Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 107

Lúc chị ta khóc xong, nhìn thấy mọi người không thể thay mình nghĩ cách được nữa, lau nước mắt cùng nước mũi, lạnh lùng nói: "Ai cần các người đến đây đưa ra ý kiến? Chồng tôi chỉ là tâm trạng không tốt, cho nên không đi làm việc nữa, tôi nói gì với chủ nhiệm Liên đoàn phụ nữ, đâu có liên quan gì đến các người?"

Trương Liên Hoa nghe xong, cũng gật đầu nói: "Chuyện nhà người ta, cần gì các người quan tâm? Tôi cùng con gái và con rể đóng cửa bảo nhau là được, còn các người tìm chỗ nào mát mẻ mà chơi đi!"

Nói xong, Trương Liên Hoa đóng cửa đuổi người, Bùi Nhị Xuân cũng gật đầu theo, giống như người vừa rồi khóc lóc sướt mướt không phải chị ta.

Bị bọn họ trút giận, lời trong lòng của các chú, thím ở thôn còn chưa kịp nói ra đã bị nghẹn lại.

"Tôi khinh, cái nhà này đúng là điên rồi mới đem rác rưởi coi như bảo vật."

"Tôi thấy chồng của nó nhất định có vấn đề, để xem về sau còn làm ra trò cười gì nữa!"

Đợi cho đến khi đuổi được tất cả mọi người đi, sắc mặt Bùi Nhị Xuân vẫn y như cũ, không hề có chuyển biến tốt đẹp.

Trương Liên Hoa mắng: "Chuyện nhà mình, không nên làm ầm ĩ cho tất cả mọi người biết? Nếu con còn dám tiếp tục…"

"Mẹ, con nghi ngờ anh ta đang ở nhà quả phụ Triệu." Sắc mặt Bùi Nhị Xuân trắng bệch trở nên nghiêm túc, nói với mẹ.

"Con định đến đấy kiểm tra."

Cả người Trương Liên Hoa cứng lại, nhìn thấy ánh mắt con gái buồn bã, lòng bà ta run lên: "Mẹ sẽ đi cùng con."

Bùi Nhị Xuân muốn đi lấy con dao, tay v**t v* dọc thân của con dao, cuối cùng vẫn do dự mà bỏ lại. Vừa rồi quá ầm ĩ, tất cả người trong thôn đều thấy rõ ràng, nếu bị họ bắt gặp, thật không tốt tí nào.

Cho đến tận bây giờ, chị ta vẫn lo lắng thay Đổng Hòa Bình.

Hai mắt Bùi Nhị Xuân sưng đỏ, sắc mặt khó coi cực độ, chị ta và Trương Liên Hoa dìu nhau đi, hai người từng bước một đi đến nhà quả phụ Triệu.

Nhưng mà chị ta còn chưa đi được vài bước, đã nghe được một loạt tiếng bước chân dồn dập.

Đổng Hòa Bình đã nhanh chóng chạy tới, hơi thở còn chưa ổn định, đột nhiên dừng lại, hai tay vòng sau lưng: "Vợ ơi!"

"Anh trốn ở trong này?" Vẻ mặt Bùi Nhị Xuân hoài nghi.

"Nãy giờ anh ở cùng với ai?"

"Anh không đi đâu cả." Đổng Hòa Bình vui tươi hớn hở cười, đi lên ôm thắt lưng rắn rỏi của chị ta: "Anh khát quá, em lấy cho anh một bát nước lạnh đi."

Đổng Hòa Bình dìu Bùi Nhị Xuân vào trong phòng, tay kia thì cũng không nhàn rỗi, ôm lấy bả vai của mẹ vợ, làm bộ đẩy bà ta đi về phía trước. Đến khi mẹ vợ đi vào trong phòng, Đổng Hòa Bình mới chạy đến cửa, ở phía xa xa là Trần Thục Nhã đang đứng, nháy mắt với cô ta.


Cho đến khi Trần Thục Nhã dịu dàng gật đầu, xoay người về hướng ngoài thôn, anh ta mới lau hết mồ hôi trên trán.

Vừa rồi đúng là rất nguy hiểm.

Anh ta và Trần Thục Nhã lén lút vụng trộm thân thiết ở phía sau núi, không ngờ lại nghe thấy tiếng thôn dân hùng hổ tìm mình, cả hai chân dường như đều như nhũn ra.

Xem ra phải đổi chỗ mới, nếu không lần tới sẽ bị người khác phát hiện.

...

Trần Thục Nhã cũng hoảng sợ.

Cô ta và Đổng Hòa Bình vẫn duy trì quan hệ, hai người đã trở thành tình nhân.

Đổng Hòa Bình thích thú, mà cô ta thì nghĩ đến tương lai anh ta thành ông chủ nhà giàu, do vậy chuyện tình cảm ngày càng tốt đẹp.

Tự cô ta cũng biết, mối quan hệ của họ không thể đưa ra ngoài ánh sáng, tuyệt đối không thể để bị phát hiện. Ít nhất trước khi Đổng Hòa Bình có sự nghiệp nhỏ, không thể bị người khác phát hiện.

Nói đi nói lại tất cả là tại Bùi Nhị Xuân, tự nhiên làm ầm lên để làm gì? Trần Thục Nhã nghiêm mặt, trong lòng phiền não, chậm rãi đi từng bước về phía ngoài thôn.

Nhưng mà cô ta mới đi được vài bước, đột nhiên dừng lại, trên mặt hiện lên một vẻ không thể tin, cả người giống như là bị sét đánh, đầu óc tự hỏi không ngừng.

Bởi vì cô ta thấy được một bóng người vô cùng quen thuộc.

Một người đàn ông cao lớn, đĩnh đạc, làn da so với trước kia đen đi rất nhiều, so với quá khứ càng thêm cương nghị, cũng tăng thêm sức quyến rũ.

Đó là Bùi Hi Bình, là người đàn ông mà ở trong quá khứ cô ta ra sức theo đuổi, làm mọi cách mà cũng không được đáp lại tình cảm.

Không phải anh đã c.h.ế.t rồi sao?

Chẳng lẽ cái gọi là hy sinh cũng chỉ là một hiểu lầm, thật ra anh vẫn còn sống?

Nếu là như vậy, chức vị của anh trong quân đội chắc chắn được thăng tiến, mà tiền trợ cấp, cũng sẽ cao hơn trước rất nhiều.

DTV

Trần Thục Nhã đứng c.h.ế.t lặng tại chỗ, hai chân dường như... không còn là của chính mình nữa, dù làm thế nào cũng không thể nhấc chân lên được.