Thập Niên 60: Trọng Sinh Mang Thai Đến Quân Khu, Cùng Chồng Sĩ Quan Ngày Ngày Phát Đường

Thập Niên 60: Trọng Sinh Mang Thai Đến Quân Khu, Cùng Chồng Sĩ Quan Ngày Ngày Phát Đường

Quả Quả Hữu Điểm Bì
Đang ra

Giới thiệu nội dung

Thể loại: Ngôn tình, Quân hôn, Trọng ꜱ¡ղɦ, Cưới trước yêu sau, Sủng ngọt, Hải đảo, Nuôi con, Vả mặt, Nam chính thâm tình, Hào môn thế gia

Giới thiệu: 

Vừa nộp đơn ly hôn, Tô Mạn Khanh đã rơi vào một cơn ác mộng lạnh lẽo.

Sau khi mất đi sự che chở, cô bị mẹ kế và em gái kế vu oan tố cáo, buộc phải xuống nông thôn. Những ngày tháng sau đó đầy rẫy khổ cực và giày vò. Thậm chí cô còn bị ép gả cho một lão góa vợ.

Cuối cùng, cô ςђ/ết thảm trong cô độc và tuyệt vọng.

Sau khi ςђ/ết, linh hồn cô vẫn chưa tan biến.

Cô tận mắt chứng kiến người chồng cũ mà mình từng chê bai là “thô lỗ, không hiểu phong tình” — Hoắc Viễn Tranh — ôm lấy ʈħɨ ʈħể tàn tạ của cô, đôi mắt đỏ ngầu như muốn nứt ra

Sau khi tỉnh lại từ cú đánh bất tỉnh, anh hóa thân thành Tu La.

Những kẻ từng hãmhạï cô, tính kế cô, từng người một đều bị anh đẩy xuống địa ngục.

Giật mình tỉnh giấc, nhìn cảnh mình sắp bị tố cáo giống hệt trong cơn ác mộng, Tô Mạn Khanh nghiến răng quyết định:

Đến quân khu!

Trên hải đảo xa xôi, Hoắc Viễn Tranh không chờ được giấy phê chuẩn ly hôn.

Thứ anh nhận được lại là một tờ thông báo:

“Thân nhân được phép theo quân."

Thân nhân?

Theo quân?

Ban đầu, Hoắc Viễn Tranh đen mặt trừng mắt nhìn Tô Mạn Khanh.

Cút! Đùa giỡn với ông đây vui lắm sao?

-

Thế nhưng chẳng bao lâu sau, anh bắt đầu hoài nghi nhân ꜱ¡ղɦ.

Người phụ nữ trước kia sống ςђ/ết đòi ly hôn với anh...

Không chỉ thật sự мαиɢ тнαι con của anh,

Mà còn ngọt ngào như miệng bôi mật, ngày nào cũng dỗ dành khiến người ta chẳng thể chống đỡ ɲổi.

Hoắc Viễn Tranh cố giữ vẻ mặt nghiêm nghị, muốn cô đứng đắn một chút.

Nhưng khóe miệng lại cứ nhếch tận mang tai.

Ngay cả bước đi cũng như đang lơ lửng trên mây.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull

