Trình Tuyết bước vào phòng khách, trên đĩa pha lê đựng trái cây đã bày sẵn những quả cherry. Mấy tháng này không phải mùa cherry, cô nếm thử một quả, vị cũng ngọt.
Bà đang ngồi chuyện trò, thấy cô đưa quả cherry nhỏ xinh đến bên miệng, bà xua tay: "Cháu tự ăn đi."
"Hai hôm nữa bà về nước, cháu có muốn mang theo thứ gì không?"
Trình Tuyết hơi bất ngờ: "Dạ? Bà về đó làm gì ạ?"
Bà làm bộ véo má cô, nhưng chẳng dùng tí sức nào: "Bà già rồi không được đi gặp bạn bè cũ à?"
Trình Tuyết cười khúc khích: "Bà tìm được mùa xuân thứ hai đấy ạ?"
Bà đỏ mặt, mắng yêu: "Cái con bé này, tuổi già gần đất xa trời như bà thì còn xuân với chả thu gì, chỉ có con bé cháu ngày nào cũng đắm chìm trong mật ngọt, nhìn cái gì cũng ra chuyện yêu đương."
Trình Tuyết dùng đầu ngón tay vê vê quả cherry, vẫn còn một nửa quả chưa ăn, cô vội vàng cãi: "Mật ngọt gì đâu ạ! Tính nết anh ta thế nào bà còn không biết sao, đâu phải người dễ ở chung."
Bà nheo mắt nhìn cô, lấy tay che miệng cười đến mức cong cả người. Dù biết mình nói hơi quá nhưng bà vẫn không nhịn được.
Bà vỗ vỗ vào chân cô, nói bằng giọng chỉ hai người nghe thấy: "Duy Đông tính tình vốn dĩ mạnh mẽ, nhưng đó là còn tùy xem nó ở bên cạnh ai."
"Chẳng phải bây giờ nó đang nhường nhịn cháu mọi bề đấy sao?"
Trình Tuyết im lặng.
Bà liếc nhìn cô rồi cũng không nói thêm gì nữa.
Hai người bọn họ, hoặc là cô gục ngã dưới tay anh, hoặc là anh gục ngã dưới tay cô, đằng nào cũng phải có một người chịu tổn thương, lòng tan nát, bại trận hoàn toàn, kiếp này chẳng thể như ý.
Giờ đây, dù trải qua bao sóng gió, dường như cũng đã mở ra những bước ngoặt mới.
Bà nhìn cô đầy nghiêm túc, tận đáy lòng bà đã coi cô như cháu gái ruột thịt, bà vỗ vỗ tay cô, thốt ra một câu: "Tiểu Tuyết à, chuyện đúng sai rạch ròi quá đôi khi lại chẳng hay. Cháu sẽ nhận ra, đi đường nào cũng có thể đến đích, chẳng có đường nào là đường cùng cả."
"Thứ không thể vượt qua không phải là hoàn cảnh, mà là chính bản thân mình. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cháu đã phạm lỗi gì đâu chứ?"
"Thích thì cứ thích, không thích thì thôi, chẳng phạm pháp, chẳng phạm tội, cũng chẳng ai mắng nhiếc cháu cả, ai rồi cũng phải tiến về phía trước thôi."
"Cháu cứ mãi chôn chân trong quá khứ để làm gì?"
Trình Tuyết cúi đầu, những ngón tay mảnh khảnh gảy gảy cuống quả cherry, tâm tư trĩu nặng.
Bà nói tiếp: "Cháu nhìn chị gái cháu xem, nhìn ba cháu xem, có ai còn như mấy tháng trước không?"
"Bà thường nói với Nguyên Thanh, rằng bà đã cố chấp giành lấy nuôi nấng nó, đừng có nghĩ bà khổ. Bà mà thấy khổ, bà đã chẳng nuôi, hồi đó cứ thế vứt nó đi cho rảnh nợ."
