Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Chương 27

“Khụ!” Hách Quốc Nghị không nhịn được mà bật cười. Nguyễn Hiện Hiện ngờ vực ngước mắt lên: [Ông​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ta cười cái gì? Ông ta đang cười mình, chắc chắn là ông ta đang cười mình!]

“Được rồi!” Thái độ của ông ôn hòa trở lại, giống như đang nhìn bậc con cháu. Ông cầm lấy chìa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khóa xe rồi gọi Nguyễn Hiện Hiện đi cùng: “Quậy cả buổi sáng, chắc là chưa ăn gì đúng không?”

“Ta đưa cháu đến nhà ăn ăn cơm trước đã. Giờ này đám thanh niên trí thức đã bị các đại đội trưởng sản xuất đưa về thôn hết rồi. Để ta xem, địa điểm của cháu là ở​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đội Bình Đầu. Chỗ đó tốt đấy! Đại đội trưởng công bằng, công điểm lại có giá trị, là đội phát triển tốt nhất trong khu Đinh Tử. Ăn xong ta đạp xe đưa cháu qua đó.”

“Tốt cái gì mà tốt!” Nguyễn Hiện Hiện đi theo sau Hách Quốc Nghị, lẩm bẩm: “Đại đội trưởng công bằng tức là không dễ bịp. Công điểm có giá trị tức là việc nhiều làm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không xuể. Tốt ở chỗ nào chứ? Dư Thiên Lỗi cố tình xếp cháu vào đó, là muốn cho cháu làm việc mệt chết để về báo cáo với chủ tử của hắn ta.”

“Không được nói bậy bạ! Cái gì mà chủ tử với nô tài. Mấy năm trước mà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nói mấy lời này là đủ để cho cháu đi nông trường cải tạo rồi đấy.”

Nguyễn Hiện Hiện khịt khịt mũi. Hai người vừa đi vừa nói chuyện. Trước khi cánh cửa văn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phòng đóng lại, Hách Quốc Nghị còn quay lại cảnh cáo Dư Thiên Lỗi một câu:

“Cậu cứ ở đây mà kiểm điểm, đợi tôi về​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chúng ta sẽ “nói chuyện” từ từ sau.”

Dư Thiên Lỗi biết mình tiêu đời rồi! So với công việc, chút lợi lộc cỏn con​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kia thì đáng là gì? Trong lòng hắn ta, ruột gan hối hận đến tím bầm!

Bữa cơm này Hách Quốc Nghị mời. Vào cái giờ chẳng sớm chẳng muộn này, ông đành phiền sư phụ nấu bếp làm hai bát​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mì. Đồ ăn kèm là cà tím và ớt xanh xào mà ông mang từ nhà đi, trộn chung lại ăn cũng khá ngon.

Biểu ngữ đương nhiên đã được dỡ xuống. Cô cũng không lo Điểm thanh niên trí​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thức sẽ giở trò “ngoài mặt thì tuân theo, sau lưng thì làm trái”.

Thể diện có thể cho nhưng Dư Thiên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Lỗi bắt buộc phải cuốn xéo!

Kiếp trước, toàn bộ gia tài của cô bị đám thanh niên trí thức cũ trộm sạch. Cô bị ép phải giặt quần áo​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cho đám đồng chí nam. Quần áo làm việc cả ngày bị mồ hôi thấm ướt, thật sự là hôi thối vô cùng!

Bọn họ cầm lương thực của cô nhưng lại không cho cô ăn. Cô lấy hết can đảm đi cầu cứu bên ngoài... Đội sản xuất thì đùn đẩy cho công an, công​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ an lại đùn đẩy cho Điểm thanh niên trí thức. Và Dư Thiên Lỗi ở Điểm thanh niên trí thức đã áp giải cô về thôn và buông lời cảnh cáo.

Gió nhẹ hiu hiu thổi, ngồi ở yên sau xe đạp của Hách Quốc Nghị,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Nguyễn Hiện Hiện thầm nghĩ đó thật sự là một quãng đời u tối!

Khi chiếc xe đạp tiến đến gần cổng thôn, vừa hay đụng phải đoàn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thanh niên trí thức mới đang được đại đội trưởng dẫn đi.

