Thao Túng - Phao Phao Tảo

Chương 42: Nguyệt nô - Biển yên sóng lặng

Trình Tuyết lơ mơ mở mắt, thái độ vô cùng bình thản.

Sống chung với Kỷ Duy Đông lâu ngày, dường như cô cũng trở nên thông minh hơn.

"Anh không cần phải hứng chịu sự 'tàn nhẫn' này đâu." Cô bồi thêm: "Kỷ Duy Đông, là do anh tự chuốc lấy thôi."

Nói xong, cô cứng đờ người, cố tình nhích ra xa anh hơn một chút.

Kỷ Duy Đông vươn tay kéo cô lại. Anh không hề tức giận, hơi rướn cổ lên nhìn cô, thấy sắc mặt cô không đến nỗi tệ bèn rướn người hôn chụt lên má cô một cái.

Anh chẳng hề trách móc hay trừng phạt cô, ngược lại còn hùa theo lời cô nói.

"Không trách em đâu, cưng à."

"Đúng thế. Là do anh tự chuốc lấy."

Anh gác cằm lên vai cô, cọ cọ đầy nũng nịu: "Hôm nay lúc em cởi áo khoác giúp anh, tim anh như muốn tan chảy ra vậy."

"Đáng lẽ ra em không cần phải làm mấy việc đó, nhưng anh lại vô cùng muốn em làm cho anh, làm hết lần này đến lần khác."

Trình Tuyết hất vai, muốn hất cái đầu nặng trịch của anh ra: "Đồ thần kinh."

Cô nhắm mắt lại, tỏ vẻ khó chịu ra mặt.

Nhưng Kỷ Duy Đông chẳng hề để bụng, bàn tay vẫn không an phận mà x** n*n liên tục, cứ như thể v**t v* bao nhiêu cũng không thấy đủ.

Trình Tuyết cáu thật rồi. Cô nhíu mày, quay ngoắt lại lườm anh: "Em muốn đi ngủ!"

Kỷ Duy Đông vẫn nằm ì trên vai cô, mặt dày đáp: "Hôm nay anh sẽ không động vào em. Nhưng anh không thích em mặc đồ ngủ."

"Cởi ra nhé?"

Bộ dạng này của anh đúng là khác một trời một vực so với ban ngày.

Lưng Trình Tuyết căng cứng, rõ ràng là không thèm đếm xỉa đến anh. Nhưng một khi Kỷ Duy Đông đã nổi hứng thì đừng hòng ai phản kháng lại được cái tính bá đạo của anh.

Trình Tuyết sống chết túm chặt lấy hàng cúc áo, cắn môi chống cự. Ngón tay anh trượt dọc theo đường cắt ngang vai, lật tung cô lại, trầm giọng hỏi: "Tại sao hôm nay lại không được? Hửm?"

Trình Tuyết nhắm tịt mắt, hàng mi run rẩy bần bật, nhất quyết không hé răng.

Kỷ Duy Đông chuyển sang l**m láp khuôn mặt cô đến mức ướt đẫm, rồi lại tiếp tục dùng lời lẽ khiêu khích: "Tối ngủ cạnh chồng mà không cho chồng ôm ấp thì nằm đó làm gì?"

"Mặc đồ thế này thì ngủ nghê gì được?"

Đồ b**n th**!

Lại lên cơn điên rồi!

Tiếng vải rách vang lên như pháo xịt, không quá chói tai nhưng lại sắc gọn và dứt khoát.

Kỷ Duy Đông lúc nào cũng ngang ngược như vậy đấy!

Trình Tuyết tức tối xoay người lại, vừa cào cấu vào tay anh vừa dùng chân đá mạnh vào cẳng chân anh. Nhưng rốt cuộc, cô vẫn bị l*t s*ch sành sanh.

Kỷ Duy Đông bật cười trầm thấp, coi tất cả những phản ứng đó như một sự ân sủng.

Một tay anh giữ chặt cổ tay cô, tay kia ôm sát lưng cô, miệng không ngớt dỗ dành gọi "cưng ngoan". Trình Tuyết hết cách, đành mặc kệ anh úp mặt gặm nhấm, m*t mát không ngừng. Mỗi lần môi lưỡi anh rời ra lại phát ra những âm thanh rền rĩ như tiếng rút nút bần. Trình Tuyết chỉ biết vùi mặt vào gối, vành tai đỏ lựng.

