Ngay khoảnh khắc anh ngồi lên người, Giang Trình Tuyết đã biết tỏng anh định làm gì.
Nghe những lời anh nói, cô vô cùng tức giận.
Và điều khiến cô tức giận hơn cả là khi nghe thấy hai chữ đó, trong đầu cô lại tự động nảy ra những hình ảnh đan xen giữa kh*** c*m tột độ và cảm giác ngạt thở như sắp chết.
Nóng rực như những ngọn sóng cuộn trào.
Ngọn lửa bắt đầu từ bãi cỏ ẩm ướt bốc lên, thiêu đốt đến tận cổ họng, để lại cảm giác khát khô. Rồi chiếc lưỡi của cô bị anh ngậm lấy, m*t mát mạnh mẽ.
Giống như một chiếc roi da đã qua tẩm ướt, quất mạnh lên người cô.
Nhưng trớ trêu thay, cô lại thấy sướng.
Thật nực cười khi cô chẳng thể kiểm soát nổi lý trí của mình. Ngay khi anh quần áo chỉnh tề, quỳ gối dang chân ra, da đầu cô đã bắt đầu tê dại.
Bởi vì anh quá thông minh, quá sành sỏi trong việc làm thế nào để khiến cô đạt được kh*** c*m.
Trình Tuyết liều mạng đạp vào người anh: "Kỷ Duy Đông, tôi cảnh cáo anh, tôi không phải kẻ cuồng bị bạo hành, có phải anh đang dùng cách này để thuần hóa tôi không!"
"Anh đúng là đồ b**n th**!"
Khóe môi và ánh mắt Kỷ Duy Đông lại tràn ngập ý cười. Anh âu yếm hôn lên má cô, thỉnh thoảng lại thò đầu lưỡi ra l**m, như muốn những nơi da thịt cô phơi bày đều phải vương vấn mùi hương và dấu vết của anh.
"Cưng à, cái này không gọi là thuần hóa."
"Đây chỉ là một cách để em làm quen với việc anh là chồng em thôi."
Đúng như những gì anh nói, anh đang từng bước, từng bước một khiến cô quen với sự hiện diện của anh, quen với việc giữa họ không còn bất kỳ khoảng cách nào.
Anh bế thốc cô về phòng mình.
Phòng ngủ thực sự của Kỷ Duy Đông, lãnh địa thuần túy và nguyên bản nhất của anh, nơi anh vẫn luôn ngủ trước khi gặp cô.
Ở đó tràn ngập mùi hương của anh, những nếp nhăn trằn trọc trên ga giường, và cả... những vết tích cạn khô sau mỗi buổi sáng.
Chiếc giường màu xám xanh, chăn gối tỏa ra một mùi hương khác biệt với nước hoa anh thường dùng, mùi hương cam tùng dịu nhẹ giúp an thần.
Trình Tuyết nảy người trên nệm. Đúng như anh nói, cô đã quen với việc chung chăn gối cùng anh, nhưng đây là lần đầu tiên cô bước vào phòng anh, một rào cản mới giữa họ đang dần bị phá vỡ.
Không được!
Cô bừng tỉnh, nhân lúc anh đang tháo cà vạt, cô lồm cồm bò xuống giường, liều mạng chạy về phía cửa.
Cô thà ở phòng khách, cái căn phòng mà họ đã l*m t*nh lần đầu tiên ấy.
Nơi đó ít ra còn mang lại cho cô chút cảm giác an toàn.
Cổ áo sơ mi của Kỷ Duy Đông dựng đứng, để lộ hõm xương quai xanh đầy gợi cảm. Yết hầu anh chuyển động, đồng tử lóe sáng. Anh vòng tay qua eo ôm chặt cô lại, ghé sát tai cô thì thầm: "Cưng à, đêm nay em không đi đâu được đâu."
"Anh đã nói rồi, chúng ta phải giải quyết chuyện cãi nhau."
