Kỷ Duy Đông ép cô phải gọi.
"Chồng ơi... chồng ơi."
Hai từ này, anh nghe mãi không thấy chán.
Đầu óc Trình Tuyết lâng lâng, cô gục đầu lên vai anh. Cơ thể như được bơm căng khí, giống hệt mấy con rối hơi ngoài quảng trường, cứ nhảy múa loạn xạ không kiểm soát. Nhưng mặt khác lại giống như đang bị xì hơi, cứ xì xèo rồi oằn èo, nằm bẹp trên người Kỷ Duy Đông. Muốn ngồi thẳng lên cũng không được. Anh ôm chặt lấy cô. Thứ duy nhất làm trọng tâm để cô bám víu lại đang nằm sâu trong cơ thể cô. Giờ phút này, anh là bầu trời, là mặt đất của cô.
Mắt Kỷ Duy Đông đỏ ngầu, tiếp tục ép buộc: "Gọi chồng đi."
Trình Tuyết chẳng nghĩ ngợi được gì nữa, chỉ muốn ngủ, miệng lầm bầm: "Chồng ơi..."
Cô giở trò ăn vạ, cứ từ từ tuột xuống để tìm chỗ ngủ. Kỷ Duy Đông ban đầu chỉ rũ mắt nhìn cô quậy phá. Đợi đến khi cô sắp làm tuột cái phần không thuộc về mình ra ngoài, anh mới xốc nách bế bổng cô lên như bế trẻ con, ấn mạnh trở lại ngực mình. Kèm theo đó là một tiếng "chát" vang lên giòn giã.
"Còn muốn ngủ trước mặt người đàn ông khác nữa không?"
Trình Tuyết òa khóc nức nở. Nhưng tiếng khóc này khác hẳn với vẻ tủi thân, buồn bã ngày thường. Cô thậm chí còn vòng hai tay ôm lấy cổ Kỷ Duy Đông, chủ động hiến dâng chính mình.
"Chồng ơi, chồng ơi, em không ngủ nữa."
"Còn tùy tiện để người đàn ông khác nghe điện thoại nữa không?"
"Không... không để ai nghe nữa."
Vừa dứt lời, bên tai trái cô lại vang lên một tiếng "chát" thanh thúy, k*ch th*ch dây thần kinh tê dại. Ôi, k*ch th*ch quá đi mất, cứu cô với, ai đó đến cứu cô đi. Nước bọt sắp trào ra không kìm được nữa rồi. Ý thức Trình Tuyết hoàn toàn mơ hồ, trên mặt tèm lem nước, cũng chẳng biết là từ đâu ra. Cô thò đầu lưỡi nhỏ xinh ra, l**m láp lên cổ Kỷ Duy Đông như đang ăn kẹo m*t. Dường như chỉ có anh, chỉ có anh mới có thể giúp cô lúc này.
Cô hôn dọc lên yết hầu nhô cao của anh, cơn buồn ngủ lại ập đến. Cô tựa má lên vai anh, vẫn lầm bầm: "Chồng ơi, không cho ai nghe máy đâu... muốn ăn."
Kỷ Duy Đông tê dại cả người, suýt chút nữa không ôm nổi cô, hơi thở càng lúc càng gấp gáp hơn. Mắt anh sáng quắc, rút một tay ra bóp nhẹ đôi má mềm mại của cô, mắng yêu: "Đồ không có tiền đồ!"
"Muốn ăn cái gì? Hửm?" Anh lay lay má cô, gằn giọng không cho cô ngủ: "Muốn ăn chồng không?"
Trình Tuyết ngoan ngoãn gật đầu: "Muốn. Muốn ạ."
Nhưng Kỷ Duy Đông lại không cử động. Anh nghiêng đầu, chăm chú ngắm nhìn khuôn mặt đẫm sương, ửng đỏ như đánh phấn, mê loạn đến không thành hình của cô. Gương mặt anh không chút biểu cảm, nhưng khóe mắt lại ửng đỏ, một cái nhìn chăm chú đầy vẻ kiều diễm ướt át.
Đầu lưỡi anh lướt nhẹ qua môi cô, chỉ là l**m khẽ. Như đang nếm thử xem cái miệng vừa chủ động hôn mình mang hương vị gì.
Anh tiếp tục bóp nhẹ sau gáy, lắc lắc ép cô trả lời:
"Nói thích đi!"
"Thích..."
"Có thích chồng không?"
"Thích..."