Phải đến khi thỏa mãn cơn nghiện, Kỷ Duy Đông mới chịu đi ngủ.

Trình Tuyết không phải tuýp người thích check-in sống ảo, đi du lịch mà chỉ hận không thể dính chặt luôn trên xe. Giang Tùng Quân và Thi Lập Quả cũng gác lại công việc để làm hướng dẫn viên cho cô.

Bọn họ lái xe lượn lờ một vòng quanh Copenhagen.

Đan Mạch là một quốc gia theo chế độ quân chủ lập hiến. Có một mẩu chuyện khá thú vị: Cựu Nữ hoàng Đan Mạch có hai người chị em gái. Dù đã ở độ tuổi xế chiều, ba bông hoa này vẫn vô cùng sành điệu, thường xuyên chễm chệ trên trang bìa của các tạp chí thời trang danh tiếng toàn cầu. Vào kỳ nghỉ hè, họ còn thường tổ chức tiệc chiêu đãi người dân tại Cung điện Graasten.

Ba người họ từng là những nàng công chúa nổi đình nổi đám khắp châu Âu. Cô chị cả sớm đã trở thành Thái tử phi Đan Mạch. Trong một buổi xem mắt của cô hai với Thái tử Hy Lạp, cô em út cũng đi cùng. Chẳng hiểu cơ duyên xui khiến thế nào, Thái tử Hy Lạp lại phải lòng cô em út. Kết quả là cô út trở thành Hoàng hậu Hy Lạp khi mới 18 tuổi. May mắn thay, sau này cô hai cũng tìm được bến đỗ đích thực của đời mình.

Ngồi cạnh chị gái trong xe, Trình Tuyết ngắm nhìn khung cảnh lướt qua ngoài cửa sổ, hai bàn tay chị em đan chặt vào nhau không rời.

Tùng Quân lay lay tay cô, tò mò hỏi: "Mặt em đỏ bừng thế kia, đang nghĩ đến chuyện gì vậy?"

Trình Tuyết quay lại: "Có câu nói thế này: 'Bồ Tát sợ nhân, chúng sinh sợ quả'. Tự nhiên em lại nhớ đến câu đó."

Tùng Quân xoa đầu cô, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ: "Hôm qua chị có nói với Quả Quả, chị muốn gọi điện cho ông ấy."

Não Trình Tuyết load mất một lúc mới hiểu "ông ấy" trong câu nói đột ngột này là ai.

Là ba của họ.

Cô hỏi: "Chị tha thứ... tha thứ cho ba rồi ạ?"

Tùng Quân quay sang nhìn em: "Còn em thì sao?"

Trình Tuyết cúi đầu, giọng hơi trẻ con: "Giá như con người cũng đơn giản như chó mèo thì tốt biết mấy."

"Đúng vậy." Giang Tùng Quân thở dài. Trong đôi mắt chị ánh lên những tia nắng thủy tinh trong vắt, xanh biếc, một vẻ bao dung còn rộng lớn hơn cả lúc ở trong nước.

Trình Tuyết lẳng lặng nhìn chị thật lâu.

Chị cô không thay đổi. Chỉ là sự dịu dàng trong chị ngày càng mở rộng hơn. Có lẽ là do việc mang thai.

Tình mẫu tử không hoàn toàn chỉ do hormone tạo nên. Thế giới này được thai nghén từ t* c*ng của người mẹ, khi một sinh linh đang được tượng hình, một sức sống mãnh liệt tựa như mùa xuân ấm áp, tinh khôi và vững chãi bỗng chốc bung trào, hòa quyện với đất trời.

Mang theo một vẻ thiêng liêng khó có thể diễn tả bằng lời.

Tùng Quân dứt khỏi tiếng thở dài, nhẹ nhàng nói: "Tiểu Tuyết à, có lẽ chị nhớ nhà rồi."

Chị em liền tâm. Dù chị không nói thẳng ra, nhưng Trình Tuyết vẫn hiểu rõ, thứ chị nhớ là nhà, nhưng lại không phải là cái "nhà" ấy.

Trình Tuyết lúi húi bấm điện thoại, gọi một cuộc gọi xuyên quốc gia cho Giang Cảnh Minh.

Giờ này ở quê nhà đang là buổi tối.

Giang Cảnh Minh bắt máy rất nhanh: "Sao thế con? Tiểu Tuyết."

Trình Tuyết đưa điện thoại ghé sát vào tai chị gái để cả hai cùng nghe.

