Thao Túng - Phao Phao Tảo

Chương 59: Vụ hải - Ra dáng

Đó là một cuộc bình chọn trên "X" (tức Twitter cũ), xuất phát từ một blogger thời trang người Hoa có tiếng là đanh đá.

Blogger này chuyên thẳng thắn nhận xét phong cách của các ngôi sao toàn cầu trên đường phố và thảm đỏ để câu view, đa phần đều là những lời chê bai. Vì có chuyên môn cứng, góc nhìn độc đáo lại dám nói dám làm, anh ta thu hút được một lượng fan trung thành đông đảo.

Tiêu đề bài đăng lần này là: "Vợ tỷ phú dũng cảm xông vào giới thời trang, rốt cuộc là đang chèn ép không gian sống của người thường, hay là thực sự có tài?"

Câu hỏi bình chọn bên dưới là:

"Đối với cuộc thi có suất thực tập trực tiếp này, bạn có nghĩ cô ấy nên rút lui không?"

— Có.

— Không.

Có thể thấy anh ta cực kỳ muốn bàn luận về gu thời trang của Giang Trình Tuyết. Trong video, không biết đào đâu ra hai tấm ảnh mờ tịt như chất lượng camera giám sát, rồi còn che dải đen ngang mắt cô, kèm theo lời bình luận cay nghiệt:

"Nhìn vào ảnh, có thể thấy vị phu nhân trẻ tuổi được Kỷ gia chủ cưng chiều hết mực này có gu thời trang riêng, khí chất cũng cao sang, chỉ không biết phía sau có cao nhân nào trong giới thời trang bày binh bố trận cho hay không."

"Đáng tiếc là Kỷ Duy Đông bảo vệ cô ấy quá kỹ, chúng tôi chẳng tìm được thêm tư liệu nào khác. Chỉ dựa vào hai tấm ảnh này thì không đánh giá được trình độ thật, rất hoan nghênh mọi người cung cấp thêm tư liệu."

"Nhưng nói đi cũng phải nói lại, đến cả việc cho vợ xuất hiện công khai mà anh ta còn chẳng nỡ, thì làm sao để vợ mình thua cuộc được chứ?"

Video ngắn ngủi một phút lượt xem không cao, nhưng số người bình chọn và chia sẻ bên dưới lại cao đến mức đáng sợ. Số người ủng hộ cô rút lui áp đảo hoàn toàn số người ủng hộ cô thi đấu, thậm chí có người còn trực tiếp @ ban tổ chức, yêu cầu cấm Giang Trình Tuyết tham gia.

Trình Tuyết có tài khoản X, được liên kết với Instagram, nhưng cô không dùng mấy, nick name là một dãy ký tự hỗn loạn.

Cô tức tối gõ phím, để lại bình luận bên dưới:

[Cuộc thi còn chưa bắt đầu, đã đặt tiêu đề kích động thế này, anh có ý đồ gì? Chẳng lẽ đội ngũ của anh có người tham gia, vì tư lợi nên mới sốt sắng muốn đuổi người ta ra khỏi cuộc thi đến vậy sao?]

Cô viết tiếp:

[Không phải muốn xem trình độ thật của cô ấy à? Vậy thì càng nên để cô ấy thi chứ, nếu cô ấy giành giải, lúc đó bóc phốt chẳng phải sẽ sướng hơn sao?]

Đỗ Nghi Tư đang vận động người quen vào cày phiếu bình chọn. Đọc xong bình luận của cô, cô bạn cười cợt: "Tớ còn tưởng cậu sẽ lập nick clone để đi chửi nhau cơ."

Trình Tuyết đang cục súc, bặm môi ấn mạnh vào bàn di chuột của laptop: "Nếu anh ta có gan, tớ sẵn sàng đối chất trực tiếp ngoài đời."

Một tiết học trôi qua.

Trình Tuyết mở điện thoại, thông báo trên X nổ liên tục, rất nhiều người thả tim bình luận của cô, đẩy cô lên top đầu.

Thậm chí có người còn bảo, có khi những gì cô nói mới là sự thật.

Có vẻ cư dân mạng không phải ai cũng hùa theo gió chiều nào theo chiều ấy, vẫn còn những người rất tỉnh táo.

Tuy nhiên, tâm trí Trình Tuyết ít nhiều vẫn bị ảnh hưởng ít nhiều về cuộc thi ngày mai.

Ví dụ như...

