Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Chương 26

365 có chút kỳ lạ: [Tôi cảm thấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hắn ta không giống đang diễn.]

Nguyễn Hiện Hiện: [Đúng là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không phải diễn.]

365: [Vậy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sao...]

Nguyễn Hiện Hiện: [Bởi vì tiền của hắn ta​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đúng là do tôi lấy đi mà!]

Hệ thống vậy mà lại á khẩu không nói nên lời, một lúc lâu sau mới nặn ra được một câu: [Cục​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cưng à! Chúng ta không đến mức đó, cùng lắm thì... cùng lắm thì “bố” đi trộm xe đạp nuôi con.]

Nguyễn Hiện Hiện suýt nữa thì tát bay nó. Dạo này hệ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thống đặc biệt cố chấp với việc làm bố của cô!

Kiếp trước, Diệp Căn cũng nói dối là mất tiền y như vậy, Dư Thiên Lỗi đứng bên cạnh ép buộc cô phải mở túi ra kiểm tra.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Đương nhiên kết quả là không tra ra được gì nhưng hơn ba trăm đồng trên người cô đã bị phơi bày trước mặt mọi người.

Trên người cô lại vô cớ gánh thêm cái danh kẻ cắp vặt. Mới xuống nông thôn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chưa được mấy ngày, không chỉ tiền bị mất mà danh tiếng cũng hỏng bét.

Có thể nói, ngày hôm nay ở kiếp trước chính là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khởi đầu cho sự diệt vong hoàn toàn của cô.

Bị bắt nạt, bị bài​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xích, bị cô lập...

Dẫn đến việc cô không thể nhìn mặt bà nội lần cuối.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Kiếp này, cô sao có thể để bi kịch lặp lại?

Dám nói mình mất tiền à? Nếu không biến giấc mơ của Diệp Căn thành hiện thực​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thì đúng là có lỗi với sự vu khống của hắn ta ở kiếp trước.

Nguyễn Hiện Hiện của kiếp này cái gì cũng ăn, chỉ không chịu “ăn thiệt”; ghế nào cũng ngồi, chỉ không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngồi chờ chết. Ai nói cứ phải bị người ta tát một cái rồi mới được bị động đánh trả?

Cô không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thèm!

Trước khi đi, cô liếc xéo kẻ đồng lõa Dư Thiên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Lỗi, chờ đấy... một tên cũng đừng hòng chạy thoát!

Bị ánh mắt lạnh như băng đó lướt qua, Dư Thiên Lỗi như rơi vào hầm băng, cả đêm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trên đường về đều gặp ác mộng, luôn có một linh cảm đại nạn sắp ập xuống đầu.

Quả nhiên, cơn ác mộng đã trở thành​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sự thật vào sáng sớm hôm sau!

Khi hắn ta đạp xe đến, nhìn thấy biểu ngữ treo trước cửa cơ quan và Nguyễn Hiện Hiện đang ngồi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tĩnh tọa ngay dưới biểu ngữ, mắt Dư Thiên Lỗi tối sầm, cả người lẫn xe ngã văng ra ngoài...

Trước cửa Điểm thanh niên trí thức, sáng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sớm đã vô cùng náo nhiệt.

Các đại đội trưởng đội sản xuất từ các nơi gần đó, người thì đánh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xe bò, người thì lái máy cày, đã xếp thành một hàng dài.

Đội Hồng Kỳ: “Ối chà! Có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kịch hay để xem rồi!”

Đội Dã Trư Lĩnh: “Nhìn cô nhóc dưới tấm biểu ngữ kia kìa,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dáng vẻ xinh xắn, cao ráo, là thanh niên trí thức hả?”

Lời này khiến các đại đội trưởng, vốn đang có tâm trạng khá tốt cũng phải thấy ngột ngạt. Ai mà xui xẻo vớ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phải “món hàng” này vậy? Nhìn là biết chỉ thiếu nước khắc mấy chữ “Tôi là đồ phiền phức” lên trán thôi!

Các thanh niên trí thức ngày đầu tiên đến huyện lỵ chờ phân công, lần lượt đi ra từ nhà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khách. Mộc Hạ do dự một lúc, cuối cùng vẫn bước lên vỗ vai Nguyễn Hiện Hiện hỏi:

“Sao em không báo công an? Lẽ ra hôm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ qua em phải báo công an rồi.”