"Ba ăn tối chưa ạ?"

Giang Cảnh Minh: "Ba ăn rồi."

"Dạo này ba có bận không?"

"Không bận, nhàn rỗi lắm con ạ."

Tùng Quân hơi nghiêng đầu, tỏ vẻ ngạc nhiên.

Giang Cảnh Minh hỏi tiếp: "Còn con thì sao? Ăn uống có tốt không? Duy Đông về nhà chưa? Chắc cậu ấy bận lắm nhỉ, có dành thời gian cho con không?"

Trình Tuyết cúi đầu: "Cũng bình thường ạ."

Cô nhìn chị gái, quan sát biểu cảm của chị rồi rành rọt nói từng chữ: "Ba ơi, hiện tại con đang ở Đan Mạch."

Giang Cảnh Minh kinh ngạc: "Sao lại sang tận Đan Mạch rồi? Con đi một mình hay đi cùng Duy Đông?"

Trình Tuyết cũng hơi hồi hộp, tim đập thình thịch: "Con... con... chị đang ở cạnh con đây ạ."

Như một hòn đá rơi tõm xuống mặt hồ. Không một tiếng động.

Tùng Quân cúi đầu, khẽ sụt sịt mũi hai tiếng rồi không nghe nữa, chị ngồi thẳng lưng, hướng mắt ra ngoài cửa sổ.

Bàn tay Trình Tuyết nắm chặt chiếc điện thoại đang nóng ran, cô nói tiếp: "Ba ơi, chị có em bé rồi ạ."

"Chị cũng đăng ký kết hôn với anh rể rồi."

Vừa dứt lời.

Đầu dây bên kia bỗng im bặt.

Môi và cằm Giang Cảnh Minh run rẩy bần bật. Kể từ lúc vợ qua đời, chưa bao giờ ông mất kiểm soát đến vậy, tay run đến mức tưởng chừng như không cầm nổi điện thoại. Ông muốn nói điều gì đó, nhưng cổ họng nghẹn đắng không thốt nên lời.

Giang Cảnh Minh như già đi cả chục tuổi, những nếp nhăn nơi khóe mắt xô lại đầy đau đớn, nước mắt tuôn trào, ông vội lấy tay che mặt.

Bàn tay run lẩy bẩy cầm chiếc điện thoại, môi mấp máy, cổ họng khô khốc bật ra được hai chữ: "Tốt... tốt lắm."

Chỉ vỏn vẹn hai chữ đơn giản ấy. Thậm chí ông còn chẳng rõ mình đã thực sự nói ra chưa. Hay chỉ là tiếng vọng vang lên trong tâm trí.

Ông nhấn nút kết thúc cuộc gọi.

Nhìn màn hình điện thoại đã tắt, Trình Tuyết có thể cảm nhận được những đợt sóng cảm xúc đang cuộn trào trong lòng ba, cổ họng cô đắng ngắt. Nhưng cô lại thấy ba cũng đáng bị như vậy.

Những gì ông đã làm với chị gái, cô vẫn nhớ như in.

Trình Tuyết vòng tay ôm lấy vai chị, nhỏ nhẹ hỏi: "Lần này chị có muốn về cùng tụi em không?"

Tùng Quân lắc đầu, dịu dàng nói: "Chị sẽ không bỏ rơi em đâu, đợi giải quyết xong xuôi công việc, chị và Quả Quả sẽ về."

Nỗi áy náy vẫn thường trực trong lòng, Tùng Quân xoa tay em gái: "Tiểu Tuyết à, lúc mẹ mất, chị chỉ mong em mãi mãi đừng lớn lên, để chị được bao bọc, chở che cho em cả đời..."

"Chị xin lỗi em."

Chưa đầy hai tiếng sau.

Trình Tuyết đang dùng bữa trưa cùng Kỷ Duy Đông, chị gái và thầy Thi. Cô bất ngờ nhận được vài tin nhắn khiến cô vô cùng ngạc nhiên.

Giang Cảnh Minh: [Ba già rồi. Các con đã không muốn thừa kế công ty thì thôi vậy. Ba đã liên hệ với luật sư để bán toàn bộ cổ phần cá nhân của ba, đồng thời từ chức Chủ tịch Hội đồng Quản trị, nhưng hai đứa vẫn tiếp tục nhận được cổ tức từ công ty.]