"Chồng có tốt không?"
"Tốt."
"Anh nghe không hiểu!"
Trình Tuyết vặn vẹo người, hai tay vòng quanh vai anh, đôi mắt buồn ngủ ríu lại: "Tốt, tốt, chồng tốt, chồng tốt."
Nhìn dáng vẻ này của cô, trong mắt Kỷ Duy Đông ánh lên tia điên cuồng. Vài tiếng "chát" lại vang lên để lại dấu hằn đỏ. Anh không nỡ bỏ lỡ bất kỳ biểu cảm nào khi cô gọi "chồng", giọng anh như đang thì thầm một mình, lại như đang nói với cô, khẽ bật cười: "Cưng à, hóa ra em thích kiểu này."
Anh nheo mắt cọ vào tai cô, mang theo chút tàn nhẫn: "Mỗi nhát đánh xuống lại kẹp chặt lấy anh đến run rẩy."
"Không được chiều chuộng, không được nâng niu, có phải không?"
Trình Tuyết lắc đầu nguầy nguậy, mái tóc rối tung dính bết vào yết hầu anh, cứ một mực lặp lại: "Không phải, không phải đâu, chồng không phải thế."
Đêm đó, họ tắm rửa trong nhà vệ sinh. Trình Tuyết đã tỉnh rượu đôi phần, nhưng vì quá buồn ngủ nên ý thức lại mơ hồ. Kỷ Duy Đông không để cô tắm quá lâu, chỉ tắm tráng cho sạch sẽ. Về khoản này cô khá sạch sẽ, nhưng tắm nhanh một hôm cũng chẳng sao, miễn hết mùi rượu là được.
Lúc tắt đèn đi ngủ, Kỷ Duy Đông ôm cô vào lòng, xót xa v**t v* mái tóc cô. Hôm nay cô rất ngoan, để mặc anh muốn làm gì thì làm. Nhưng càng nhìn cô, cái "cơn nghiện" ngứa ngáy trong anh lại càng bùng phát.
Kỷ Duy Đông dứt khoát bế cô lên, để cô nằm sấp đối diện với mình. Chẳng biết vì lý do gì. Anh v**t v* từ lưng xuống tận xương cụt, rồi vòng tay ra phía trước sờ thử. Chắc hôm nay bị anh hành hạ hơi quá đà nên giờ vẫn còn ướt át dầm dề. Lúc anh tắm cho cô cũng vậy, dù rửa thế nào cũng không khép lại được.
Anh cúi đầu, cô đã ngủ say rồi. Cái mũi nhỏ xíu cọ vào ngực anh, đôi môi cũng chúm chím. Ngoan ngoãn, yên phận, nhịp thở đều đặn. Anh thích đến mức không chịu nổi, nhéo má cô rồi hôn một hồi lâu. Anh ôm cô chặt cứng, ôm đến ngạt thở, nhưng vẫn thấy trống vắng nên lại lấp đầy khoảng trống đó.
Giữa họ, không còn bất kỳ rào cản nào, không còn bất kỳ chướng ngại nào. Lẽ ra phải như vậy.
Lúc Giang Trình Tuyết tỉnh dậy, cả người nhức mỏi. Cái nhức mỏi của việc vận động quá sức, cộng thêm sự ê ẩm do ngủ sai tư thế.
Cô uể oải mở mắt, hít một hơi thật sâu. Màu áo ngủ xám đậm đập vào mắt, cùng mùi hương rêu sồi quen thuộc. Bên tai là nhịp đập trái tim mạnh mẽ, vững vàng.
Và thứ khiến cô cảm thấy c*ng tr**ng nhất chính là...
Đồ b**n th**!
Cô chửi thầm trong bụng. Cắn chặt môi dưới, gần như chẳng cần suy nghĩ, cô tung ngay một cước.
Thứ đó của anh dù ở trạng thái bình thường cũng không phải là thứ có thể bỏ qua được. Nói gì đến việc kéo dài suốt cả đêm!
Chỗ nào trên người cô cũng ê ẩm.
Kỷ Duy Đông bật cười trầm thấp.
Trình Tuyết đạp anh ra thật, nhưng đạp xong lại thấy trống rỗng khó chịu. Cứ như thể trong vài tiếng ngủ ngủ say, cô đã bị anh tinh chỉnh cho vừa vặn với kích thước của mình.
