Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 225

Bà ta vô cùng tự tin, thân hình cúi xuống, trong mắt hiện lên một tia lạnh lùng, bà ta nhất quyết ép Bùi Hi Bình trước mặt bao nhiêu người đồng ý cho bà ta sống ở đây.

Nhưng không ngờ, giọng điệu Bùi Hi Bình kiên định: “Tôi không đồng ý.”

Trương Liên Hoa sững sờ: “Con nói cái gì?”

“Không cần hỏi qua Tú Tú, bà muốn dọn vào đây ở, tôi là người đầu tiên không đồng ý.” Bùi Hi Bình bình tĩnh nói.

“Muốn tình lãnh đạo, bà cứ tùy ý, nhưng mà lãnh đạo cao nhất ở đồn công an này là tôi. Nếu bà nghĩ muốn đề lên cấp trên nữa thì bắt xe đến Cục cảnh sát thành phố, xem xem lãnh đạo Cục thành phố có nguyện ý làm chủ cho bà không.”

Ánh mắt u ám, giọng nói lạnh lùng, khi nói chuyện thì nhìn thẳng vào Trương Liên Hoa, trong ánh mắt không có ý muốn né tránh. Chu Tú Tú nhìn anh đang đứng trước mặt mình, ấn đường dần dần giãn ra, người ta thường nói người bị áp bức cuối cùng sẽ trở thành kẻ áp bức.

Nhưng mấy năm nay bà ta vẫn đứng trên cương vị mẹ chồng mà sống thoải mái từ ngày này qua tháng nọ, mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu dường như sinh ra đã có thù địch, Bùi Hi Bình biểu hiện rõ ràng thái độ của mình trước mặt Trương Liên Hoa, là không muốn cô bị người ngoài bàn tán.

DTV

Anh vừa dứt lời, quay đầu nắm lấy tay Chu Tú Tú: “Em có muốn về nhà lấy thứ gì không?”

Chu Tú Tú mỉm cười lắc đầu: “ Tiền em đã mang theo rồi, em sẽ đi đến nhà trẻ nộp học phí trước.”

“Ừm.”

Hai người nói chuyện nhẹ nhàng, tay nắm không rời, trong mắt họ chỉ có đối phương, ngay cả một cái liếc mắt đến Trương Liên Hoa cũng không có.

Những người đứng xung quanh cũng chứng kiến cảnh ấy, họ không thảo luận gì càng không muốn ở lại thêm nữa, mọi người dần dần đều giải tán.

Trương Liên Hoa bị bỏ lơ mà đứng tại chỗ, sắc mặt xanh mét, cho đến khi bà ta chắc chắn hai người họ thật sự không quan tâm đến đến bà ta mới gắt gao nói: “Đứng lại cho tôi!”

Âm thanh này khiến cho những người xung quanh vừa định giải tán đều đứng lại.

Trương Lệ Hoa chạy về phía trước, ánh mắt dữ tợn, ngón tay chĩa ra suýt chút nữa đã đ.â.m vào chóp mũi của anh: “Tôi sinh ra anh, tôi nuôi dưỡng anh thật không dễ dàng gì, tôi chỉ muốn dọn đến thành phố cùng các người sinh sống, anh lại nhìn tôi với vẻ mặt này? Bùi Hi Bình, có phải đôi cánh của anh cứng cáp rồi phải không!”

Giọng nói sắc bén của bà ta như muốn xuyên thủng màng nhĩ của mọi người, một bàn tay của bà ta vừa muốn nhéo lỗ tai của Bùi Hi Bình thì đã bị anh nắm chặt tay. Anh không nhẫn nại mà buông tay bà ta ra, vừa định nói thì cuối nghe bên tai có người đang bàn tán về mình.

“Không phải nói mẹ của sở trưởng Bùi một mình chịu cực khổ nuôi nấng con cái lớn khôn sao? Nhất định là không dễ dàng gì.”

“Thật ra thì để bà ấy sống cùng cũng không có gì là không được, tại sao sở trưởng Bùi không đồng ý chứ?”

Bùi Hi Bình không muốn để Chu Tú Tú bị kẹp ở giữa, nhưng cô lại chẳng thể tránh khỏi, sự việc không tốt ở trong nhà không tiện đem ra nói cho người ngoài biết, nhưng mà Trương Liên Hoa dựa vào điểm này, bà ta nghĩ anh sẽ không tính kế với mình nên mới đem việc này làm náo loạn.

Chu Tú Tú không vui, cô đi về phía trước: “Bà Trương à, bà cố ý đảo trắng thành đen, cái này là không đúng. Bà nói bà một mình cực khổ nuôi dưỡng cả nhà, nhưng mà theo như tôi biết, lúc trước người trong quân đội hiểu lầm Hi Bình hy sinh, bà đã lấy toàn bộ số tiền trợ cấp lớn nhỏ trong nhà. Lúc đó trợ cấp của Hi Bình không ít, tôi một xu cũng không thấy, còn bà mỗi ngày một mình mua thịt, ăn uống no say, ngay cả con gái và cháu trai yêu quý của bà lớn lên đều gầy như vậy, bà nói xem bà có sai không?”

Mặc dù hành động khi đó của cô khiến người khác xem thường, nhưng mẹ chồng như Trương Liên Hoa quả thực rất xấu tính. Chu Tú Tú không nhận được quá nhiều ký ức về bà ta, nhưng qua những lời nói của người dân trong làng, cô cũng có thể hình dung được cô đã cùng lũ trẻ sống những tháng ngày như thế nào.

“Tiểu Niên và Tiểu Uyển là con ruột của Hi Bình, là cháu nội của bà, nhưng lúc chúng sống cùng với bà, chúng đói đến sắp ngất xỉu, ngay cả ăn một cái bánh bao cũng không dám, bà nói xem tại sao lại như vậy?”

Lời nói của Chu Tú Tú vô cùng sắc bén khiến cho bà ta ngay cả cơ hội phản kháng cũng không có, nhưng Trương Liên Hoa nghĩ rằng bà ta đổi nơi ở mới vì để tránh bị chú ý, Chu Tú Tú cũng không dám làm hại bà ta.

Không ngờ rằng bà ta đã đoán sai rồi.

Chu Tú Tú không quan tâm cái gì gọi là ảnh hưởng xấu, trong mắt cô, việc xấu ở trong nhà quả thật không thể kể ra cho người ngoài biết, nhưng mà người thông minh biết thức thời mới là tốt nhất. Nhìn thấy Trương Liên Hoa được đằng chân lân đằng đầu, lẽ nào cô lại nhượng bộ hết lần này đến lần khác chứ?