[Số tiền bán cổ phiếu sẽ được đưa vào quỹ tín thác của hai đứa. Đây là điều cuối cùng ba có thể làm cho các con.]

[Từ giờ ba chỉ đi câu cá, đánh cờ với bạn bè. Đợi em bé của hai đứa chào đời, ba sẽ phụ bế cháu.]

[Ba cũng mệt mỏi rồi. Nói với Tùng Quân là ba luôn ở nhà đợi con bé.]

Trình Tuyết đọc xong mà nước mắt chực trào. Lại thêm chuyện Kỷ Duy Đông nhúng tay vào công ty đợt trước, chắc chắn ba đã biết nhưng ông không hề nói một lời.

Trình Tuyết đẩy điện thoại sang cho Giang Tùng Quân xem.

Tùng Quân chăm chú đọc một lúc, rồi đẩy trả lại điện thoại cho em gái, lẳng lặng tiếp tục bữa ăn.

Trình Tuyết và Kỷ Duy Đông lưu lại Đan Mạch đúng một tuần. Có lẽ đây đã là giới hạn chịu đựng lớn nhất của Kỷ Duy Đông.

Từ việc ban đầu chỉ thức dậy giữa đêm nghe điện thoại, đến những ngày sau, ngay cả lúc dùng bữa anh cũng bận rộn gọi điện khiển trách nhân viên bằng tiếng Anh với giọng điệu trầm thấp.

Dường như khi anh đi vắng, công việc ở Hồng Kông xảy ra chút sai sót. Trông anh có vẻ không hài lòng, lạnh lùng và dứt khoát đưa ra những con số, yêu cầu cấp dưới báo cáo kết quả.

Lúc cạn kiệt kiên nhẫn, anh chỉ buông gọn một câu: "Tôi không muốn nghe giải thích."

Uy quyền toát ra ngùn ngụt.

Trình Tuyết thỉnh thoảng lại liếc nhìn anh. Anh nghe điện thoại nhiều đến mức mỗi lần rời bàn đều đi mất nửa tiếng đồng hồ. Chắc sợ cô nghi ngờ đang tằng tịu với "tình nhân" nào đó nên về sau anh quyết định nghe máy ngay tại bàn ăn. Nhưng điều này cũng không làm ảnh hưởng nhiều đến không khí bữa ăn của mọi người. Đa phần là cấp dưới báo cáo tiến độ, anh để loa ngoài và chỉ thỉnh thoảng "ừ, hử" vài tiếng.

Với khối lượng công việc khổng lồ như vậy mà anh vẫn nhất quyết đòi sang Đan Mạch, thậm chí còn hứa sẽ về ăn trưa cùng cô mỗi ngày. Có đôi khi Trình Tuyết thực sự không hiểu nổi năng lượng và thú vui của anh nằm ở đâu.

Hai người từ Đan Mạch trở về căn biệt thự lộng lẫy ở Hồng Kông. Từ bốn người giờ chỉ còn lại hai người, dù có vài người giúp việc nhưng sự tồn tại của họ gần như bằng không.

Trình Tuyết tự mình kéo vali cất vào phòng chứa đồ. Chuyến đi Đan Mạch lần này quả thực vô cùng suôn sẻ.

Cách đây không lâu, cũng chính tại vị trí này, cô còn phải lén lút giấu thuốc tránh thai. Vậy mà hôm nay, cô đã ngoan ngoãn mang hành lý cất đi như một người vợ hiền thảo vừa cùng chồng đi du lịch về.

Có lẽ cô đã trở nên chai sạn mất rồi.

Cuộc sống này dường như biển lặng sóng yên, bình thản như mặt nước hồ thu. Chỉ cần cô ngoan ngoãn ở bên anh, anh sẽ không đụng đến người nhà cô, thậm chí cô còn nhận được không ít lợi ích từ anh.

Nhưng cô vẫn nhớ như in, vài tháng trước đây, khi mọi chuyện chưa bắt đầu.

Cô vẫn là một cô gái kiêu kỳ, diện chiếc váy xinh đẹp, đứng trước bậc thềm nhìn thẳng vào mắt anh: "Như thế chẳng phải chứng tỏ anh càng lợi hại sao? Người ta xương cứng..."

"Anh lại muốn bẻ gãy xương sống của họ..."

Khi ấy, anh chỉ nhẹ nhàng buông lời cảnh cáo: "Tốt nhất em không nên biết thì hơn."