Đêm qua điên rồ quá, cô bị anh làm cho thèm khát, cho khao khát đến cực độ. Đến tận bây giờ, trong cổ họng vẫn cứ muốn nuốt một thứ gì đó. Đó là di chứng của việc chơi đùa quá trớn đêm qua.
Cô định bò ra mép giường thì Kỷ Duy Đông đưa tay ôm lại, không cho cô trốn, vòng tay ôm cô lôi về áp sát vào lồng ngực mình.
Trình Tuyết đẩy tay anh ra, ghét bỏ nói: "Trễ lắm rồi, sao anh vẫn còn ngủ, hôm nay không bận gì à?"
Hai bàn tay Kỷ Duy Đông đan vào nhau, khóa chặt cô trong lòng. Anh cúi xuống, hôn thật mạnh một cái, rồi cọ cọ má vào tóc cô. Giống như đang muốn lưu lại mùi hương của mình trên người cô, lại vừa muốn cô phải cảm nhận sự tồn tại của anh ngay từ lúc mới mở mắt.
Giọng anh ấm áp như đang giải thích: "Hôm qua em say quá, sợ em mệt đến tận hôm nay nên anh ở nhà đợi em dậy. Nhỡ tình hình không ổn thì còn gọi bác sĩ."
Trình Tuyết bĩu môi. Nằm thế này khó chịu quá, chưa đầy nửa phút sau cô lại bắt đầu cấu tay anh: "Thả em ra."
Kỷ Duy Đông dù cơ bắp săn chắc, thân hình cân đối gần như hoàn mỹ. Nhưng xương xẩu của anh vẫn cứng cáp, nằm tì lên người khó chịu muốn chết.
Thế nhưng anh vẫn không nhúc nhích.
Trình Tuyết thấy mỏi nhừ từ vai, cổ xuống lưng. Cô hít sâu, lại cố gắng ngồi dậy. Nhưng vừa nhích được một góc nhỏ đã bị Kỷ Duy Đông kéo giật lại.
Anh hít một hơi thật sâu, giọng trầm khàn, êm ái: "Ngủ thêm mấy tiếng nữa cũng được."
"Hôm nay không cần dậy nữa đâu."
Trình Tuyết rùng mình.
Thế thì càng phải dậy ngay. Ngủ thêm vài tiếng nữa, có trời mới biết chuyện gì sẽ xảy ra.
Cô nhíu mày: "Em đói rồi, em muốn xuống nhà ăn cơm."
Kỷ Duy Đông siết chặt lấy cô, vùi đầu vào tóc cô, lật người lại: "Bảo người làm đi, xong rồi hẵng xuống."
Anh quấn lấy cô không buông: "Cưng à, em có nhớ hôm qua em đã gọi bao nhiêu tiếng 'chồng' không?"
"Nghe êm tai lắm."
Trình Tuyết biết hôm qua mình uống say, làm toàn chuyện đáng xấu hổ. Nhưng đó đâu phải là cô!
Cô lờ mờ nhớ ra, gần như vừa tỉnh giấc là những hình ảnh đó đã ùa về, nhưng cô cố tình phớt lờ đêm qua đi.
Cô không muốn nhận tội, mím chặt môi không chịu đáp.
Thấy anh mặt dày kề sát tới, ôm chặt lấy cô như thể ép cô phải trả lời bằng được, cô chịu không nổi, đẩy anh ra: "Kỷ Duy Đông, em thực sự mệt lắm rồi."
Kỷ Duy Đông không làm gì thêm, chỉ quấn lấy cô mà hôn. Bàn tay v**t v* mang tai cô, giọng nói đầy tính khiêu khích và cám dỗ: "Không chịu nhận cũng chẳng sao, sẽ có lúc em hoàn toàn tỉnh táo mà vẫn quấn quýt lấy anh như thế."
Vừa hôn lên tai cô, anh vừa thầm thì: "Nhiều lúc anh chỉ muốn quay lại hết những khoảnh khắc đó làm bằng chứng, hoặc giữ lại để thưởng thức."
"Mỗi lần đều mang một vẻ khác nhau."
"Lần nào cũng đẹp đến mê người."
Trình Tuyết cảnh giác nhìn chằm chằm vào anh.
Không được!
Kỷ Duy Đông dường như đọc được suy nghĩ của cô, anh dịu dàng hôn lên khóe mắt cô để trấn an: "Anh sẽ không làm vậy đâu."