Việc cô tham gia, liệu có thực sự khiến cuộc thi này biến chất không?

Cô đang khao khát điều gì. Một sự chứng minh. Hay một cơ hội thực sự.

Phiền phức quá. Không nghĩ nữa.

Tiết học cuối kết thúc, Trình Tuyết gập máy tính lại. Dù sao ngày mai cô cũng phải thi, cái gì cần nghe thì nghe, không cần nghe thì thôi.

Ra đến hành lang, khu vực trống trải phía ngoài hôm nay có một chiếc Rolls-Royce hầm hố đỗ sẵn, đám sinh viên qua lại không ai là không ngoái đầu nhìn.

Người chưa thấy mẫu xe này bao giờ thì che miệng trầm trồ, kẻ sành sỏi thì dán mắt vào logo đính đầy kim cương và đá quý.

Tóm lại, chiếc xe này là hàng độc quyền của Kỷ Duy Đông, cả Hồng Kông không tìm ra chiếc thứ hai.

Nếu chính chủ không xuất hiện, đúng là khó mà chiêm ngưỡng được.

Trình Tuyết ngẩn người mất một giây. Cô không ngờ hôm nay Kỷ Duy Đông lại đích thân đến đón cô tan học.

Lẽ ra anh phải rất bận mới đúng.

Cô dần dần nghe hiểu được vài câu tiếng Quảng Đông.

Dạo này anh bàn bạc nhiều dự án ở đại lục, lại có sự hợp tác với chính quyền, với tư cách là đại diện doanh nhân Hồng Kông thế hệ mới, anh thường xuyên tham dự các sự kiện chính thức quan trọng.

Trên bản tin các cuộc họp ở đại lục, ống kính thỉnh thoảng lại lướt qua dáng vẻ thanh tao, tuấn tú của anh, phía trước là biển tên ghi chữ "Kỷ Duy Đông", anh ngồi ngay ngắn ở hàng ghế đầu, chăm chú lắng nghe.

Có lẽ do ngoại hình quá điển trai nên mỗi lần lên hình, thời lượng ống kính quay anh luôn dài hơn người khác, chiếc nhẫn cưới trên tay cũng cực kỳ nổi bật.

Tất nhiên, trong đó cũng có công sức không nhỏ của Giang Cảnh Minh.

Từ sau cái Tết gọi một tiếng "ba", ông hoàn toàn coi anh là con rể, thường xuyên mời bạn cũ đi trà nước, đa phần là những nhân vật có tầm ảnh hưởng, giúp anh tấn công vào thị trường đại lục với hiệu suất cực cao.

Anh chạy đôn chạy đáo giữa Hồng Kông và đại lục, bận tối mắt tối mũi.

Trình Tuyết lên xe giữa dòng người tấp nập. Trước khi lên xe, những lời xì xào, ngưỡng mộ, ghen tị không ngớt.

Tài xế đóng cửa xe.

Kỷ Duy Đông tự nhiên vòng tay ôm lấy vai cô, hôn lên má cô, âu yếm hỏi: "Có mệt không?"

Trình Tuyết lắc đầu.

Kỷ Duy Đông cúi xuống, dịu dàng tìm kiếm ánh mắt cô, quan sát không bỏ sót một biểu cảm nào, giọng trầm thấp: "Đi Chanti Peninsula ăn cơm nhé?"

Trình Tuyết hơi ngạc nhiên, nghiêng đầu nhìn anh.

Kỷ Duy Đông vuốt tóc cô, ẩn ý nói: "Người đông vui, em sẽ thấy vui hơn."

Trình Tuyết mở to mắt, hàng mi rung rinh nhìn anh, nhẹ giọng: "Em đâu có không vui."

Kỷ Duy Đông dùng ngón tay n*n b*p má cô, kiên nhẫn dỗ dành: "Em luôn rất hiểu chuyện. Ba em, chị em, hay thậm chí chính em, đều nghĩ em là đứa bướng bỉnh."

"Nhưng thực ra em rất hiểu chuyện."

Trình Tuyết sững người, ánh mắt dán chặt vào đồng tử anh.

Kỷ Duy Đông chậm rãi nói tiếp: "Nếu không, em đã chẳng mách lẻo để anh xử lý họ. Thậm chí em cũng chẳng hề cáu gắt với anh, vì mọi chuyện bắt nguồn từ anh, em giận dỗi anh cũng là lẽ đương nhiên."

Anh đã biết chuyện về bài đăng rồi.