Trái tim Trình Tuyết thắt lại. Anh thường hay nói bậy, nói những lời cực kỳ k*ch th*ch lúc ở trên giường, khiến cô lúc này đầu óc nóng bừng, mắng anh gay gắt: "Anh định l*m t*nh cho đến khi tôi phục mới thôi à?"
Kỷ Duy Đông gần như bật cười ngay khi nghe cô nói câu đó. Anh cười đến mức cả người rung lên, yết hầu cũng rung theo, đôi mày tuấn tú dãn ra, thậm chí suýt nữa bật ra tiếng cười thành tiếng.
Vòng tay anh ôm chặt lấy cô không buông, anh cố nén cơn cười, ghé sát tai cô trầm giọng: "Cưng ngoan, không được nói bậy."
Trình Tuyết lúc này mới nhận ra mình vừa lỡ lời gì, cô giậm chân lên chân anh liên tục, muốn anh ngừng cười.
Thật đáng ghét!
Đợi cười đủ rồi, anh mới âu yếm hôn lên tai cô, cố tình nhả từng chữ rõ ràng, rành mạch: "Đúng thế. Anh sẽ l*m t*nh cho đến khi em phục mới thôi."
Trình Tuyết nghe xong cả người đều bị k*ch th*ch, vùng vẫy càng dữ dội hơn, vẫn cố hướng về phía cửa.
Kỷ Duy Đông dứt khoát bế bổng cô lên.
Đôi dép lê lẹt xẹt rơi ngay giữa phòng. Khi bị ném trở lại giường, cô lọt thỏm trong vòng tay Kỷ Duy Đông, đầu gối lên chiếc gối mềm mại vô cùng.
Cô như một nữ tù binh, bị giam cầm trên biểu tượng quyền lực mà anh ban cho.
Chiếc cà vạt đúng là một "công cụ gây án" hoàn hảo. Vừa nãy còn thắt ngay ngắn dưới yết hầu trông thật đạo mạo, giờ trói quanh cổ tay lại mang một dáng vẻ khác hẳn. Nước da trắng ngần của cô hằn lên những vệt đỏ tươi, giống như bị ong chích, vừa siết chặt vừa ngứa ngáy, muốn gãi mà không được. Cô sắp bị anh khuất phục đến nơi, thế mà con ong ấy dường như vẫn còn đang say sưa với những trò chơi khác.
Đêm nay Kỷ Duy Đông luôn dùng ánh mắt đầy khao khát nhìn cô. Giống như lời anh nói, anh thực sự đang "cầu hoan".
Cầu xin cô làm hòa.
Cầu xin cô đừng ly hôn.
Anh quỳ hai gối sang hai bên, say đắm hôn lên mu bàn chân cô, m*t mát tạo thành những vết đỏ. Những ngón chân trắng muốt như ngọc trai bị anh ngậm lấy, cắn nhẹ, l**m láp rồi trêu đùa. Vừa làm, anh vừa ngước lên nhìn cô bằng ánh mắt mang tính xâm lược tột độ. Cái nhìn ấy khiến Trình Tuyết choáng váng hơn bất kỳ lúc nào. Cô vừa đạp vừa uể oải cựa quậy cổ tay. Hai cánh tay buông thõng, đung đưa nhè nhẹ, cô chẳng còn chút sức lực nào nữa.
Gần như mệt đến mức muốn thiếp đi.
Hôm sau, Trình Tuyết vẫn dậy rất muộn như thường lệ, nhưng vừa xuống lầu đã thấy Kỷ Duy Đông.
Có vẻ hôm nay anh định làm một người chồng mẫu mực, dành trọn vẹn một ngày ở nhà bên cô.
Cô im lặng bước xuống cầu thang.
Bà vú đứng đợi ở lối đi, ân cần hỏi: "Mặt đỏ thế kia, có phải phòng bật sưởi ấm quá không con? Nóng bức ngột ngạt dễ bị cảm nắng lắm, để bà chỉnh lại nhiệt độ nhé?"