"Bây giờ thời đại thông tin rò rỉ đáng sợ lắm, anh không nỡ..." Anh giả vờ như một gã si tình, hôn nhẹ lên cổ cô, giọng dịu dàng nhưng sắc lẹm: "Nếu để kẻ khác nhìn thấy bộ dạng đó của em, thà anh tự tay g**t ch*t hắn còn hơn."
Giọng nói ấm áp nhường nào thì ý tứ lại tàn độc nhường ấy. Đến mức Trình Tuyết tin rằng: Nếu ngày đó thực sự đến, anh sẽ không ngại ngần mà ra tay giết người thật.
Hiếm khi Kỷ Duy Đông ở lại biệt thự ăn trưa cùng cô. Người làm không phải là phân biệt đối xử, nhưng dù sao thì mâm cơm cho hai người cũng tươm tất hơn cho một người.
Lúc ăn cơm, Kỷ Duy Đông rất im lặng. Không một tiếng nhai, thậm chí cả tiếng nuốt anh cũng làm cho nhỏ đến mức gần như không nghe thấy. Bình thường Trình Tuyết chỉ ăn tối cùng anh, lúc đó cô lại hay cắm mặt vào điện thoại nên ít để ý đến những chi tiết này. Hôm nay mới ngủ dậy, một ngày vừa bắt đầu, lại là lần đầu tiên hai người dùng bữa trưa cùng nhau nên cô mới chú ý kỹ hơn.
Thói quen ăn uống này của Kỷ Duy Đông, hẳn là do lúc nhỏ phải chịu không ít khổ cực để rèn giũa.
Con người vốn dĩ là động vật, rất nhiều hành vi là do bản năng chi phối, ví dụ như ăn to nhai lớn, xé thịt nhồm nhoàm. Chính văn minh đã trói buộc bản năng ấy. Điều này đòi hỏi một quá trình luyện tập và sự kiềm chế bản thân vô cùng lớn.
Kỷ Duy Đông chính là một sản phẩm được gọt giũa tỉ mỉ bởi sự văn minh đó.
Trình Tuyết lén bắt chước bộ dạng của anh, gắp một miếng thịt bò. Miếng thịt nhai đi nhai lại không biết bao nhiêu lần trong miệng mà vẫn phải giữ biên độ mở miệng thật nhỏ, mệt muốn đứt hơi.
Đến việc ăn uống cũng phải tự làm khó mình thế này, dù có được người khác khen vài câu "thanh lịch", thì thú vui cuộc đời còn nằm ở đâu nữa chứ?
Kỷ Duy Đông nhấp một ngụm champagne. Đây là loại rượu được nhà hàng pha chế riêng cho anh, hình như không có cồn, chỉ dùng để kết hợp với hương vị món ăn và thói quen thưởng thức của anh.
Còn đồ uống của Trình Tuyết lại thiên về vị ngọt mát, sảng khoái.
Anh lấy khăn ướt lau miệng, ngước mắt lên, chậm rãi nói: "Từ nay về sau, ngày nào anh cũng sẽ về ăn trưa cùng em."
Tim Trình Tuyết giật thót: "Tại sao?"
Kỷ Duy Đông vẫn giữ dáng vẻ lịch thiệp: "Từ trước đến nay, anh chưa bao giờ nhận ra căn nhà này lại im ắng đến vậy."
Anh khựng lại, chầm chậm ngước mắt lên, ánh mắt như quầng trăng sáng tỏ sau cơn mưa: "Lúc anh không ở đây, em chẳng khác nào bị giam lỏng."
Lần đầu tiên. Đây là lần đầu tiên lời nói của anh khiến cổ họng Trình Tuyết nghẹn đắng.
Câu nói ấy vừa thốt ra, ngay cả người làm đang đứng đợi dọn dẹp phía sau cũng phải ngước nhìn.
Kỷ Duy Đông cởi cúc áo vest, tựa lưng vào ghế một cách vô cùng thả lỏng, nhìn người đối diện bằng ánh mắt đầy yêu chiều: "Anh không cố ý đâu."
"Mỗi ngày em ở nhà."
"Chỉ làm đúng ba việc: ăn cơm, bấm điện thoại và đợi anh về. Lúc nãy ngồi ăn anh mới nhận ra, hóa ra cuộc sống của em lại tẻ nhạt đến vậy."
Khóe mắt Trình Tuyết cay xè, cô cố nuốt cục nghẹn đắng chát trong cổ họng xuống.
Cô không thể nhịn thêm được nữa: "Nhưng mà Kỷ Duy Đông, anh nói thế thì có ích gì không?"