Kỷ Duy Đông nhìn cô một cách trầm mặc, dịu dàng, tựa như đau lòng, anh xoa đầu cô: "Mấy năm nay, có phải em đã sống rất vất vả không?"

"Em luôn nghĩ rằng chị gái vất vả, ba cũng có nỗi khổ tâm, nhưng lại tự coi mình là gánh nặng, là kẻ gây rắc rối. Để không trở thành phiền phức, có phải em đã rất vất vả không?"

Đôi mắt Trình Tuyết nhòe đi trong giây lát. Cô chưa từng nói những lời này với bất kỳ ai.

Cô cũng chẳng thấy mình là gánh nặng lại là sai lầm.

Ở nhà, mọi thứ đều là chị và ba cho cô. Cô là người hưởng thụ, nếu làm ba và chị không vui, cô sẽ thấy mình mắc tội lỗi lớn.

Trừ khi liên quan đến những nguyên tắc sống còn, chẳng hạn như chuyện của mẹ, cô mới kiên trì, mới thực sự nổi giận.

Còn mấy cái tật xấu không gây hại, cô thường dùng cách làm mình làm mẩy, vừa nũng nịu vừa dậm chân, đóng vai "chất bôi trơn" để gia đình luôn vui vẻ.

Cô không dám nhìn Kỷ Duy Đông nữa, quay mặt ra phía cửa sổ, nước mắt đã chực trào nơi khóe mi.

Kỷ Duy Đông ôm chặt lấy cô, tay xoa vuốt lên xuống, chiếc cằm đè l*n đ*nh đầu cô.

"Cưng à, em đã yêu tất cả bọn họ, nhưng lại quên mất việc yêu chính bản thân mình."

Trình Tuyết nhắm mắt lại, cố gắng kìm nén, nhưng một nỗi buồn chưa từng có bỗng trào dâng, nỗi buồn mà chính cô cũng chẳng hay biết. Hệt như chiếc hộp nhạc bật mở, cô búp bê một chân đang nhảy múa.

Nhảy mãi, nhảy mãi... rồi trượt ngã. Chỉ còn tiếng nhạc trống rỗng xoay vòng.

Cô quay đầu lại. Đôi mắt nhòe lệ. Kỷ Duy Đông đưa tay lau cho cô.

Cô cứ lặng lẽ nhìn anh, cho đến khi đầu ngón tay anh đẫm nước. Khoảnh khắc ấy, cô thấy mình thật rẻ rúng, nhưng nỗi lòng và sự bốc đồng lại hòa lẫn vào nhau.

Cô vươn tay quàng lên vai anh, những ngón tay mảnh khảnh móc vào cổ áo anh. Kỷ Duy Đông rõ ràng đã sững lại một chút.

Cô nhắm mắt rướn người tới, đặt môi mình lên môi anh. Ngay khoảnh khắc chạm nhau, cô cảm nhận được sự cứng đờ của anh, rồi anh như bừng tỉnh, cô định thu tay lại thì...

Kỷ Duy Đông như kẻ điên, hai cánh tay siết chặt lấy lưng cô, chiếc áo mỏng trên người cô bị vò nhàu nát. Bàn tay anh luồn vào tóc cô, giữ chặt lấy gáy, không chút do dự bế bổng cô đặt lên đùi mình, tách chân cô ra, m*t mát, điên cuồng m*t mát lấy đôi môi cô.

Anh bá đạo ra lệnh: "Hôn lại anh đi."

"Em làm được mà."

Trình Tuyết nhắm chặt mắt. Những ngón tay cô móc vào cúc áo dưới yết hầu anh, nụ hôn của anh rất sướng. Nhiều lúc cô đang tận hưởng, lần này cô là người chủ động đưa mình vào khoang miệng anh, khác hẳn với sự áp đặt của những lần trước. Anh bắt đầu tỉ mỉ l**m láp cô, muốn phủ lên từng tấc da thịt cô hương vị của chính mình.

Xe vẫn lao vun vút. Bên ngoài, những hạt mưa li ti li lấm tấm trên mặt kính, chuỗi dài chuỗi ngắn. Kỷ Duy Đông kéo tay cô đặt lên thắt lưng anh.

Trình Tuyết bừng tỉnh, đẩy anh ra, hai đôi môi đỏ thắm mọng nước.

Kỷ Duy Đông không chịu buông, áp tay lên gáy cô, bên môi nở nụ cười, thì thầm: "Anh bảo tài xế tấp vào một chỗ nhé."

