Thấy Trương Liên Hoa bị giọng điệu của mình lấn áp, ngay cả một câu cũng nói không ra, cô lạnh giọng nói: “Sau này tôi mới biết, nhân lúc tôi đi làm, bà nhốt Tiểu Niên và Tiểu Uyển lại. Không những đánh mà còn la mắng, dọa nạt bọn trẻ, bắt ép chúng làm những việc mà chúng không muốn.”
“Lần đầu tiên trong đời tôi thấy có bà nội độc ác như bà, sự việc đã như vậy bà còn muốn đến ở nhà chúng tôi, để chúng tôi hiếu thuận với bà sao? Tỉnh táo lại đi, tôi không lấy chổi đuổi bà đi đã là khách sáo với bà lắm rồi.”
Giọng nói của Chu Tú Tú cứng rắn rõ ràng, mỗi một câu nói đều rất chân thật, không úp mở, cô không một chút do dự nói ra từng chữ từng chữ từ tận đáy lòng mình.
Bùi Hi Bình gặp phải người mẹ như vậy, bọn trẻ gặp phải bà nội như vậy, xem như xui xẻo nhưng nhẫn nhịn chịu đựng cũng không phải là phong cách của hai vợ chồng họ.
“Bà còn đánh Tiểu Niên và Tiểu Uyển sao?” Đôi mắt của Bùi Hi Bình chợt lóe lên sắt lạnh sau khi nghe những lời vừa rồi của Chu Tú Tú.
Anh trầm giọng, trong mắt hiện lên tức giận, môi mỏng mím lại thành một đường thẳng, góc hàm dưới của anh căng chặt.
Trương Liên Hoa bị khí thế của anh làm cho giật mình, bất giác lùi về sau một bước.
Bị bầu không khí lạnh lẽo bao trùm lấy, bà ta vội nuốt một ngụm nước bọt, ánh mắt nhìn chằm chằm: “Đánh một đứa trẻ thì làm sao? Có đứa trẻ nào mà không bị đánh chứ?”
Hai tay Bùi Hi Bình nắm chặt thành nắm đấm.
Tiểu Niên và Tiểu Uyển là bảo bối trân quý của họ, bọn trẻ cư xử lễ phép lại hiểu chuyện, từ trước đến nay không hề đòi hỏi một cách vô lý.
DTV
Trước kia, Bùi Hi Bình cho rằng Chu Tú Tú đã dạy dỗ chúng tốt, nhưng sau này anh mới ý thức được, chúng như vậy là do từ nhỏ đến khi trưởng thành đã trải qua không ít cực khổ, làm cho chúng không dám nói, chỉ có thể âm thầm chịu đựng mọi hành hạ.
Cho dù là mẹ ruột của bọn trẻ hay Trương Liên Hoa, thì những tổn thương mà họ gây ra đối với bọn trẻ đều không thể xem nhẹ, nếu Chu Tú Tú không đến đây, thay anh chăm sóc chúng, e rằng anh bây giờ đã không thể nhìn thấy những đứa con đáng yêu của mình.
“Các người đến sở cảnh sát trước đi.” Yết hầu của Bùi Hi Bình chuyển động lên xuống, giọng nói phát ra, chỉ dùng một câu với âm điệu trầm tĩnh đối với một vài gương mặt quen thuộc.
Mọi người sau khi nghe câu nói ấy, lập tức phối hợp gật đầu, đưa người nhà của họ rời đi trước.
Sự việc đã đến mức này, còn cái gì mà họ nghe không hiểu nữa chứ? Chính là một người mẹ già đối đãi vô cùng cay nghiệt với gia đình con trai, thấy lợi ích trước mắt lập tức muốn chiếm tiện nghi về phía mình. Người đời thường nói trên đời không gì sánh bằng cha mẹ, nhưng mà có vài người ngay cả làm cha, làm mẹ cũng không xứng.
“Đừng đi!” Trương Liên Hoa thấy mọi người dần tản đi, lập tức lên tiếng, nhưng mọi người làm gì nghe lời bà ta chứ, chỉ trong chốc lát những công nhân, viên chức trong khu dân cư đều đi hết để lại bà ta là người duy nhất đối mặt với đôi vợ chồng trẻ.
Áp suất không khí xung quanh Bùi Hi Bình quá thấp, làm cho bầu không khí xung quanh cũng trở nên loãng hơn.
“Tôi luôn cảm thấy kỳ quái, năm đó tôi còn nhỏ như vậy, sao bà lại nhẫn tâm nhốt tôi ở trong nhà củi chứ?”
“Kêu trời trời không nghe, gọi đất đất không thấu, trong nhà củi vừa tối vừa không thoáng gió, khắp mọi nơi đều là cuốc làm ruộng.”
“Tôi ở trong đó quấy khóc đến nỗi cổ họng nóng rát tựa như sắp vỡ ra bà mới đem tôi ra ngoài. Nhân lúc cha không có ở nhà, bà lấy gậy đánh tôi như muốn đòi mạng, đánh đến nỗi tôi nghĩ rằng bản thân mình sẽ c.h.ế.t thì bà mới nguôi giận.”
Nhịp tim của Trương Liên Hoa như ngừng đập, trên mặt lộ ra vẻ khó tinh“Anh… anh không phải đã quên hết rồi sao?”
Bùi Hi Bình đã nhớ lại toàn bộ.
Những ám ảnh tâm lí ấy như một cái gai bị đè nén trong lòng, một khi được phóng thích ra sẽ giống như một mãnh thú giận dữ hay một đại thủy triều cuồn cuộn nuốt chửng anh.
“Lúc trước là tôi, bây giờ là các con của tôi.” Bùi Hi Bình hít một hơi thật sâu, kiềm chế cảm xúc của bản thân, anh sắc bén hỏi: “Trương Liên Hoa, rốt cuộc tôi có phải là con của bà không?”
Thân thể Trương Liên Hoa run rẩy một trận, ánh mắt trở nên m.ô.n.g lung, nghiến răng nói: “Anh không phải con của tôi thì là con của ai hả! Đó không phải là cách nuôi dạy con ở trong thôn sao? Người đời nói, thương cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi, tôi làm như vậy không phải để anh sau này làm người tốt, làm con hiếu thảo sao?”
“Hơn nữa, tôi đánh anh thì như thế nào? Đánh anh mạnh một chút là để rèn luyện anh có tiền đồ lớn không phải sao? Là do tôi số khổ, nuôi anh lớn như vậy, thế mà anh chỉ dựa vào một vài ký ức đã xem tôi như người không quen biết!”
Chu Tú Tú không biết tuổi thơ của Bùi Hi Bình lại có những ký ức đau buồn như vậy, nghe anh nói những lời ấy xong, trái tim cô đau thắt lại. Ngay lúc nghe những lời biện hộ vô liêm sỉ của Trương Liên Hoa, cô tức giận đến nỗi chỉ muốn lấy một cái gì đó đập c.h.ế.t bà ta.