Bà làm động tác minh họa: "Nhìn nó lớn lên từng ngày dưới tay bà, hạnh phúc không gì sánh bằng."
Giọng bà nghẹn lại, xen lẫn tiếng nức nở, bà vỗ vỗ lưng cô: "Ba mẹ và chị gái cháu cũng vậy, chắc chắn họ chỉ mong cháu được sống tốt."
Trình Tuyết ân cần ngồi xích lại gần phía bà: "Dạo này Nguyên Thanh có về thăm bà không ạ?"
Bà gật đầu: "Nó ngoan lắm, rất hiếu thảo, cứ nửa tháng có chuyến bay là lại về."
Dường như nhớ ra điều gì đó, bà bật cười: "Nguyên Thanh hồi nhỏ trông xinh xắn lắm, mắt to, hai mí rõ nét, mỗi lần đùa nghịch với đám người làm, họ đều trêu là sau này nó lớn lên sẽ thành kẻ quyến rũ đàn bà."
"Duy Đông bằng tuổi nó, nhưng nó từng thì thầm với bà là thấy Duy Đông không giống những đứa trẻ đồng trang lứa."
"Bà hỏi tại sao? Nó bảo, Duy Đông thông minh quá, chơi với cậu ta chán chết, cái gì cũng đoán trước được kết quả."
"Nhưng trong khu trang viên rộng lớn chỉ có hai đứa bằng tuổi nhau, những đứa khác thì đứa hơn 4-5 tuổi, đứa thì vừa mới sinh, không đứa nào bắt nạt đứa nào đã là may mắn lắm rồi. Thế là nó cứ bám đuôi Duy Đông suốt."
"Hồi học tiểu học quý tộc ở Hồng Kông đã có dạ tiệc, bao nhiêu cô bé muốn nhảy cùng Duy Đông nhưng chẳng ai dám trực tiếp mời, toàn gửi gắm qua Nguyên Thanh."
"Nó ngoài mặt đồng ý, nhưng sau lưng thì ghen tị, bảo: 'Chẳng lẽ con không có sức hút sao, sao ai cũng đòi hẹn Duy Đông mà không ai hẹn con'. Hồi đó nó mới mười tuổi."
"Bà mắng nó là đồ quỷ nhỏ."
Bà cười không dứt.
Trình Tuyết luôn tò mò một chuyện, nhưng chưa bao giờ dám hỏi.
Cô cân nhắc cách dùng từ: "Mẹ của anh ấy..."
Vẻ mặt bà trở nên nghiêm nghị, thậm chí có chút bi thương: "Chuyện này vốn không nên để bà kể với cháu."
"Nhưng bà lại mong cháu sớm biết được."
"Cô ấy mất trong một vụ tai nạn giao thông."
"Duy Đông khi ấy 8 tuổi, đúng sinh nhật thằng bé. Cô Hồ đang bận chạy sự kiện ở đại lục, đã lâu rồi không gặp con trai. Thằng bé gọi điện sang bảo: 'Mẹ ơi, con muốn đợi mẹ về cùng cắt bánh kem'."
"Cô Hồ cảm thấy áy náy nên vô cùng xót xa. Vừa cúp điện thoại đã lập tức hối thúc tài xế lái xe về ngay."
"Họ đi đường cao tốc, không ngờ một tài xế xe tải lớn do lái xe trong tình trạng mệt mỏi đã chuyển làn rồi đâm sầm vào xe họ. Cô Hồ và tài xế tử vong tại chỗ."
"Cả nhà họ Kỷ vội vã chạy đến, nhưng ngay cả mặt cô Hồ lần cuối cũng không được nhìn thấy."
Bà nghẹn ngào: "Bà cũng đến đó. Ba thằng bé lật tấm vải trắng lên, chết lặng, đến một giọt nước mắt cũng không rơi. Bà lấy tay bịt mắt Duy Đông lại, thằng bé gạt tay bà ra rồi hỏi bà rằng: 'Có phải chính con đã hại chết mẹ không?'"
