Bùi Hi Bình giật mình, đáy mắt bình thản chợt lóe lên vài gợn sóng không rõ cảm xúc, im lặng một lát, anh nhận lấy chìa khóa xe đạp Tiêu Kiến Tân đưa cho: "Bây giờ cháu đi ngay."
"Không được! Không được để cho anh Hi Bình đi!"
Tiêu Tiểu Phượng bị việc trước mắt dọa sợ ngây người, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi, vành mắt hồng hồng, không ngờ lại bị Tiêu Kiến Tân thấp giọng khiển trách: "Ngồi xuống!"
Mắt thấy nước mắt của Tiêu Tiểu Phượng nhanh chóng rơi xuống, Vương Húc Phương ôm lấy cánh tay cô ta, nén giận nói: "Có gì bình tĩnh mà nói, ông không thấy con gái đang sợ hãi sao?"
"Nếu con gái có bị dạy hư, nhất định cũng là do bà dạy hư nó!" Tiêu Kiến Tân cau mày, đợi cho Bùi Hi Bình đi rồi, mới nghiêm túc nói.
DTV
"Công việc của đơn vị quan trọng nhất, buổi chiều Tiểu Viên còn phải chuẩn bị tư liệu cho hội nghị, có Hi Bình ở đây, chẳng lẽ không thể sai cậu ta đi làm ư? Không nỡ à? Chỉ vì cậu ta là người trong lòng của con gái chúng ta nên phải thiên vị ư?"
"Tôi..."
"Đừng nói nữa." Tiêu Kiến Tân cắt ngang lời bà: "Việc này không nghe theo bà được!"
Đuôi mắt Tiêu Tiểu Phượng đỏ hoe, nước mắt chực trào rơi xuống. Không phải cô ta không muốn cho Bùi Hi Bình làm việc, chẳng qua anh đạp xe đạp đi đến thôn Thứu Sơn, nhất định phải để Chu Tú Tú ngồi sau xe của anh, đến lúc đó hai người đấy chẳng phải nhất định sẽ đụng chạm thân mật sao?
Mới chỉ nghĩ đến thôi, Tiêu Tiểu Phượng cũng đã hận đỏ mắt.
Nhưng cũng đâu còn biện pháp nào khác nữa đâu? Mặc dù bình thường Tiêu Kiến Tân bây cưng chiều cô ta, nhưng thời điểm thực sự tức giận, cũng sẽ không nhượng bộ.
Chuyện này đã không còn đường cứu vãn nữa rồi.
Bùi Hi Bình cầm cái chìa khóa xe đạp, chuẩn bị xuất phát đến thôn Thứu Sơn.
Anh lấy bản đồ ra, nhìn đích đến, dọc trên đường đi, hồi tưởng ùn ùn kéo tới.
Con đường này rất quen thuộc, tuyệt đối không phải lần đầu tiên anh đến đây.
Vẻ mặt Bùi Hi Bình trở nên lạnh lùng, nhìn trái nhìn phải trên đường đi, muốn dựa vào những kí ức bật ra trong đầu hiện tại để gợi nhớ trí nhớ về quá khứ.
Tiêu Kiến Tân nói anh là người ở thành phố Kim, điều đó không thể nào là sự thật được, bởi vì anh nghe không hiểu được phương ngữ nơi đó.
Quê của anh rốt cuộc ở nơi nào? Điều này giống như là bí ẩn, làm cho anh không thể nào ngừng tìm tòi nghiên cứu.
Khoảng cách trên bản đồ với điểm cần đến càng ngày càng gần, Bùi Hi Bình đạp xe đạp chậm lại, thong dong tới cửa thôn Thứu Sơn.
Tuy vậy lúc này ở đây không có nổi một thôn dân, anh muốn hỏi đường cũng không thể.
Anh xuống xe, chuẩn bị hướng vào trong thôn mà đi.
...
Thật ra, theo ngày thường, đáng lẽ thôn Thứu Sơn phải rất náo nhiệt, nếu không phải là những người nông dân đang làm việc thì cũng là một số cụ ông, cụ bà tán gẫu ở trước cửa thôn.
Hôm nay quạnh quẽ như thế, là bởi vì tất cả mọi người đang tập trung ở nhà họ Bùi
Nghe nói Đổng Hòa Bình đã liên tiếp hai ngày không quay về nhà. Bùi Nhị Xuân làm loạn từ công xã đến tận ủy ban thôn, khắp nơi cũng không thấy bóng người, cuối cùng chị ta khóc suốt trên đường về nhà, khiến cho không ít thôn dân đi theo giúp, thay chị ta bày mưu tính kế.
"Con rể của nhà bọn họ cũng không phải người thành thật, vừa rồi tôi nghe Nhị Xuân nói với chủ nhiệm Liên đoàn phụ nữ là ngửi thấy trên người anh ta có mùi của phụ nữ."
"Ban ngày đi suốt không thấy, chỉ có buổi tối mới vác xác về để ăn cơm. Người ta hỏi anh ta đi đâu, anh ta cũng không nói, suốt ngày trong bộ dạng sống không được mà c.h.ế.t cũng chẳng xong."
"Tôi nhìn cái tiền đồ của tên họ Đổng kia là thấy mù mịt rồi, vợ con mình sống c.h.ế.t như thế nào cũng không thèm để ý! Vậy mà cũng không biết ngẫm lại xem lúc trước bọn họ chạy nạn đến đây, là ai cho bọn họ miếng cơm để ăn, khối ngói để che đầu!"
Nghe lời nói của mọi người, sắc mặt của Trương Liên Hoa ngày càng âm u.
Bà ta đã từng này tuổi rồi, cũng không có yêu cầu gì nhiều, chỉ hi vọng có thể giữ gìn thể diện của bản thân một chút. Nhưng này mấy ngày nay không biết đã trúng phải thứ tà ma gì, đầu tiên là Chu Tú Tú đòi phải được ra ở riêng, lại đến Bùi Trung Hà nhảy sông, giờ lại đến con gái và con rể.
"Nếu không thì tìm mẹ của anh ta đi! Tôi thấy mẹ cậu ta hai ngày nay vẫn đi làm việc, ngày nào cũng thong dong nhàn rỗi như không có việc làm." Đột nhiên có một thím đưa ra đề xuất.
Ý tưởng này của thím vừa được nêu ra, mọi người đều gật đầu, đều nói phải lấy lại công bằng cho Bùi Nhị Xuân. Không ngờ rằng, Bùi Nhị Xuân đột nhiên khóc đứng lên, vội vàng ngăn lại nói: "Đừng! Sức khoẻ mẹ chồng của tôi không tốt, đừng đi quấy rầy bà ấy."
Đừng nhìn Bùi Nhị Xuân bình thường quát mắng Đổng Hòa Bình, hung ác vô cùng, nhưng thực tế, chị ta thực sự yêu anh ta. Trước đây khi chị ta vẫn là một cô gái trẻ, đã bị sự nhã nhặn của Đổng Hòa Bình mê hoặc, từ ngày hôm đó đến bây giờ, tuy rằng đôi lúc cuộc sống xảy ra chút mâu thuẫn, Bùi Nhị Xuân vẫn đối xử thật lòng với người chồng này.