Báo công an? Nguyễn Hiện Hiện chớp chớp mắt rồi cười. Vị tiểu thư không hiểu sự​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đời này ở đâu ra vậy? Cô chỉ nói bốn chữ: “Đơn vị anh em.”

Mộc Hạ thở dài, siết mạnh vai Nguyễn Hiện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hiện một cái rồi lùi về chỗ cũ.

Mãi cho đến khi vị lãnh đạo đầu tiên của Điểm thanh niên trí thức đến làm,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhìn rõ nội dung trên biểu ngữ, suýt chút nữa thì ngã quỵ xuống đất.

Trời cha đất mẹ ơi, gần đây cấp tỉnh sắp có khách khứa gì đó đến, các nơi đều đang kiểm tra vô cùng nghiêm ngặt. Lão tổ tông này lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chọn đúng lúc này đến trước cửa cơ quan giăng biểu ngữ, đây là muốn tất cả mọi người cùng cô xuống nông thôn trồng trọt hết hay sao?

“Này nữ đồng chí! Có vấn đề gì chúng ta vào văn phòng giải quyết. Cô mà còn gây rối​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ như vậy nữa, tôi sẽ báo công an đến kiểm tra thân phận của cô đàng hoàng đấy.”

Cái chiêu này vốn trăm lần thử trăm lần trúng, ai ngờ đối với Nguyễn Hiện Hiện lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hoàn toàn vô dụng. Cô vẫn chỉ đáp lại câu đó: “Ông cứ gọi người qua đây!”

“Ông nội tôi là Lữ đoàn trưởng, bố tôi là Phó giám đốc xưởng, tôi là người kế thừa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chủ nghĩa cộng sản hồng chuyên chính gốc, ông cứ điều tra, cứ điều tra thoải mái!”

Vị lãnh đạo tức đến nỗi quay mặt bỏ đi. Vừa vào văn phòng đã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nổi trận lôi đình, đập bàn hỏi là ai đã gây ra họa.

“Cho các cậu 10 phút, bất kể dùng cách gì cũng phải gỡ cái biểu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngữ kia xuống cho tôi, không thì chờ mà cuốn gói hết đi.”

Nói xong, ông ta đuổi tất​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cả mọi người ra ngoài.

Thế là lúc Dư Thiên Lỗi chạy tới, vừa hay thấy lãnh đạo trực tiếp của mình đang đứng trước mặt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Nguyễn Hiện Hiện lựa lời khuyên nhủ. Hắn ta chỉ cảm thấy trời đất tối sầm, suýt nữa thì ngã.

Vị lãnh đạo nói bằng giọng điệu lạnh lùng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhất, gọi hắn ta cùng vào văn phòng.

Hơi nóng làm người ta choáng váng. Nguyễn Hiện Hiện bưng một cốc nước đường đỏ, ngồi trên ghế: “Tôi cũng không có yêu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cầu gì nhiều. Người này nhận hối lộ, cố tình gây khó dễ, xử lý thế nào là công việc của các ông.”

Dư Thiên Lỗi sợ hãi, gân cổ lên cãi: “Tôi không nhận hối lộ của bất kỳ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ai. Làm việc phải có chứng cứ, không có chứng cứ tức là vu khống.”

Đối diện với ánh mắt đầy ẩn ý, nửa cười nửa không của Nguyễn Hiện Hiện, Dư Thiên Lỗi cảm thấy toàn thân như bốc cháy, ngọn lửa trong lòng sắp thiêu chết hắn ta. Hắn ta nhớ ra rồi, tối hôm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ qua hắn ta cũng đã yêu cầu nữ đồng chí bằng cái lý “không có chứng cứ” này để mở túi ra kiểm tra. Hiện giờ vai vế đổi ngược lại, hắn ta chỉ cảm thấy mất mặt và nhục nhã.

Nhưng nhiều hơn cả là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cảm giác uất ức.

Hắn ta không thể thừa nhận, chết cũng không thể thừa nhận. Đã vào được đơn vị thế này, chỉ cần không phạm phải sai lầm mang tính nguyên tắc, không bị tóm được thóp thì cơ bản đây chính​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là “bát cơm vàng”. Gia đình đã tốn bao nhiêu công sức mới đưa hắn ta vào được đây. Nếu mất việc, cả đời này hắn ta cũng không thể tìm được công việc nào tốt hơn thế.