Bất cứ ai nghe câu chuyện này đều sẽ cảm thấy bàng hoàng và đau xót.
Trình Tuyết chợt nhớ đến chuyện "Tội lỗi và Hình phạt" mà anh từng nhắc đến.
Tình yêu mà anh cảm nhận được là nỗi đau, là thứ cần được chuộc tội, là thứ phải dùng sự mạnh mẽ mới đoạt lấy được, để rồi sau đó đón nhận những hình phạt từ ông trời.
Anh khôn lớn một cách bình thản, dường như chẳng hề để lại vết sẹo nào. Có lẽ nội tâm anh đã đủ mạnh mẽ để hóa giải những tổn thương ấy.
Dù thế nào đi nữa, cuộc đời anh vốn dĩ có thể là một đóa pháo hoa rực rỡ trong giấc mộng Hồng Kông cũ.
Vậy mà vụt chốc bụi mờ cuộn lên.
Sụp đổ thành đống hoang tàn.
Có lẽ đó mới chỉ là sự bắt đầu.
Trình Tuyết biết những chuyện xảy ra sau đó.
Cha anh cũng rời đi. Rời khỏi Hồng Kông.
Chỉ trong một đêm, sự ngây thơ và trong trẻo của anh đã bị g**t ch*t.
Anh có được sự quyết đoán, mưu lược như ngày hôm nay, cô cũng chẳng biết anh đã trở thành một người đàn ông thực thụ từ lúc nào.
Bà ghé sát lại: "Có phải rất đáng thương không?"
Trình Tuyết khẽ gật đầu, rồi nhanh chóng lắc đầu: "Nếu chỉ đáng thương thôi thì anh ấy đã chẳng có được địa vị như bây giờ."
Kỷ Duy Đông rất giỏi. Tạm gác lại những chuyện khác. Cô thực sự cảm thấy Kỷ Duy Đông là một người cực kỳ bản lĩnh.
Anh có mục tiêu rõ ràng, tự kỷ luật bản thân. Vì hiệu suất công việc, anh chú trọng sức khỏe, duy trì thói quen tập luyện. Anh biết nhiều thứ, và vẫn luôn duy trì thói quen học hỏi.
Sự điềm tĩnh, trí tuệ tuyệt vời chỉ là năng lực cá nhân, là kết quả của hơn hai mươi năm tự tích lũy rèn luyện, hay nói cách khác, đó là thiên phú.
Còn những thói quen sinh hoạt khác, chỉ là yêu cầu của anh đối với bản thân mà thôi.
Bất kể là ai, chỉ cần sở hữu một trong những tố chất ấy thôi đã đủ để tự hào.
Vậy mà tất cả những điều đó chỉ là ưu điểm nhỏ bé nhất của anh.
Người như vậy, quả thực rất đáng sợ.
Bà nhét chiếc đĩa pha lê vào tay cô, cười bảo: "Cô gái bình thường chắc sẽ hùa theo bà, nói Duy Đông một câu đáng thương là đã đủ lắm rồi. Cái họ muốn chính là sự đáng thương của Duy Đông."
"Không hổ là làm vợ của nó. Giờ bà lại thấy ghen tị với Duy Đông rồi."
"Biết tìm đâu ra người tâm lý, hiểu chuyện như thế này chứ."
"Trước đây bà cứ lo nó cưới về một bình hoa di động." Bà cười không ngớt, "May mà không phải."
Trình Tuyết đặt đĩa trái cây xuống bàn, gọi: "Bà ơi!"
Bà xua tay: "Thôi. Không nói nữa. Không nói nữa."
Đồ ăn đã chuẩn bị xong. Kỷ Duy Đông từ phòng sách đi xuống. Có lẽ tối nay họ sẽ ở lại đây, anh đã thay bộ đồ mặc ở nhà thoải mái.