Trình Tuyết tự nhẩm tính. Cơ địa Kỷ Duy Đông vốn đã tỏa nhiều nhiệt, chăn trong phòng anh lại không phải chăn đôi, dày hơn bình thường nên tất nhiên là sẽ ấm hơn.
Cô lắc đầu: "Dạ không sao đâu ạ, lát nữa là hết thôi."
Kỷ Duy Đông đi về phía phòng ăn, người giúp việc mang lên một tách cà phê và một ly trà thảo mộc ngọt ngào. Trình Tuyết bưng ly trà bằng cả hai tay.
Anh dịu dàng vuốt tóc cô: "Hôm nay em có muốn đi đâu chơi không?"
Trình Tuyết nhấp vài ngụm trà, không đáp lại.
Thấy có mấy tin nhắn chưa đọc, cô mở điện thoại ra xem.
Là tin nhắn của thầy Thi.
[Trình Tuyết, không cần lo cho bọn tôi nữa đâu, sáng nay chúng tôi lại vừa ký được một dự án. Lần này chúng tôi rất cẩn thận, đã nhờ luật sư xem đi xem lại hợp đồng nhiều lần rồi, nếu dự án này thành công, sang năm việc niêm yết lên sàn Nasdaq cũng không phải là chuyện viển vông.]
Ý là có thể lên sàn chứng khoán.
Trình Tuyết ngước nhìn Kỷ Duy Đông: "Anh lại dâng dự án cho chị tôi đấy à?"
Kỷ Duy Đông nhìn cô, khóe môi cong lên đầy cưng chiều, không phủ nhận cũng chẳng khẳng định.
Ánh mắt anh vẫn luôn dán chặt lấy cô, chuyên chú và bá đạo, như thể chỉ tiện miệng nói một câu: "Cưng à, anh lấy công ty của mẹ em về cho em, chịu không?"
Trình Tuyết sững người.
Kỷ Duy Đông dường như chẳng hề quan tâm đến việc người đứng tên sở hữu công ty đó là ba cô.
Giọng điệu anh cứ như đang nhắc đến một kẻ vô danh tiểu tốt nào đó.
Trình Tuyết thắc mắc: "Chẳng phải trước đó anh vừa mới ném vào 5 tỷ rồi sao? Còn đổ tiền chạy quảng cáo rầm rộ nữa."
Kỷ Duy Đông ném hộp xì gà lên bàn, rút ra một điếu định hút rồi lại cất vào. Bàn tay anh từ đầu đến cuối vẫn đặt trên vai cô, một tư thế mang tính độc chiếm cực cao.
"Khoản 5 tỷ đó, anh chưa từng nghĩ là sẽ cho ai khác ngoài em."
Cảm thấy chưa đủ, anh cúi xuống hôn lên khóe mắt cô, nhấn mạnh: "Chỉ cho mình em thôi."
Trình Tuyết không tài nào hiểu nổi tư duy của anh: "Tôi không biết quản lý đâu, anh đừng có đưa cho tôi."
Kỷ Duy Đông nhướng mày, không tỏ rõ ý kiến, vẻ mặt vô cùng ngạo mạn: "Cứ thử xem."
Nói là làm, khả năng hành động của Kỷ Duy Đông cực kỳ đáng gờm.
Trình Tuyết chưa bao giờ có ý định chiếm đoạt công ty của ba.
Đó là cơ ngơi do một tay ông gây dựng nên. Dù ông đối xử với cô và chị ra sao, thì những công ty đó cũng không phải là thành quả lao động của cô.
Trên xe, cô nhắc lại quan điểm của mình một lần nữa.
Nghe xong, thái độ của Kỷ Duy Đông vô cùng lạnh nhạt, thậm chí có phần tàn nhẫn: "Công ty đó mà để trong tay ông ta, sớm muộn gì cũng chết."
Sau đó, anh đưa cô đi gặp vài người.
