Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng
Chương 1
“Bác sĩ, tôi có bệnh!”
Trong căn phòng khám đơn sơ, lớp sơn tường bong tróc loang lổ. Một bác sĩ đeo kính tròn đang cúi đầu ghi chép bệnh án.
“Cô có những triệu chứng gì? Nói tôi nghe xem.”
Nguyễn Hiện Hiện liếc quanh một vòng, chắc chắn trong phòng không còn ai khác, bèn rướn người tới gần bác sĩ, hạ giọng thì thầm: “Tối qua con gà mái nhà tôi nuôi 8 năm nay tự dưng mở miệng nói chuyện! Nó bảo vị hôn phu của em họ tôi lén nhìn mẹ tôi tắm, còn kêu tôi mau mau xuống nông thôn trốn đi cho an toàn!”
Bác sĩ Từ: “?”
Ông ta sững sờ, ngẩn ngơ, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang diễn ra.
Một lát sau, bác sĩ Từ cố gượng cười kiểu “không hiểu nhưng vẫn tôn trọng”, nhẹ giọng hỏi: “Trừ việc con gà biết nói ra, còn triệu chứng nào khác không?”
“Có!” Nguyễn Hiện Hiện gật đầu chắc nịch.
“Mẹ tôi thường chỉ thẳng vào mũi tôi mà mắng, nói tôi với cha giống nhau y đúc, rồi còn bảo nếu bà có con trai thì chắc chắn nó sẽ thừa hưởng hết dòng máu ưu tú của bà. Thế là tôi cho bà một lời khuyên.”
Bác sĩ Từ nheo mắt: “Lời khuyên gì?”
“Thì bảo bà sinh con trai với cha tôi đó, rồi đá cha tôi ra ngoài, sau đó lại sinh thêm một đứa nữa với chính đứa con trai đó để bảo toàn dòng máu ưu tú của bà.”
Nguyễn Hiện Hiện cúi đầu, giọng lộ vẻ tủi thân: “Nhưng mà bà vừa nghe xong đã hét lên, chửi tôi bị thần kinh, rồi ép tôi tới đây khám bệnh.”
Bác sĩ Từ: “?”
Ông ta hít một hơi thật sâu: “Được rồi, giờ tôi thử kiểm tra xem khả năng nhận thức của cô có vấn đề không nhé. Tôi hỏi, cô trả lời.”
Nguyễn Hiện Hiện lập tức ngồi thẳng người, nghiêm túc.
“Giả sử một ngày, cô đang trong nhà vệ sinh thì phát hiện không mang theo giấy. Trong túi chỉ có một tờ tiền lớn và một tấm ảnh chụp gia đình. Cô sẽ chọn cái nào?”
“Câu hỏi này mà cũng phải suy nghĩ sao?” Nguyễn Hiện Hiện tròn mắt, rồi thở dài cảm thán: “Xem ra nỗi nhớ người thân của tôi sắp phai màu thật rồi!”
Bác sĩ Từ bật cười thành tiếng, cười xong mới nghiêm mặt nói: “Đồng chí nhỏ à, người nhà cô chắc đăng ký cho cô đi xuống nông thôn rồi phải không? Cái này không phải bệnh, là giận dỗi thôi. Không cần uống thuốc, về nhà nói chuyện rõ ràng với họ là được. Về đi! Thanh niên phải hưởng ứng lời kêu gọi của tổ chức, nông thôn rộng lớn đang chờ các cô đến góp sức đấy."
Nguyễn Hiện Hiện rời khỏi phòng khám mà trong đầu đầy mờ mịt, cô nói toàn là thật mà!
Bắt đầu từ hai hôm trước, người nhà ai cũng mắng cô bị bệnh, vậy mà bác sĩ chuyên nghiệp lại bảo cô không bệnh. Rốt cuộc cô phải nghe ai đây?
Cô cứ thế bước ra hành lang tầng 1, đến khu cấp cứu thì trông thấy một người thím đang quỳ gối khóc sướt mướt, ra sức nhét mấy đồng tiền lẻ vào tay bác sĩ.
Bác sĩ nhất quyết không nhận tiền, chỉ nghiêm túc hứa rằng nhất định sẽ cố hết sức cứu người!
Nguyễn Hiện Hiện bỗng như được khai sáng.
Ồ, hóa ra là do cô chưa biết cách hối lộ đúng bài bản!
Nhưng mà cô không có tiền!
Sáng nay cô đã tiêu sạch hết bao nhiêu tiền tiêu vặt tích góp suốt mấy năm qua ở chợ đen rồi. Đến 2 hào cuối cùng cũng dùng để mua phiếu đăng ký khám bệnh, giờ biết lấy gì mà hối lộ bác sĩ đây?
Nguyễn Hiện Hiện nhìn khắp nơi, định học lỏm kinh nghiệm từ mấy người bệnh cùng cảnh ngộ xung quanh.
Cô đi dạo loanh quanh đến cửa sau thì bắt gặp một người đàn ông trung niên đang dắt xe đạp, vừa cười vừa chào bác gác cổng.
Ngay giây đó, cô bỗng nhiên thông suốt!
Phải ha, hối lộ đâu nhất thiết phải đưa tiền, cô có thể lao động để đổi lấy cảm tình mà!
Nguyễn Hiện Hiện nhoẻn miệng cười, bước tới gần bắt chuyện với người gác cổng: “Anh trai ơi, em hỏi tí được không nè?”
***
Thế là, sau một ngày làm việc mệt nhoài, bác sĩ Từ đang hớn hở chuẩn bị về nhà ăn cơm tối thì nhìn thấy cảnh tượng làm bản thân suýt nữa lên cơn tăng xông tại chỗ, Nguyễn Hiện Hiện đang ngồi xổm dưới đất, bên cạnh là chậu nước, tay cầm bàn chải hì hục kỳ cọ chiếc xe đạp cưng của ông ta.
Ông ta lập tức lao tới như một cơn gió: “Khoan! Dừng tay ngay! Cái đó là xích xe, không được chà!”
Nguyễn Hiện Hiện làm việc tốt mà thành ra làm hỏng việc, cô tiu nghỉu, rụt cổ nép sát tường, dáng vẻ vừa đáng thương vừa thậm thà thậm thụt.
Cô không muốn bị hiểu lầm là theo dõi ông bác sĩ đâu, nhưng mà cô thật sự cần một tờ giấy chứng nhận bệnh tâm thần!
Con người cô là xuyên về từ hai ngày trước. Còn cái bộ não là sau khi nghe con gà mái mở miệng nói chuyện thì chính thức toang luôn!
Kiếp trước, cô tin vào máu mủ tình thân, ngoan ngoãn thay em họ xuống nông thôn xây dựng vùng quê mới. Sau đó khi được quay về thành phố, cô lại tiếp nhận luôn vị hôn phu mà em họ chê bỏ.
Cho đến cái ngày gã vì cứu em họ mà thản nhiên nhìn đôi chân cô bị xe tải cán nát, nghe tiếng cô gào khóc thảm thiết mà không thèm chớp mắt.