Cô ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt anh, lặp đi lặp lại: "Có ích gì không!"
Rốt cuộc cô cũng trút hết uất ức ra: "Em đã nói là em không muốn đợi anh, em không muốn ở đây nữa! Em muốn ra ngoài, anh có thể buông tha cho em được không!"
Trình Tuyết ném mạnh dao nĩa xuống bàn, nhìn anh chằm chằm: "Anh không thể! Bởi vì anh chính là loại người đạo đức giả, lúc nào cũng tính toán mưu mô như vậy!"
"Nếu không thể! Thì tại sao anh còn phải nói những lời sáo rỗng, hoa mỹ đó làm gì!"
Kỷ Duy Đông nhíu mày. Nhìn bờ môi cô run rẩy, hàng mi chớp liên hồi, anh bỗng nhận ra, mọi kiến thức, mọi tài năng anh tích lũy cả đời này đều trở nên vô dụng.
Anh chẳng biết phải an ủi cô thế nào.
Cô nói không sai. Cho dù hôm nay cô có khóc cạn nước mắt, anh cũng không đời nào để cô rời đi.
Cả đời này, cô chỉ có thể ở bên cạnh anh.
Cô hận anh rồi. Đúng như anh mong muốn.
Nhưng tại sao anh lại cảm thấy đau lòng thế này. Một nỗi đau không thể kìm nén. Từng câu từng chữ của cô như những mảnh kính vỡ cắm phập vào tim anh.
Hình như đó là tình yêu.
Cảm xúc anh dành cho cô không còn mông lung, mờ nhạt, không chỉ đơn thuần là muốn chiếm hữu như trước kia nữa. Cô đã dần trở thành một sinh mệnh có thể khiến anh biết đau.
Kỷ Duy Đông từ từ cảm nhận sự đau đớn ấy. Anh không cho rằng cô sẽ trở thành điểm yếu của mình. Ngược lại, anh tò mò, thoải mái quan sát nó, thậm chí còn muốn giấu kín nó vào tận sâu thẳm trong cơ thể.
Nhưng không thể phủ nhận. Nó thực sự rất đau.
Kỷ Duy Đông nuốt khan, ngay cả việc hít thở cũng giống như nuốt phải những vụn băng sắc lẹm.
Nhưng bề ngoài, anh vẫn giữ vẻ dịu dàng đến cực điểm: "Visa có chưa em?"
"Có rồi thì anh sẽ thu xếp đi Đan Mạch cùng em ngay." Anh dừng một chút, lại nói thêm: "Chưa có cũng không sao, anh sẽ bảo người làm hỏa tốc."
Ở Hồng Kông này, quả thực không có gì là anh không làm được. Chỉ cần anh muốn, anh có thể làm mọi thứ.
Một lần nữa, Trình Tuyết nhận thức rõ sự quyền thế thao trời của người đàn ông này.
Cảm xúc kìm nén bấy lâu vỡ òa, nước mắt cô tuôn rơi lã chã.
Khoảng thời gian trước, cô thực sự đã muốn bỏ trốn. Cô suy tính đi suy tính lại không biết bao nhiêu lần. Nhưng cô có thể trốn đi đâu được cơ chứ? Dù anh tài xế Trịnh có giúp cô thoát khỏi biệt thự này, cô cũng chẳng biết đi về đâu. Chỉ nội việc nghĩ xem nên trốn ở đâu thôi cũng đủ làm cô tuyệt vọng rồi.
Trình Tuyết quệt nước mắt, nhỏ giọng đáp: "Chắc cũng sắp có rồi."
"Ừ." Kỷ Duy Đông nhẹ nhàng đáp lời.
Quả nhiên visa được cấp rất nhanh. Ngay hôm thứ Hai.
Khả năng hành động của Kỷ Duy Đông đúng là đáng sợ. Tối hôm đó anh xin luôn giấy phép bay, thứ Tư máy bay riêng cất cánh. Bay hơn mười tiếng đồng hồ, đáp xuống Đan Mạch vẫn là thứ Tư theo giờ địa phương.
Họ ra bằng lối đi dành riêng cho khách VIP. Trình Tuyết gửi định vị cho Thi Lập Quả, vừa bước ra khỏi sân bay, nhìn thấy hai bóng người quen thuộc phía đối diện, cô mặc kệ tất cả, dang rộng hai tay lao đến ôm chầm lấy bả vai gầy gò của chị gái.
Thi Lập Quả đứng phía sau đỡ lấy cả hai chị em.