Cô không hiểu rõ chức danh của họ, nhưng biết chắc họ đều là những tinh anh trong giới quản lý doanh nghiệp.
Và mục đích Kỷ Duy Đông làm vậy là để...
Bắt họ nhận chủ.
Anh muốn những người này tôn cô làm sếp.
Một người trong số đó tươi cười rạng rỡ, câu đầu tiên đã gọi: "Chào Kỷ phu nhân."
Vừa dứt lời, Kỷ Duy Đông đang ngồi tựa lưng vào sofa vô cùng thư thái, bỗng cất giọng nhàn nhạt: "Cô ấy họ Giang."
Sắc mặt người kia lập tức trắng bệch: "Xin... xin lỗi."
Lúc bắt tay, Trình Tuyết có thể cảm nhận rõ đầu ngón tay người đó lạnh toát và đang run rẩy.
Người đó gọi lại: "Xin lỗi cô Giang, sau này cô có bất cứ vấn đề gì cần hỏi hoặc cần làm, tôi sẽ túc trực 24/24."
Trình Tuyết cứ ngớ người ra.
Cho dù ở Thượng Hải, lúc ra vào công ty của ba, cô cũng chưa bao giờ nhận được sự đãi ngộ như thế này.
Đa số mọi người biết cô là con gái của Giang Cảnh Minh thì chỉ cười tươi hơn một chút, nhét thêm cho cô vài món đồ ăn vặt hay bánh trái, ngoài ra chẳng có gì đặc biệt.
Thế nhưng hôm nay là lần đầu tiên Kỷ Duy Đông đưa cô đến công ty, vô số ánh mắt đổ dồn vào cô. Có ngưỡng mộ, có tò mò, thậm chí có cả những cái nhìn dò xét đầy sắc sảo.
Như thể họ đang muốn tìm hiểu xem cô có gì đặc biệt, tại sao lại có thể leo lên vị trí đó, sánh bước bên anh.
Không một ai dám tiến đến bắt chuyện với cô, cũng chẳng ai tỏ thái độ xu nịnh quá mức. Họ chỉ giữ thái độ chừng mực, quy củ, nhường đường, bấm thang máy, rồi khẽ gật đầu chào.
Tòa nhà của Kỷ Duy Đông rất cao, văn phòng của anh lại nằm ở tầng trên cùng.
Thực sự là một vị trí để nhìn xuống toàn cảnh cảng Duy Đa Lợi Á.
Vừa bước vào, các thư ký và trợ lý đã xúm lại báo cáo công việc. Trình Tuyết tự mình đi loanh quanh, lúc đứng lại gần cửa sổ kính sát đất, cô thấy cao đến mức như sắp rơi xuống.
Khi những tòa nhà cao tầng cách mặt đất quá xa, lúc nào cũng mang lại cảm giác chông chênh, mất trọng lượng.
Một cảm giác cô đơn, trống rỗng, không vương chút khói lửa nhân gian.
Trắng tay.
Kỷ Duy Đông quay lại, khép cửa phòng. Vừa cúi đầu ký tài liệu, anh vừa liếc nhìn về phía cô: "Đang xem gì thế?"
Trình Tuyết bước lùi lại, ngón tay mân mê những phiến lá cây xanh mướt, chớp chớp mắt: "Đứng đó làm chứng sợ độ cao của tôi tái phát mất."
Cô tò mò: "Sao anh lại xây tòa nhà cao thế này?"
Khóe môi Kỷ Duy Đông cong lên, đưa ra một câu trả lời nằm ngoài dự đoán của cô: "Ở Hồng Kông thì tòa nhà nào chẳng cao."
Về phương diện này, anh dường như chẳng có dã tâm gì. Tòa nhà cao hay thấp cũng chẳng ảnh hưởng gì đến công việc của anh.
Hay nói đúng hơn, thứ anh muốn chi phối chưa bao giờ là những vật vô tri, chi phối chúng quá dễ dàng.