Giờ đây, cô thực sự đã bị anh bẻ gãy xương sống.

Đôi mắt cô hừng hực lửa giận.

Làm sao cô có thể không oán hận anh được chứ!

Giang Cảnh Minh nói là làm, vài ngày sau khi gửi tin nhắn, ông bắt đầu tiến hành việc chuyển nhượng.

Nhìn thấy những tài liệu và lịch trình tiến độ mà luật sư gửi qua, thỉnh thoảng Trình Tuyết lại rơi vào trạng thái bần thần.

Kỳ nghỉ lễ Giáng sinh ở Hồng Kông khá dài, nhưng kỳ nghỉ Tết Nguyên đán lại ngắn.

Kỷ Duy Đông đưa Trình Tuyết về Thượng Hải hai chuyến, sau đó lại chuyển sang Chanti Peninsula ở vài ngày.

Trình Tuyết lôi kéo bà vú và đám quản gia, người làm ra đánh bài. Lần này đến lượt cô nhường họ, công khai lẫn âm thầm phát cho mọi người không ít tiền, ai nấy đều hân hoan ăn Tết.

Giang Cảnh Minh cũng thư thái hơn trước nhiều. Ông cười nói vui vẻ suốt ngày, lại còn đâm ra nghiện trà đạo, bảo là vừa mới đăng ký một lớp học.

Sau Tết, học viện thời trang bắt đầu học kỳ mới.

Tâm trạng Trình Tuyết tốt vô cùng. Mây mù tan biến, cuộc sống tràn ngập sinh khí, cuối cùng cô cũng thoát khỏi cảnh bị nhốt ở biệt thự cả ngày lẫn đêm. Cô đi học từ sáng sớm đến tối mịt mới về, ngâm mình ở trường cả ngày, chăm chỉ học hành chưa từng thấy. Rõ ràng là cô đang cố tình tránh mặt Kỷ Duy Đông, nhưng vì cô không đòi bỏ đi, cũng chẳng làm mình làm mẩy nên anh cứ vờ như không biết.

Thế nhưng, chỉ vài ngày sau, cô tình cờ gặp Lý Mạc ở lớp bên cạnh.

Vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, ôm xấp tài liệu trên tay, cô nhảy chân sáo chạy theo anh ấy, nghiêng đầu hỏi: "Là anh thật này!"

Tuy trước đây Trình Tuyết có nói với Lý Mạc là cô sẽ học thời trang ở Hồng Kông, nhưng không hề nhắc đến tên trường.

Trùng hợp đến thế là cùng!

Cô tròn xoe mắt thắc mắc: "Sao anh lại ở đây?"

Lý Mạc cũng khá bất ngờ. Anh ấy quay lại đối diện với cô, giải thích: "Học kỳ này anh có đăng ký một khóa tu nghiệp, chọn tới chọn lui thấy trường này là ổn nhất."

"Em học ở đây à?"

Trình Tuyết gật đầu lia lịa: "Đại học em học lơ tơ mơ quá, đợt trước tự nhiên thấy thích mảng thời trang nên muốn học lại bài bản."

"Ít ra sau này lỡ hết tiền còn có cái nghề mà kiếm cơm."

Nói xong cô nhíu mày, nhún vai một cái trông cứ như thật.

Lý Mạc phì cười trước điệu bộ của cô.

Anh ấy không nhắc gì đến chồng cô cả. Điều này khiến Trình Tuyết hơi bất ngờ.

Hai người vừa trò chuyện vừa sánh bước ra cổng trường. Hai hàng cây rợp bóng mát rượi che rợp lối đi.

Trình Tuyết nhìn anh ấy dắt chiếc xe đạp ra, ngạc nhiên hỏi: "Anh có ô tô cơ mà?"

Lý Mạc đáp: "Bình thường anh bận lắm, không có thời gian tập thể dục nên đạp xe coi như rèn luyện sức khỏe luôn."

Trình Tuyết nảy ra một ý tưởng: "Đạp xe trên đường đèo ở Hồng Kông chắc thích lắm nhỉ?"

Lý Mạc "ừ" một tiếng: "Những hôm thời tiết đẹp, chạy bộ, leo núi, đi bộ nhanh hay đạp xe đều rất thoải mái."

Trình Tuyết nhìn chiếc xe đạp của anh ấy, đôi mắt linh hoạt đảo một vòng.

Cô cũng muốn sắm một chiếc.