Khi ấy Nguyễn Hiện Hiện mới hiểu cô đã bị cả nhà này bỏ rơi hoàn toàn.
Sau đó, vì vết thương quá nặng nên cô “đăng xuất” luôn. Linh hồn trôi dạt sang một thế giới xa lạ, biến thành đứa trẻ mồ côi, bắt đầu chuỗi ngày vừa khổ vừa buồn cười kéo dài hơn 10 năm trời.
Cuối cùng, cô dùng số tiền tích góp chắt chiu dâng lên cho Phật Bà một con gà quay, nào ngờ vừa bước chân trái ra khỏi đại điện lớn đã bị sét đánh ngủm ngay tại chỗ!
Sau đó, cô sống lại, quay về đúng cái cảnh “đại hội PUA gia đình”. Nơi mà nhỏ em họ õng à õng ẹo giở trò trốn tránh việc kết hôn và về nông thôn, giữa đường lại đổi ý khiến cha mẹ chú bác ép cô phải thay thế.
Cô xông vào nhà, túm lấy cái váy vải Diệc Lương của em họ cắt soàn soạt từng đường, rồi quấn mấy mảnh vải vụn quanh đầu, quay vòng vòng hỏi mấy người lớn: “Nhìn tôi có giống em họ không hả?”
Nguyễn Hiện Hiện cố nén nụ cười đang muốn bật ra. Từ sau khi phát bệnh tâm thần, tinh thần cô bỗng nhiên khá lên nhiều!
Rốt cuộc cô cũng thoát được khỏi cái thế giới quái đản nơi mà: “Tôi nuôi cá tăng trọng, bạn bán tôm tiên, người trồng cỏ độc, kẻ gieo dưa vàng, gà mọc 6 cánh, vịt không biết kêu, thịt đông lạnh 30 năm vẫn được bày bán vô tư, rau phun đủ loại thuốc, thịt chuột “úm ba la” thành bít tết tiền triệu, sữa bột pha hàn the... Đứa nào đứa nấy đều toan tính hại nhau, bệnh viện thì cười rạng rỡ vui như trẩy hội...
Thế giới của cô không có nhà cao chọc trời nhưng ánh đèn rực rỡ khắp nơi.
***
Khu tập thể với mái ngói đỏ, tường xám tro. Bác sĩ Từ dừng xe, vui vẻ chào mấy ông bà đang tán gẫu dưới gốc cây rồi xách túi bước vào khu nhà số 1 chất đầy đồ cũ kỹ.
Người vợ đang bận rộn bên bếp lò ngoài hành lang, thấy chồng về thì nở nụ cười vừa ấm áp vừa pha chút chê bai: “Rửa tay đi rồi ăn cơm nào.”
Trên bàn ăn, bác sĩ Từ kể cho vợ nghe chuyện những bệnh nhân hôm nay, đặc biệt nhắc đến Nguyễn Hiện Hiện.
Người vợ cười khẽ: “Chẳng qua là cô gái nhỏ muốn giả bệnh để trốn xuống nông thôn thôi, ghi thêm mấy dòng là xong, anh đúng là cứng nhắc chẳng có chút tình người nào cả.”
Bác sĩ Từ lắc đầu gắp thức ăn: “Bệnh tâm thần đâu phải muốn là có. Cô ấy chỉ muốn giải quyết chuyện trước mắt nhưng bệnh án thì theo cả đời. Sau này tìm việc hay lấy chồng đều khó. Viết cho cô ấy giấy chẩn đoán bệnh chẳng khác nào hại người ta.”
Người vợ nghe thấy có lý nên không nói gì thêm, hai vợ chồng chuyển sang bàn chuyện khác.
Trời dần tối, bác sĩ Từ dọn bát đĩa mang ra bồn nước rửa. Vừa mở cửa, ông đã thấy một "quả dưa" biết cử động đang ngồi xổm trước bếp lò.
Nó nhe răng, cười toe toét với ông ta: “He he he!”
Nửa tiếng sau, tại đồn công an.
Bác sĩ Từ mặt cắt không còn giọt máu, run rẩy chỉ vào Nguyễn Hiện Hiện đang co rúm ngồi ở góc tường, cúi gằm không dám hé nửa lời.
“Chính là cô ta, không chỉ rình rập mà còn quấy rối. Đồng chí ơi, giờ tôi tin cô ta mắc bệnh tâm thần thật rồi! Các anh em nói thử xem, có ai nửa đêm nửa hôm mà ngồi trước cửa nhà người ta nghịch than tổ ong không?”
“Tôi không nghịch than tổ ong!” Nguyễn Hiện Hiện giải thích: “Tôi thấy lò nhà ông sắp tắt lửa nên tốt bụng thêm mấy cục than vào thôi mà.”
“Cô...” Bác sĩ Từ tức quá hóa cười, quay sang anh công an: “Đồng chí nghe thấy chưa, trước thì tháo xích xe tôi, giờ lại nghịch lò bếp. Ai mà chịu nổi? Tôi yêu cầu phải phê bình nghiêm khắc và giáo dục cô ta.”
Anh công an hỏi từng người một. Khi biết hành động của Nguyễn Hiện Hiện hoàn toàn là để lấy lòng bác sĩ để được khám cho tử tế, ai nấy đều im bặt.
Anh công an: “Tên?”
“Tôi tên Nguyễn Hiện Hiện, chữ Hiện của “hiện thế báo*”.”
(*Hiện thế báo: báo ứng ngay trong đời này.)
“Đồng chí...” Cô chỉ thẳng vào bác sĩ Từ vẫn đang than vãn, vẻ mặt đầy ấm ức: “Tôi muốn tố cáo! Người này lợi dụng chức vụ cấu kết với bọn buôn người, dùng giấy chẩn đoán bệnh làm mồi nhử, nhiều lần bày kế bắt cóc và bán các cô gái trong độ tuổi thanh xuân đi. Hành vi độc ác như vậy không thể tha thứ, bắt ông ta lại!”
Vừa dứt lời, sắc mặt bác sĩ Từ thoáng biến đổi. Những người có mặt đều là dân lão luyện, chỉ thoáng nhìn đã nhận ra cơ thể ông ta đột ngột căng cứng.
Dù sao bác sĩ Từ cũng là người từng nhúng chàm, ông ta chỉ thất thố một giây rồi lập tức lấy lại bình tĩnh. Ông ta tức giận lao về phía Nguyễn Hiện Hiện: “Vớ vẩn! Tôi chỉ từ chối giúp cô giả bệnh án thôi. Các đồng chí đừng cản, để tôi qua nói lý lẽ với cô ta!”
Ông ta còn chưa kịp lại gần thì đã bị các anh công an chặn đường. Khuôn mặt bác sĩ Từ đanh lại, dáng vẻ “bị oan đến tận trời” khiến cả đám công an nhất thời khó phân biệt thật giả.
Một anh công an chân dài nghiêm giọng hỏi Nguyễn Hiện Hiện: “Đồng chí nhỏ, cô phải chịu trách nhiệm với lời mình nói. Cô tố cáo bác sĩ Từ Phong là kẻ buôn người, vậy có bằng chứng gì không?”