Trình Tuyết vốn là người có lòng tự trọng cao hơn anh, định hất tay anh ra: "Em đói rồi, về ăn cơm với bà thôi."

Kỷ Duy Đông cười trầm thấp, vừa lịch thiệp lại vừa bất lực: "Cưng à, anh cũng đói."

"Vừa nãy là em khiêu khích anh trước đấy."

Trình Tuyết rốt cuộc cũng tin vào chuyện bệnh nhân có thể phải lòng bác sĩ, ít nhất là trong khoảnh khắc đó, cô thực sự muốn hôn Kỷ Duy Đông.

Một sự thôi thúc không sao giải thích được. Còn liệu nó có thực sự là tình yêu hay không, cô cũng chẳng tìm được đáp án.

Kỷ Duy Đông vẫn nắm lấy tay cô, dẫn dắt bàn tay cô, lười biếng nhìn cô. Trình Tuyết co rúm người lại, cắn môi nhìn sang hướng khác, vành tai đỏ rực.

Một tay khác của anh vẫn vòng sau lưng, để cô nằm sấp trên lồng ngực, liếc nhìn cô, sự lịch thiệp thường ngày pha lẫn chín phần đào hoa. Nếu anh mà làm "tra nam" thì chắc chắn sẽ khiến các cô gái mất hết lý trí.

Anh cọ cằm vào vai cổ cô, khẽ hỏi bằng tiếng Quảng Đông: "Định làm thế nào đây?"

Trình Tuyết cũng làm bộ ngây thơ, chớp mắt to: "Em cũng không biết nữa."

Kỷ Duy Đông dường như bị sự đáng yêu của cô làm cho điên đảo, nhìn vẻ mặt không chút trách nhiệm của cô, anh cắn mạnh lên cổ cô một cái, cắn thật sự, làn da dưới môi anh vừa mềm vừa ngọt, sau đó cơn thú tính trỗi dậy, bàn tay x** n*n qua lớp áo, nâng lên, kéo xuống, đôi môi áp tới, chẳng kiêng dè gì mà m*t mát.

Trình Tuyết thở hổn hển, vài lần định đẩy anh ra, nhưng anh đều giữ chặt tay cô. Đợi đến khi gần đến Chanti Peninsula, anh mới luyến tiếc quẹt nhẹ lên sống mũi cô, hít một hơi sâu rồi chỉnh đốn lại quần áo cho cô.

Trước khi xuống xe, Trình Tuyết lấy gương soi, vén tóc lên, quả nhiên có mấy vết đỏ ửng, còn rất mới và nổi bật, nhìn cái là biết ngay vừa mới "hành sự".

Cô lấy phấn phủ ra che, che thì che được một chút, nhưng cứ cọ vào là lại lộ ra.

Kỷ Duy Đông cứ ngồi trong xe đợi cô, nửa câu cũng không thúc giục.

Trình Tuyết gập gương trang điểm lại, hất tóc che đi, tức giận đá anh một cái.

Kỷ Duy Đông ngoảnh nhìn cô, vẻ như thấy hài hước, cố tình dùng tiếng Quảng Đông nói: "Em đá anh cũng chẳng đau mấy, chỉ là quần tây tối màu dễ bám bẩn thôi, xuống xe người ta nhìn thấy mất mặt lắm, hay là đổi cách khác để bắt nạt anh đi."

Trình Tuyết nghe không hiểu, cũng lười thèm chấp, buông một câu: "Anh nói tiếng người nghe coi."

Trước cửa biệt thự, bà đã ra đón.

Trình Tuyết tung tăng chạy tới, dang rộng vòng tay lao vào lòng bà: "Lâu quá không gặp, bà có khỏe không ạ?"

Bà bị cô đâm cho suýt ngã, vỗ vỗ vai cô, cười híp mắt: "Khỏe, khỏe. Cái tính cách này chẳng thay đổi tí nào. Cái thân già này của bà chịu không nổi mấy trò quậy phá của cháu đâu."

Trình Tuyết tươi cười đứng thẳng dậy.

Bà nhìn sang Kỷ Duy Đông, anh lễ phép gọi: "Chào bà."

"Ừ."

Bà nhìn Kỷ Duy Đông rồi lại nhìn Trình Tuyết, nheo mắt cười, có vẻ vừa xúc động vừa an ủi: "Được đấy. Được đấy. Lần này mới ra dáng chứ."