Dư Thiên Lỗi hối​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hận rồi!

Nhưng... đã quá​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ muộn!

Lúc đông người, Nguyễn Hiện Hiện còn phải nói dông dài vài câu lý lẽ. Bây giờ trong văn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phòng không có người ngoài, cô cười tủm tỉm đi vòng quanh Dư Thiên Lỗi một vòng.

“Anh đã biết tôi bị nhà họ Nguyễn đuổi ra khỏi cửa, lẽ nào lại không đi nghe ngóng xem hàng xóm sát vách nhà tôi là những ai à? Anh muốn tôi phải mời ông Lữ, bà Vương​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hay là lão Phong mới quen đến đây điều tra đích thân à? Nếu thật sự tra ra được cái gì đó, liệu có làm liên lụy đến các đồng nghiệp khác trong đơn vị không nhỉ?”

Vị lãnh đạo ngồi ghế trên tim “lỡm” một nhịp. Ông ta không biết ông Lữ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bà Vương nào, những người đó quá xa vời. Nhưng cái họ “Phong” này...

Ông ta hắng giọng một tiếng, thăm dò: “Lão Phong mà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đồng chí nhỏ nhắc đến tên đầy đủ là gì?”

“Là Phong Quảng ạ! Nói ra cũng thật khéo, trên tàu hỏa người phiên dịch của lão Phong bị ốm, vừa hay cháu lại biết chút tiếng Anh nên đã làm phiên dịch tạm thời​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rồi cũng thật “trùng hợp” lại xúc tiến được một đơn hàng lớn. Thế là vô tình lọt vào mắt xanh của ông cụ. Lão Phong đúng là một ông cụ hiền từ.”

Mỗi một câu cô nói ra, mí mắt của vị lãnh đạo kia lại giật một cái. Cái gì mà “vừa hay”? “trùng hợp”, “vô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tình”... Thật sự quen biết lão già khốn nạn Phong Quảng đó? Còn hiền từ? Cái thứ đó mà gọi là hiền từ á?

Ông mới lui về tuyến hai được hai năm nay, không biết lên cơn gì lại đi làm kinh tế. Mà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thủ đoạn làm kinh tế của ông chính là uy h**p, dụ dỗ, cướp đoạt trắng trợn từ tổ chức!

Nhìn vào đôi mắt trong veo, linh lợi biết nói của cô nhóc này, ông ta coi như​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đã triệt để được mở mang tầm mắt thế nào gọi là “trợn mắt nói dối”.

Nhưng ông ta chỉ cười cười mà không vạch trần. Ông ta cũng hiểu, những lời đó nói​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thì là nói cho Dư Thiên Lỗi nghe nhưng thực chất là nói cho chính mình nghe.

Song, ông ta cũng sẽ không chỉ tin vào lời nói phiến diện của một cô nhóc, càng không vì sợ hãi quyền​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thế của ai đó mà phải hy sinh cấp dưới của mình. Ông ta sẽ tự mình điều tra Dư Thiên Lỗi.

“Nguyễn... Hiện Hiện, đúng không! Ý của cháu ta đã hiểu. Ta ở đây thay mặt cho Điểm thanh niên trí thức, long trọng hứa với cháu, nhất định sẽ điều tra rõ ràng và xử lý công bằng.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Nhưng cũng mong cháu hiểu, nếu cháu phóng đại sự thật, cậy quyền ép người thì dù lai lịch của cháu có lớn đến đâu, huyện Bình An này của ta cũng không sợ cháu, nghe rõ chưa?”

“Cháu thì có quyền thế gì chứ?” Nguyễn Hiện Hiện tự giễu: “Chẳng qua chỉ là một đứa con bị gia tộc vứt bỏ, phải “mượn cáo​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ oai hùm” để tự bảo vệ mình mà thôi. Dù sao cũng cảm ơn sự công bằng, công chính và lời dạy bảo của bác.”

Người ngồi trên biết lời này của cô gái là xuất phát từ thật tâm cũng không phải kiểu cho rằng mình quen biết dăm ba người là đã ngon nhất thiên hạ.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Cô bé giống như một con thú nhỏ đang nhe nanh múa vuốt, bất kể là địch hay bạn, cứ phải nhe nanh ra trước rồi gào lên: “Cứ nhào vô đây!”