Chỉ cần có tiền là xong.
Và thứ anh không thiếu nhất, chính là tiền.
Những người mà Trình Tuyết kết bạn trong phòng họp lúc nãy đều đã gửi tin nhắn giới thiệu ngắn gọn về bản thân.
Đọc xong tin nhắn, Trình Tuyết mới phát hiện ra có hai người còn rất trẻ. Kỷ Duy Đông dùng người vô cùng táo bạo, vừa tốt nghiệp không lâu đã dám giao phó trọng trách.
Nhưng Trình Tuyết quá hiểu bản thân mình. Lần trước chỉ vì muốn điều tra chuyện của chị, mới xem đống tài liệu kia thôi mà cô đã nhức đầu rồi, nói gì đến chuyện điều hành cả một công ty. Nếu công ty đó đến ba cô còn không cứu nổi, thì rơi vào tay cô chắc chắn chỉ có nước xuống địa ngục.
Cô lắc đầu lia lịa, như đang cầm một củ khoai lang nóng bỏng tay: "Kỷ Duy Đông, tôi không làm được việc này đâu, anh đừng giao cho tôi."
"Tôi không thể để công ty của mẹ chết trong tay mình được."
Kỷ Duy Đông bước tới, cúi xuống m*n tr*n gò má cô, dỗ dành: "Cưng à, đừng sợ, nhìn vào mắt anh này, ngẩng đầu lên, nhìn vào mắt anh."
Chuyện này khác với chuyện đời tư của họ. Trình Tuyết không làm loạn, khẽ ngẩng đầu lên.
Giọng anh cực kỳ dịu dàng: "Nghe cho kỹ. Mọi thứ của anh đều là của em, kể cả bản thân anh. Em có thể tùy ý sử dụng anh, anh chính là vũ khí tối thượng của em."
"Anh rất hữu dụng đấy."
"Năm mươi tỷ không đủ thì một trăm tỷ. Em chẳng cần làm gì cả, họ sẽ giúp em. Trong quá trình đó em có để ra bao nhiêu lỗ hổng, anh sẽ lấp đầy cho em bấy nhiêu."
Nghe đến đây, Trình Tuyết thực sự không hiểu nổi.
Trước giờ anh luôn lấy sự tính toán làm đầu, ép cô bước vào tròng, vậy mà giờ đây anh dường như muốn dâng hiến tất cả cho cô.
Cô cảnh giác: "Rốt cuộc anh muốn gì?"
Kỷ Duy Đông đứng thẳng dậy, lịch thiệp và thản nhiên: "Bà ấy là mẹ em. Em yêu mẹ em, em cũng yêu công ty này."
Anh rũ mắt xuống, một vẻ tự tin tuyệt đối, một khí thế áp đảo tuyệt đối, như muốn xâm chiếm, lại như muốn cô phải đón nhận trọn vẹn con người anh.
"Anh muốn công ty này trường tồn mãi mãi."
"Và anh muốn em yêu ai yêu cả đường đi."
Lần này Trình Tuyết đã nghe hiểu rõ mồn một. Cô gạt phăng tay anh ra: "Đồ b**n th**."
Cô ngồi phịch xuống sofa, lồng ngực phập phồng không yên, ngẩng đầu lên: "Tôi không quan tâm đến những chuyện sau này."
"Nhưng Kỷ Duy Đông à, món nợ giữa chúng ta không phải một hai câu là có thể tính toán xong đâu."
Lần này Kỷ Duy Đông lại rất ngoan ngoãn, anh liếc nhìn cô một cách tùy ý, chỉ đáp: "Được."
Trên thị trường chứng khoán và tài chính, một biến động nhỏ nhoi cũng có thể tạo ra hiệu ứng cánh bướm.
Việc Kỷ Duy Đông sai người nhúng tay vào công ty của mẹ Trình Tuyết, Giang Cảnh Minh đã nhanh chóng nhận ra.