Anh tự nhiên múc canh cho cô.
Trình Tuyết cứ đá đá chân dưới bàn, tay cầm thìa, ngồi đối diện, chỉ chăm chăm chuyện trò với bà: "Vậy lần này bà về là để gặp bạn cũ ạ?"
Bà liếc nhìn hành động của Kỷ Duy Đông, ánh mắt đưa qua đưa lại. Khí chất của hai người này đúng là xứng đôi vừa lứa. Kỷ Duy Đông thì đã quen tay, còn Trình Tuyết cũng đã quen được anh chăm sóc, chẳng thấy có gì là không thỏa đáng.
Kỷ Duy Đông đúng là vị thiếu gia ngậm thìa vàng từ khi mới sinh. Đừng nói đến việc múc canh, ở nhà ngay cả tôm anh cũng chẳng bao giờ nhìn thấy loại còn vỏ, đâu đến lượt đôi tay ấy phải làm việc gì.
Trước khi kết hôn, nào ai dám nghĩ đến cảnh tượng này.
Bà đáp: "Bà cũng chỉ quen mình bà ấy thôi. Bao nhiêu năm nay bà ấy vẫn sống trong cái hẻm nhỏ đó. Mấy chục năm chẳng di dời, chẳng chuyển đi đâu. Ngôi nhà của bà thì đã qua bao nhiêu đời chủ rồi."
Trình Tuyết rướn mày: "Giải tỏa rồi ạ?"
Bà gật đầu.
Trình Tuyết mở to mắt: "Thế chẳng phải được rất nhiều tiền đền bù sao."
Bà gắp vài hạt cơm: "Cũng tàm tạm."
Trình Tuyết như bị chấn động tâm lý, kinh ngạc: "Oa! Thế thì giàu lắm!"
Kỷ Duy Đông nhìn cô, như thể bị sự đáng yêu của cô làm cho đổ gục, khẽ cười một tiếng.
Bà lầm bầm: "Là đợt sau mới giải tỏa, không phải đợt ngon ăn nhất. Ba thằng Nguyên Thanh còn định tranh chấp với bà. Bà bảo, nó chết đi thì cũng là để lại cho Nguyên Thanh, chẳng lẽ còn muốn để cho đứa con trai hiện tại của nó sao, chi bằng bây giờ bà chia thẳng cho Nguyên Thanh luôn."
Nói xong bà mới thấy mình lỡ lời, liếc nhìn Kỷ Duy Đông, lấy mu bàn tay che miệng.
Trước bữa ăn mải mê tám chuyện với Tiểu Tuyết quá nên không kìm được miệng.
Bữa cơm này diễn ra khá lâu, Trình Tuyết thấy Kỷ Duy Đông không ăn nhiều tinh bột nhưng lại bất ngờ ăn thêm vài miếng trái cây, ngồi bầu bạn với họ cho đến lúc dùng xong trà tráng miệng.
Có lẽ cô đã để lộ sự tò mò quá rõ ràng.
Kỷ Duy Đông đã nhận ra tâm tư nhỏ của cô. Sau khi bà rời đi, anh nhân cơ hội ôm chầm lấy cô, dán môi lên mặt cô không chịu buông, dụi dụi đầy nũng nịu.
Đám người làm định bước vào thu dọn bát đĩa.
Trình Tuyết đưa một tay chắn giữa hai người: "Kỷ Duy Đông, anh làm cái gì đấy, ngứa quá."
Anh hoàn toàn không buông tay, còn làm tới, cười cười hôn dọc theo tai cô, mũi cố tình cọ vào hõm vai cô, hơi nóng làm cô nhột kinh khủng.
Trình Tuyết vừa vặn vẹo trong vòng tay anh, vừa đẩy, vừa trốn. Ngả người ra sau không thoát, tiến lên phía trước thì lại lọt vào lòng anh, đúng ý anh, anh ôm chặt lấy cô, mặt dày đuổi theo hôn lấy đôi môi cô, bật cười khúc khích.