Đám thanh niên trí thức mới đang​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phải cuốc bộ về đội: “???”

Nguyễn Hiện Hiện có người chở hành lý lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ còn được ngồi xe suốt quãng đường: “...”

Vị đại đội trưởng với biểu cảm như sắp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nứt ra, trời như sập xuống: “!!!”

Cái người mà ông ta không muốn nhìn thấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhất, cuối cùng cũng đã xuất hiện!

“Ủa! Hóa ra cô cũng đến đội Bình Đầu à?​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Sao trên tàu hỏa không thấy cô nhỉ?”

Hành lý được dỡ lên xe bò, Hách Quốc Nghị chào một tiếng rồi đi trước. Nguyễn Hiện Hiện nhập hội,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một cô gái mặc bộ đồ tuy cũ kỹ nhưng được cái sạch sẽ, chủ động bắt chuyện với cô.

Thanh niên trí thức mới đến tổng cộng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có năm người, ba nữ hai nam.

Cô và Mộc Hạ, cộng thêm cô gái vừa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bắt chuyện tên là Trần Chiêu Đệ.

Hai đồng chí nam đi phía sau các đồng chí nữ. Đại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đội trưởng sắp xếp như vậy, gọi là canh chừng!

Một người tên Ngô Học Lương, cô có chút ấn tượng, đến từ Thượng Hải. Anh ta và một thanh niên trí thức cũ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khác ở đây là bạn nối khố, ngày thường hay đi chung với nhau, không thích tham gia vào mấy chuyện thị phi.

Người cuối cùng là Diệp Căn, cái gã mất tiền xong mặt như đưa đám. Hắn ta liếc về phía Nguyễn Hiện Hiện với ánh mắt vô cùng căm phẫn. Ánh mắt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hắn ta lướt qua hai cái túi hành lý to đùng của cô đặt trên cùng xe bò, không biết đã nghĩ đến điều gì, tâm trạng lại tốt lên.

Nguyễn Hiện Hiện ngơ ngác trả lời câu hỏi của Trần Chiêu Đệ: “Tôi cũng không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ biết nữa! Tôi còn đang muốn hỏi sao trên xe không thấy các cô.”

Chuyến tàu chuyên chở thanh niên trí thức thường sẽ sắp xếp những người cùng về​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một xã ngồi gần nhau nên đối phương mới có câu hỏi như vậy.

“Đến cổng thôn rồi.” Đại đội trưởng nhảy xuống xe bò, hô hào cũng ra hiệu cho mọi người nhớ kỹ đường: “Tôi đưa các cô cậu đến điểm thanh niên trí thức. Hai​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngày hôm nay và ngày mai sẽ được nghỉ ngơi sắp xếp đồ đạc, sáng ngày kia bắt đầu lên công. Có vấn đề gì thì tranh thủ hỏi ngay bây giờ.”

Trên mặt đại đội trưởng có một vết sẹo dao chạy từ má phải vắt qua má trái. Người đàn ông đã bốn mươi mấy tuổi, thân hình vạm vỡ như hổ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gấu, chân lại có chút khập khiễng. Khi không cười, ông nhìn người khác cứ như muốn ăn thịt trẻ con, mà lúc cười lên thì lại càng đáng sợ hơn.

Cũng chính vì vẻ ngoài của ông mà kiếp trước Nguyễn Hiện Hiện sợ hãi không dám đến gần, ngược lại còn thân thiết hơn với gia đình gã thôn trưởng có bộ mặt hiền lành nhưng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lòng dạ độc ác. Suýt chút nữa cô đã bị thằng con trai ngốc nghếch, ch** n**c miếng, sức trâu của gã đó làm nhục. May mà có người đã âm thầm giúp đỡ cô.

Mãi đến trước khi về thành phố cô mới biết người đã nhiều lần ngầm ra tay giúp đỡ mình chính là Hướng Hồng Quân, người lính giải​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngũ vì bị thương, đã từ chối sự sắp xếp công việc của tổ chức để về thôn đảm nhiệm chức đại đội trưởng đội sản xuất.

“Đại đội trưởng! Lương thực hằng ngày của chúng cháu được giải quyết​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thế nào ạ?” Trần Chiêu Đệ quan tâm nhất vấn đề này.