Danh sách chương

Tổng 250 chương
Chương 101Chương 101: Mẹ, Con Là Quân Nhân!Chương 102Chương 102: Cô Ta Có Bản Lĩnh Lớn Đến Vậy Sao?Chương 103Chương 103: Đã Mấy Ngày Rồi, Cũng Không Đến Bệnh Viện Thăm Con Sao?Chương 104Chương 104: Tô Mạn Khanh Vẫn Có Chút Ưu ĐiểmChương 105Chương 105: Tại Sao Không Theo Lẽ Thường?!Chương 106Chương 106: Tô Mạn Khanh Thật Sự Đã Thay Đổi Sao?Chương 107Chương 107: Bất Kể Trước Kia Có Gì Không Vui, Đều Chỉ Có Thể Bỏ QuaChương 108Chương 108: Đối Tượng Bảo Vệ Trọng ĐiểmChương 109Chương 109: Chuyện Này Làm Sao Anh Có Thể Không Kinh Ngạc?Chương 110Chương 110: Là Có Chuyện Tốt, Hơn Nữa Còn Là Chuyện Rất Tốt!Chương 111Chương 111: Thật Sự Làm Rạng Rỡ Mặt Mũi Nhà Họ Hoắc Chúng Ta!Chương 112Chương 112: Kỳ Kinh Nguyệt Của Cô Ta, Hình Như Đã Trễ Một Tuần?Chương 113Chương 113: Không! Tôi Nhất Định Phải Phá Bỏ!Chương 114Chương 114: Không Chết Trên Chiến Trường, Lại Bị Vợ Đá Một Cước Khỏi Quân ĐộiChương 115Chương 115: Quả Thực Là Một Trời Một VựcChương 116Chương 116: Cô Vậy Mà Lại Hiểu!Chương 117Chương 117: Giúp Cô Sao? Tôi Giúp Cô Thế Nào Được?!Chương 118Chương 118: Ly Hôn!Chương 119Chương 119: Tôi Đồng Ý Ly HônChương 120Chương 120: Nếu Có Chút Mệnh Hệ Nào, Mẹ Sẽ Hỏi Tội Con!Chương 121Chương 121: Băng HuyếtChương 122Chương 122: Tôi Đặc Biệt Mời Chung Lão Qua Đây, Xem Chân Cho CậuChương 123Chương 123: Có Thể Xin Mọi Người Tạm Thời Giữ Bí Mật Cho Tôi Không?Chương 124Chương 124: Mang Thai Đôi Sao?Chương 125Chương 125: Ông Nội Muốn Nói Chuyện Với Cháu Một LátChương 126Chương 126: Khá Khen Cho Ông Già Họ Hoắc Nhà Ông! Quá Keo Kiệt Rồi!Chương 127Chương 127: Tôi Là Trụ Cột Cơ Mà! Sao Tôi Có Thể Đi Làm Tạp Vụ Được?Chương 128Chương 128: Kim Phượng Anh Bị BắtChương 129Chương 129: Đây Chính Là Sự Tự Tin Của CôChương 130Chương 130: Năng Lực Của Tô Mạn Khanh Có Phải Đã Bị Phóng Đại Rồi KhôngChương 131Chương 131: Dù Có Quét Rác Ngoài Đường, Cũng Còn Hơn Là Theo Một Tên ThọtChương 132Chương 132: Xa Lạ Đến Đáng SợChương 133Chương 133: Dì Giúp... Hay Là Không Giúp?Chương 134Chương 134: Viễn Tranh, Anh Đúng Là Thiên TàiChương 135Chương 135: Tôi Thấy Cô Ta Cố Ý, Muốn Làm Anh Mất MặtChương 136Chương 136: Đã Đến Lúc Chấn Chỉnh Lại Kỷ LuậtChương 137Chương 137: Máy Bơm Áp Lực Nước Thử Nghiệm Thành Công!Chương 138Chương 138: Các Người Nói Sự Cố Của Máy Bơm Áp Lực Nước Là Do Con Người?Chương 139Chương 139: Sự Thật Phơi BàyChương 140Chương 140: Giang Thu Nguyệt Bị BắtChương 141Chương 141: Giấu GiếmChương 142Chương 142: Để Cô Làm Giáo Viên Lớp Xóa Mù ChữChương 143Chương 143: Cô Vậy Mà Lại Mong Chờ Gã Sẽ Giúp Mình?Chương 144Chương 144: Dù Không Biết Học Tập Có Ích Gì, Nhưng Cô Muốn Thay ĐổiChương 145Chương 145: Ông Trời Của Tôi Ơi! Thật... Thật Sự Là Đài RadioChương 146Chương 146: Đồ nát cũng có thể làm ra radio?Chương 147Chương 147: Chế Tạo Một Chiếc Đài Radio Ngay Tại ChỗChương 148Chương 148: Nên Đặt Ở Nơi Có Thể Phát Huy Tốt Hơn Ánh Sáng Và Sức Nóng Của Cô ẤyChương 149Chương 149: Đợi Đã, Mẹ Lấy Chút Đồ Ăn Cho Các ConChương 150Chương 150: Đảm Bảo Bọn Họ Đều Sẽ Phát Điên