Trình Tuyết thực sự không muốn nhận lấy công ty này, nhưng chuyện này cô cũng khó mở lời với ba. Làm sao cô có thể nói trắng ra là: "Con rể" của ba định cướp công ty của ba để dâng cho "con gái" ba được?
Cô đành tìm Thi Lập Quả để trút bầu tâm sự.
Thi Lập Quả bật cười ha hả.
[Anh bạn cột chèo này của tôi đúng là một nhân vật đáng gờm, nếu là tôi thì chắc tôi không có cái gan đó đâu.]
[Hồi trước lúc bực mình nhất với ba em, tôi cũng chỉ muốn cãi tay đôi vài câu để đòi lại công bằng cho Tùng Quân thôi. Chứ đâu có như Kỷ Duy Đông, cướp luôn cả công ty mang dâng cho em.]
Trình Tuyết hỏi:
[Giờ phải làm sao đây anh? Em không cản được anh ta.]
Thi Lập Quả rốt cuộc cũng nghiêm túc trở lại:
[Nghĩ theo hướng tích cực đi, tuy cách làm này không quang minh chính đại cho lắm. Nhưng biết đâu cậu ta thực sự có thể vực dậy công ty của mẹ em, chứ nếu không biết cách điều hành, ném vào 5 tỷ tệ cũng chỉ như bọt nước xèo một cái là xong.]
[Còn về phần ba em...]
[Mấy tháng trước ông ấy chẳng phải vốn dĩ đã định bán rồi sao? Có khi lần này có cớ để buông tay luôn đấy. Em cứ chờ thêm xem tình hình thế nào đã.]
Cũng chỉ còn cách đó thôi. Trình Tuyết đáp lại bằng một chữ: [Vâng.]
Năm phút sau, Thi Lập Quả nhắn thêm một tin:
[Tôi vừa suy nghĩ lại, nếu là Tùng Quân, chắc chắn cô ấy cũng sẽ muốn chia sẻ niềm vui này với em.]
[Thời gian trước, tôi và Tùng Quân đã đăng ký kết hôn ở Đan Mạch rồi.]
[Tùng Quân... có thai rồi.]
Nhìn dòng chữ ấy, khóe mắt Trình Tuyết bỗng chốc ươn ướt. Cô bật dậy khỏi ghế, nước mắt không kìm được cứ thế tuôn rơi. Mũi cay xè, cổ họng như bị nghẹn lại một quả hạch, nuốt không trôi, khạc không ra.
Cô mặc kệ cho nước mắt giàn giụa, không thèm lau, những ngón tay chầm chậm gõ lên bàn phím, gõ rồi lại xóa, xóa rồi lại gõ. Cuối cùng, cô gửi đi một câu:
[Anh rể, cảm ơn anh.]
Cảm ơn anh vì đã mang đến cho chị một mái ấm trọn vẹn.
Khi gõ những dòng chữ này, lồng ngực cô đau nhói, gần như không thở nổi. Ngay sau đó, cô lại nhận được một tin nhắn khác:
[Thực ra chúng tôi đã rất đắn đo không biết có nên giữ lại đứa bé hay không. Cô ấy luôn muốn được thấy em bình an khỏe mạnh rồi mới thực sự an lòng.]
[Nhưng Trình Tuyết à, em đừng thấy áp lực nhé. Bọn tôi đang sống rất hạnh phúc, việc bàn bạc chuyện này cũng diễn ra rất lý trí, không hề có chút cãi vã nào. Bọn tôi chỉ muốn chia sẻ với em thôi.]
Trình Tuyết bàng hoàng. Chị gái... sao chị có thể vì cô mà định bỏ đi đứa con của mình chứ.
Cô lau nước mắt, lần đầu tiên vô cùng kiên định gọi điện cho Kỷ Duy Đông.
Câu đầu tiên cô thốt ra là: "Kỷ Duy Đông, tôi muốn đi Đan Mạch."