Trình Tuyết chẳng nói được câu nào, nước mắt giàn giụa, cô vừa khóc vừa nhìn chị từ đầu đến chân: "Chị... mập lên rồi."
Cô xúc động đến mức nói năng lắp bắp.
Giang Tùng Quân ban đầu cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng rồi cũng không kìm được nước mắt, vừa khóc vừa mắng Thi Lập Quả: "Ra đến sân bay anh mới nói cho em biết là đón ai, chẳng để em chuẩn bị tinh thần gì cả, em thật sự... em thật sự..."
Chị quay sang ôm chầm lấy em gái: "Chị xin lỗi em..."
Tùng Quân nghẹn ngào: "Chị... chị đã mang tội tày đình với em... cả đời này chị không biết phải đền bù cho em thế nào... Tiểu Tuyết, bây giờ em có nói oán trách chị, chị cũng không trách em nửa lời đâu... thật đấy."
Trình Tuyết dở khóc dở cười, giọng đặc sệt vì nghẹt mũi: "Em... em có trách chị mà."
Tùng Quân gật đầu chấp nhận: "Ừ..."
Trình Tuyết đẩy chị ra một chút, xoa xoa bụng chị: "Nếu chị phá thai, không cho em làm dì nhỏ, thì em mới hận chị thật đấy..."
Tùng Quân vừa mới nín được một chút, nước mắt lại trào ra, chị ôm mặt khóc nức nở không nói nên lời.
Một sự áy náy sâu sắc. Không ngôn từ nào diễn tả xiết. Bởi vì mọi lời nói lúc này đều trở nên vô lực.
Tùng Quân khóc đến mức khó thở, cả người run lên bần bật. Thi Lập Quả ôm chặt lấy chị, đây là lần đầu tiên Trình Tuyết thấy chị khóc dữ dội đến thế. Cô vuốt lưng chị, hoảng hốt hỏi người bên cạnh: "Anh rể, có phải vì đang mang thai nên tâm trạng chị ấy..."
Thi Lập Quả gật đầu: "Cũng có một phần lý do." Anh ấy mỉm cười trấn an Trình Tuyết: "Không sao đâu, cứ để cô ấy khóc đi. Thời gian qua cô ấy chịu nhiều áp lực quá, giờ gặp được em, tâm lý được giải tỏa nên mới thế."
Tùng Quân gục đầu lên vai Trình Tuyết, ôm cô thật chặt. Mười phút sau, tâm trạng mọi người mới dần bình tĩnh lại.
Tùng Quân lấy giấy lau nước mắt: "Anh ta có đi cùng em không?"
"Anh ta" ở đây rõ ràng là ám chỉ Kỷ Duy Đông.
Trình Tuyết mím môi, ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng."
Tùng Quân dò hỏi: "Hai đứa ở khách sạn à? Hay là... em về nhà chị ở nhé?"
Chị đang dò hỏi xem hai người họ đã xảy ra quan hệ hay chưa. Chị không rõ tình trạng của cô và Kỷ Duy Đông lúc này ra sao, cũng không biết tình cảm của hai người đang ở mức nào, điều này rất bình thường.
Hơn nữa, trước mặt công chúng, Kỷ Duy Đông luôn tỏ ra lịch thiệp và chừng mực. Hồi anh và chị còn có hôn ước, hai người thậm chí còn chưa nói với nhau quá ba câu, đừng nói đến chuyện chạm mắt hay đụng chạm tay chân. Chị có suy đoán như vậy cũng là điều dễ hiểu. Chắc chị tưởng Kỷ Duy Đông chỉ muốn trả thù ba thôi.
Lần đầu tiên trước mặt người ngoài, Trình Tuyết gọi tên thân mật của anh: "Duy Đông... anh ấy đã đặt khách sạn rồi."
"Xe của tài xế đang đợi bên ngoài, em nhắn anh ấy qua đón nhé, chúng ta đi ăn cơm trước đã?"
Nói xong, cô cúi đầu bấm điện thoại nhắn tin cho Kỷ Duy Đông thật. Cô có thể cảm nhận được hai ánh mắt đang dán chặt vào mình. Nóng rực.
Dù trong lòng cô có hận Kỷ Duy Đông đến mức nào. Nhưng trước mặt chị gái. Để chị được yên tâm, khi ở Đan Mạch, cô sẽ tạm thời diễn vai một cặp vợ chồng "hơi" ân ái với anh.