Trình Tuyết liếc mắt thấy có người đi vào phòng khách, hình như họ nhìn thấy hai người đang đùa giỡn, vội vàng quay lưng bỏ ra ngoài. Tai và má cô đỏ ửng, cô dậm chân anh mấy cái, như con chim cút rúc đầu vào ngực anh.
Yên tĩnh rồi.
Kỷ Duy Đông giữ chặt gáy cô, ngón tay chậm rãi luồn vào mái tóc. Lúc rút ra, anh bóp nhẹ xương vai cô, rồi vuốt dọc theo sống lưng cô.
Trình Tuyết biết anh lại lên cơn rồi, cứ tựa trán vào vai anh, không đứng thẳng dậy. Anh tỏa ra hơi nóng từ bộ đồ mặc nhà, đan xen cùng nhịp thở của cô.
Cô lầm bầm: "Kỷ Duy Đông. Ngày mai em phải thi đấu đấy."
Kỷ Duy Đông hơi nghiêng mặt, dù cô không nhìn thấy biểu cảm của anh, nhưng chỉ nghe thấy tiếng sột soạt của quần áo cọ xát.
"Được. Anh chiều em."
Có lẽ nhờ mấy lời của Kỷ Duy Đông, cảm giác tội lỗi của Trình Tuyết đã vơi đi không ít.
Dù cho cái tên của cô có gây tranh cãi. Có lẽ ban giám khảo khó lòng công tâm hoàn toàn, họ có thể sẽ khắt khe hơn, hoặc cũng có thể sẽ nới lỏng hơn.
Nhưng những điều đó chẳng liên quan gì đến bản thân cô cũng như những gì cô định sáng tạo.
Cô không phải là gánh nặng của ai. Cũng chẳng cần phải chịu trách nhiệm cho hành động của người khác.
Chỉ cần làm tốt việc của mình là được.
Khi đến hội trường, Đỗ Nghi Tư đã đợi sẵn ở sảnh chờ được trải thảm đỏ.
Hôm nay Đỗ Nghi Tư mặc một chiếc đầm đen ôm sát người rất thanh lịch, gọn gàng, tóc búi cao, trang điểm nhẹ nhàng.
Cô bạn đảo mắt nhìn xung quanh, ghé tai Trình Tuyết thì thầm: "Sao đến muộn thế, tớ sắp chịu không nổi rồi đây này. Chuyện đến nước này, đến tớ cũng muốn gọi cậu là Kỷ phu nhân rồi đấy."
Trình Tuyết: "Có chuyện gì thế?"
Đỗ Nghi Tư kinh ngạc: "Cậu không biết à?"
Cô ấy kể vanh vách: "Chồng cậu hình như muốn bịt miệng mấy kẻ đó, bày tỏ rằng hai người hoàn toàn chẳng thèm để ý đến mấy cái suất thực tập đó đâu. Đã bảo anh ta là nhà tư bản thì anh ta cứ đóng vai nhà tư bản cho người ta xem."
"Anh ta tặng cả suất làm việc cho top 10 cuộc thi. Ba người đứng đầu còn nhận được tiền đầu tư thiên thần của anh ta, trực tiếp thành lập công ty thời trang của riêng mình luôn."
Đỗ Nghi Tư nhún vai: "Tớ vừa nghe bàn tán, mấy đứa nhắm vào suất thực tập đều bắt đầu dao động rồi. Làm chủ của chính mình với đi làm thuê cho người khác, khác nhau một trời một vực."
"Cơ hội một bước lên mây, ai mà muốn bỏ lỡ."
Cô bạn từ từ nhìn sang Trình Tuyết, thở dài: "Nhưng chắc mấy thứ đó đối với anh ta chẳng là gì đâu, anh ta rõ ràng là đang chống lưng cho cậu đấy."
Trình Tuyết sững người.