, Nguyễn Hiện Hiện lại đến cửa hàng bách hóa tổng hợp, giữa cái nhìn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khinh khỉnh của nhân viên bán hàng, cô mua một chiếc xe đạp nhãn hiệu Phượng Hoàng, cỡ 26.

“Phiếu mua xe đạp cộng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thêm 180 đồng.”

Thấy cô thật sự móc tiền và phiếu ra, thái độ của nhân viên bán hàng lập tức nhiệt tình​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hơn hẳn, trước khi đi còn không quên dặn cô nhớ ra cục công an để đóng số khung.

Nguyễn Hiện Hiện đạp xe một mạch ra khỏi huyện nhưng không vội đi đóng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ số xe, mà rẽ vào một gốc cây lớn không người rồi dừng lại.

Cô lấy từ trong không gian ra hai hộp sữa bột mạch nha, một cân đường đỏ, năm cân lương thực tinh (gạo, bột mì), hai bộ quần áo và giày vớ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ của người già cho vào gùi. Thấy gùi vẫn còn chỗ trống, cô lại mua thêm nửa cân trứng gà từ cửa hàng hệ thống để lấp đầy kẽ hở.