“Lương thực à! Thanh niên trí thức vừa xuống nông thôn mỗi người sẽ có năm mươi cân lương thực thô, đã bao gồm trong​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tiền trợ cấp của các cô cậu rồi. Ăn hết rồi muốn mua thêm thì phải dùng công điểm để đổi với đội.”

Ông nói rõ luật chơi trước: “Đội của chúng ta không ủng hộ việc lấy tiền mặt đổi lương thực. Muốn có, chỉ có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thể dùng công điểm. Nếu các cô cậu nhiều tiền thì cũng có thể cầm phiếu vào thành phố mua lương thực.”

Nói cách khác: Không làm việc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thì không có cơm ăn!

Ông cố tình lườm Nguyễn Hiện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hiện một cái thật sắc.

“Món hàng” này lại không có chút tự giác nào, vỗ vỗ cái túi bên hông, đôi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mắt to cong lên: “Cháu có tiền. Không chỉ có tiền mà còn có cả phiếu.”

Hướng Hồng Quân:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “...”

Ông bực bội quay mặt đi. Ông đã nói rất thẳng thắn, mà đối phương ám chỉ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cũng rất rõ ràng. Tổng kết lại bằng hai vế: Có tiền! Không làm việc!

Những người còn lại thì thở phào nhẹ nhõm. Hình thức thế này cũng tốt, không đến nỗi u ám như lời mấy thanh niên trí thức về phép thăm nhà kể lại. Gặp phải đội nào hắc ám,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không chỉ phải dùng công điểm mua lương thực mà còn phải bỏ thêm tiền. Không đưa cũng không sao, đám đại đội trưởng hắc ám đó có cả đống cách để trừng trị thanh niên trí thức.

Đang nói chuyện, xe bò đã đi vào trong đội. Cây hòe già ở đầu thôn đã mọc ra những tán lá xanh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ non mơn mởn. Một vòng đá được xếp thành ghế đẩu, là nơi để phụ nữ trong thôn ngồi lê đôi mách.

Lúc này đang là giờ lên công, dưới gốc cây hòe chỉ có một bà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thím đang tựa lưng vào thân cây, hai chân duỗi thẳng tắp sưởi nắng.

Thấy có người, bà ta lộn một vòng bò dậy, xông tới trước​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đoàn người săm soi từng người một, miệng “chậc chậc” không ngớt:

“Xem cái vóc dáng của con bé này này, tốt thật, eo thô mông tròn, chắc chắn đẻ được con trai.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Xứng đôi với thằng con ốm yếu nhà Vương Mạt Tử (Vương mặt rỗ) lắm, bù trừ cho nhau mà!”

Mộc Hạ sa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sầm mặt!

“Ui ui ui... Cái thân hình bé choắt này, con ơi, ở nhà ăn không đủ no​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ à? Có muốn thím giới thiệu cho một anh chàng khỏe mạnh vạm vỡ không?”

Mặt Trần Chiêu Đệ thoạt đỏ bừng, thoạt tái nhợt,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vội lùi lại nấp sau lưng Mộc Hạ.

Lý Đại Cước (Lý chân to) cười khoái chí: “Sao lại ngại ngùng thế? Đừng vậy chứ! Đàn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bà sớm muộn gì cũng phải lấy chồng, ai mà chẳng phải qua cái cửa này!”

“Lý Đại Cước! Bà đủ rồi đấy!”​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Đại đội trưởng quát lên.

Nhưng mụ đàn bà này hoàn toàn không thèm đếm xỉa đến ông. Ánh mắt mụ cuối cùng cũng rơi vào người Nguyễn Hiện Hiện, nhìn cô từ trên xuống dưới, mắt sáng rực lên. Mụ vừa định nói gì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đó thì thấy cô gái có vẻ ngoài xinh xắn, dáng chuẩn, nhìn là biết giàu có này cúi xuống nhặt một hòn đá, xem xét thấy không có gì bẩn rồi bỏ vào miệng cắn một cái “Rắc”...

Hòn đá có thể ném vỡ đầu người ta, vậy mà lại vỡ tan tành trong miệng cô.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Đồng tử của Lý Đại Cước co rút dữ dội: “Con gái! Con làm cái gì đấy?”